TM – Án 03 – 10 (Hoàn vụ 3)

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 10

Dựa theo lời phạm nhân khai báo, Lã Thận Ngôn bọn họ bắt đầu hỏi cung về các vụ án ở thành phố B.

“Tại sao ông quyết định gây án đầu tiên ở thành phố B?”

Trịnh Phúc Quý xoa xoa tay: “Thành phố S tuy là thành thị, nhưng dù sao cũng là thành phố trực thuộc, dân số cũng ít hơn, tôi cảm giác nếu hành động sẽ bị bắt rất nhanh.”

Tề Ninh cười lạnh: “Vậy nên ông cho rằng thành phố B dân số đông, cảnh sát cũng ngu, là thánh địa tốt nhất để giết người cưỡng gian?”

Trịnh Phúc Quý vội vàng giải thích: “Tôi không có ý đó, dù sao cũng là thủ đô, trình độ của các đồng chí cảnh sát mọi người cũng không tệ, xem không phải tôi đã bị các người bắt được rồi sao.”

Thần thái cùng ngữ khí của gã đều rất buồn cười, nhưng dù là ở trong phòng thẩm vấn Tề Ninh bọn họ hay nhóm Tống Hi Thành Hà Mộ ở phòng giám sát, không ai cười nỗi, chỉ cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Tề Ninh từ trước tới giờ có tài tranh cãi bị chẹn họng, từ trong kẽ răng nhả ra mấy chữ: “Cảm ơn đã khen ngợi.”

Trịnh Phúc Quý vẫn còn đắc chí: “Hơn nữa thành phố B gần đây đang sửa cầu đào đường hầm, là tài xế ai cũng sẽ để ý. Tôi đã điều tra trước, phát hiện mấy nơi đó đều đã đập nhưng chưa kịp thời sửa chữa. Những nơi đó đối với tôi mà nói tương đối an toàn hơn một chút, hơn nữa lại phân chia khắp nơi, lúc điều tra sẽ phiền phức hơn.”

“Nói quá trình ông sát hại Trương Yến.” Lã Thận Ngôn không nhịn được nữa.

Trịnh Phúc Quý mờ mịt: “Ai là Trương Yến?”

“Nạn nhân ngày 9 tháng 8!” Lã Thận Ngôn phát điên lên. Tiếp tục đọc

TM – Vụ 3 – 09

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 9

Tề Ninh dường như đã hoàn hồn, cầm tờ giấy trước mặt lên, viết mấy chữ, Lã Thận Ngôn hiểu ý: “Ông biết cái gì là DNA không?”

Tống Hi Thành cười ra tiếng: “Bọn họ rốt cục cũng nhớ tới thời hạn 24 tiếng rồi.”

Hà Mộ lại như có điều suy nghĩ: “Cậu không thấy Sếp vừa rồi kỳ thật là đang ngẩn người sao.”

Tống Hi Thành thở dài: “Cậu cũng phát hiện sao, từ lúc nhận vụ án này, trạng thái của Tề Ninh luôn không ổn. Giống như có chuyện gì đó, bộ dạng đầy tâm sự.”

Vuốt vuốt cằm, Hà Mộ dáng vẻ như đã thông suốt : “Tôi ngược lại lại nghĩ tới một chuyện khác.”

“Cái gì?”

“Không thể nói cho cậu biết, phải hoàn toàn chắc chắn rồi mới thương lượng với cậu.”

Trịnh Phúc Quý thoáng cứng đờ: “A, thật không? Cái đó cũng có thể làm làm bằng chứng sao?”

Lã Thận Ngôn cười lạnh: “Không gạt ông, nếu như cái đó còn không được tính là bằng chứng, tôi thật đúng là không biết cái gì mới định tội ông được. Cho nên ông nên mau mau trình bày quá trình phạm tội, tuy không thể xử lý khoan hồng, nhưng tốt xấu gì ông cũng tiết kiệm được thời gian cho bọn tôi.”

Trịnh Phúc Quý bắt đầu thay đổi chiến thuật, miệng như bị may lại. Tiếp tục đọc

TM – Vụ 3 – 08

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 8

Thành phố S rất gần thành phố B, Tống Hi Thành giẫm chân ga, chưa đến hai tiếng đồng hồ đã đến trạm dịch vụ ngoại ô thành phố.

“Aiz, Sếp không đi cùng thật là không quen mà, không phải Sếp thích nhất là bắt phạm nhân sao?” Hà Mộ xuống xe vặn eo bẻ cổ.

Bành Cương đi mua nước khoáng cho mọi người, lão Trương thì đi WC, Tống Hi Thành yên lặng lau xe, không hào hứng đáp lời.

Hà Mộ cảm thấy rất không thú vị, liền bắt đầu bát quái: “Ài, tôi nói chứ Tiểu Tống, kết quả xem mắt của cậu thế nào?”

“Không được tốt lắm, nên không kết quả chứ sao.” Tống Hi Thành thuận miệng đáp.

“Không thể nào? Đàn ông tốt như cậu bây giờ hầu như tuyệt chủng rồi, lại còn là nhân viên công vụ, công việc ổn định, còn có một tay nấu ăn ngon, nội trợ càng khỏi nói. Lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, cô gái đó còn muốn cái gì chứ?”

Tống Hi Thành cười rộng lượng: “Người khác nghĩ như thế nào tôi là không rõ lắm, nhưng suy bụng ta ra bụng người, công việc này của chúng ta tiền lương ít ngày nghỉ ít, xác suất nguy hiểm lại cao. Huống hồ tôi không nhà không xe, tính cách cũng không thú vị, con gái không thích không phải rất bình thường sao?”

Hà Mộ dò xét cậu: “Con gái người ta không thích cậu, mà cậu hình như cũng không có đau lòng nha.” Tiếp tục đọc