TM – Vụ 3 – 06

tm3

Thiên môn – Vụ án 3

Cầu vượt

☆ Chương 6

Tống Hi Thành đỗ xe xong đi vào Delizie, mặc dù bản thân áo mũ chỉnh tề, nhưng lại có cảm giác mình không giống những người khác.

Tề Ninh giúp cậu đặt phòng, lúc cậu đến, cô gái kia dường như đã đợi được một lúc.

Tống Hi Thành vô thức cúi đầu nhìn đồng hồ: “Tôi đến muộn rồi sao?”

Tiểu thư kia cười vô cùng kín đáo: “Không có, là do tôi đến sớm.”

Tống Hi Thành gật đầu, rất không tự nhiên ngồi xuống đối diện cô, tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Tống Hi Thành.”

“Tôi tên Sở Ngưng.”

Tống Hi Thành sửng sốt: “Là Ngưng (níng) trong tĩnh lặng (jìng níng) sao?”

Sở Ngưng mỉm cười: “Không phải, là Ngưng (níng) trong ngưng tụ (níngjié).”

Nếu như là “Ninh” đó, thì cái tên ngược lại rất xứng với Tề Ninh, Tống Hi Thành thầm nghĩ trong lòng.

Sở Ngưng im lặng, nhìn Tống Hi Thành từ trên xuống dưới.

Tống Hi Thành có chút xấu hổ: “Gọi đồ ăn đi?”

Sở Ngưng gật đầu, hai người lần lượt gọi món, Tống Hi Thành bấu lấy túi tiền lòng như đao cắt.

“Anh đến đây bằng gì? Tôi vừa nãy thấy anh đỗ xe.” Sở Ngưng thăm dò nói.

Tống Hi Thành ăn ngay nói thật: “Là xe của bạn cùng phòng.”

“Anh không có xe sao? Sao phải mượn xe bạn cùng phòng?”

Tống Hi Thành cảm thấy nét mặt của cô rất kỳ quái, nhưng vẫn đáp: “Vốn muốn định đi phương tiện công cộng, cậu ấy sợ tôi làm nhăn quần áo hoặc đến muộn, nên cho tôi mượn xe.”

Đồ ăn được đưa lên, Sở Ngưng cụng ly tượng trưng với cậu: “Nghe nói anh là cảnh sát, vậy chắc hộ khẩu cũng là ở thành B phải không?”

Tống Hi Thành sáng sớm chưa ăn gì, vì vậy cố gắng khắc chế tướng ăn của mình, chỉ cảm thấy mấy món Ý này còn không hợp khẩu vị bằng mấy món trong cục cảnh sát: “Ừ, hộ khẩu ở thành phố B, khu Tà Huy.”

Nghe được ba chữ khu Tà Huy, sắc mặt Sở Ngưng rõ ràng hòa hoãn đi rất nhiều: “Vậy anh mua nhà ở khu Tà Huy rồi?”

Tống Hi Thành kỳ quái ngẩng lên đầu: “Không có, tôi không mua nhà, quá đắt mua không nổi.”

Sở Ngưng bất động thanh sắc: “Vậy anh thuê nhà? Có kế hoạch mua nhà không?”

Nói như thế nào đây, mặc dù cũng không chờ mong gì buổi xem mắt này, nhưng đối với kiểu thám tính trần trụi này Tống Hi Thành vẫn cảm thấy không vui, “Tôi hiện tại thuê nhà của bạn cùng phòng, về phần mua nhà, hiện tại giá nhà quá cao, vẫn chưa có quyết định đó.”

“Được rồi, không nói những thứ này, anh chòm sao gì?”

Tống Hi Thành nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Không quá quan tâm.”

Sở Ngưng nhún vai: “Được rồi, tôi lần đầu tiên biết người ngay cả chòm sao của mình cũng không biết.” Cô lảng sang chuyện khác, “Anh biết chọn món thật, đồ ăn rất ngon, beefsteak và khoai nghiền cũng được, còn chân giò hun cuốn dưa mật này có hơi ngọt một chút. Quán ăn này quả nhiên không phụ với danh tiếng, đồ ăn cũng không tệ lắm.”

Tống Hi Thành chậm rãi để dao xuống, ôn hòa cười nói: “Menu là bạn cùng phòng ghi cho tôi, tôi là lần đầu tiên tới đây.”

Cậu trưởng thành mang gương mặt trẻ con, đôi mắt lại rất sâu, lúc cười rộ lên nhìn vô cùng chân thành, cảm giác như dưới ánh nắng ngày mùa hè có thể thấy rõ được gân lá.

Là một người không tệ, nhưng tiếc không thích hợp với cô, Sở Ngưng lắc đầu: “Anh và bạn cùng phòng quan hệ thật tốt, người đó hẳn là một người rất dịu dàng.”

Đem hai chữ ‘dịu dàng’ và Tề Ninh xếp cùng một chỗ, Tống Hi Thành nhịn không được rùng mình một cái: “Cậu ấy cũng không phải dạng người lương thiện gì, bất quá…”

Cậu gọi nhân viên đến tính tiền: “Nếu như cậu ấy muốn, thì cậu ấy có thể sẽ là người chu đáo nhất Thế giới.”

Trả tiền, đứng dậy, Tống Hi Thành lễ phép nói: “Tôi muốn đến tổng cục xem thế nào, bọn họ hôm nay lại tăng ca. Hôm nay rất vui, cũng hy vọng cô có thể sớm ngày tìm được một nửa thích hợp, tạm biệt.

Tống Hi Thành còn chưa mở cửa ban công, đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, đi vào mới phát hiện quả nhiên trong tổ đại đa số những người không có vợ đều tăng ca.

“Ô, không ngờ lại xuất hiện thêm một người.” Hà Mộ hú lên quái dị.

Tống Hi Thành cười cười: “Tề Ninh đã đến chưa?”

Lã Thận Ngôn đang xem video, đầu cũng không ngẩng: “Tới sớm, đang làm ổ trong phòng làm việc.”

Tống Hi Thành gõ cửa: “Sếp, có thể vào không?”

Sau một hồi im lặng, Tề Ninh đứng ở cửa, khiêu mi nhìn cậu: “Không đi xem phim? Tớ hôm qua không phải đã đề cử cho cậu đi xem ‘Gió mùa hè’ sao?”

Tống Hi Thành đem cái hộp trong tay đưa cho hắn, lại giúp hắn rót cà phê: “Cảnh sát nhân dân vì nhân dân, mấy bộ phim điện ảnh kia có gì hay, toàn dành cho phụ nữ.”

Tay Tề Ninh dừng một chút: “Không biết thưởng thức.” Nhìn nhìn đồ ăn bên trong hộp, hắn cười ra tiếng, “Xem ra cậu hôm nay phải tốn kém rồi, bữa tiệc này không ít hơn 100 đi?”

“Không phải đồ ăn thừa đâu, tớ mua mới đó.”

Tề Ninh vui vẻ dần nhạt, nhíu mày: “Cậu vừa rồi ăn không no?”

Tống Hi Thành rất thành thật lắc đầu: “Không no…”

Tề Ninh lại từ trong ngăn kéo lấy ra một đôi đũa: “Ăn đi.”

Để ý trên màn hình máy tính của Tề Ninh là video giám sát, Tống Hi Thành nhồm nhoàm hỏi: “Còn chưa tìm được?”

Tề Ninh thở dài: “Ừ, camera thu lại quá nhiều, toàn là đầu đường khúc ngoặt, dòng xe cộ rất lớn. Tớ đã đem video lúc mới bắt đầu thu hình lại chia cho bọn họ, còn lại tớ xem.”

“Tại sao? Tớ nghĩ cậu sẽ chọn mấy video lúc mới ghi, bởi vì thành Tây là tuyến đường chính tại vùng giải phóng mới, lượng xe cộ tương đối ít.”

“Không phải, bởi vì nó cách địa điểm 3 nạn nhân tử vong tương đối gần.” Tề Ninh gắp đồ ăn không ăn mà đem cho Tống Hi Thành, “Dùng kinh nghiệm xem video giám sát mấy năm nay, nếu như địa điểm vứt xác gần địa điểm gây án, như vậy nói rõ hung thủ dưới tình huống đó có thể vẫn còn hoang mang rối loạn, ít nhất khi chuẩn bị không đầy đủ, thì khả năng phạm sai lầm của hắn sẽ càng lớn.”

“Ừm, ăn xong tớ xem cùng cậu.”

Tề Ninh buông đũa xuống, lau lau miệng: “Vậy là hôm nay không được thuận lợi? Không có trao đổi được phương thức liên lạc?”

Tống Hi Thành mắt trợn trắng: “Tớ vừa xóa số người ta… Nói như thế nào đây, tớ phát hiện cô gái này thật kỳ cục, cảm giác hoàn toàn khác với những nữ sinh thời chúng ta đi học.”

Tề Ninh như có điều suy nghĩ: “Ah? Bạn gái thời trung học của cậu?”

“Không, tớ là con ngoan trò giỏi sao có thể yêu sớm? Ý của tớ là lúc đó nữ sinh mặc dù thoạt nhìn rất hung hãn, nhưng vẫn mang theo điểm ngây thơ, không tâm không kế, cũng có điểm đáng yêu.” Tống Hi Thành tìm từ phù hợp, “Có thể là do tớ quá tụt hậu, nhưng cô gái gặp ngày hôm nay, dường như trong mắt cô gái đó, toàn bộ chỉ có thể dùng các loại khuôn sáo tiêu chuẩn để cân nhắc.”

“Quá thực dụng?”

“Không kém bao nhiêu, ví dụ như cô gái đó càng quan tâm nhà cửa xe cộ hộ khẩu của tớ, thật ra những thứ này tớ có thể cho, nhưng lại khiến tớ không cam tâm tình nguyện.”

Tề Ninh cười khẽ: “Xem mắt thôi mà, cậu vốn cũng không mong đợi gì. Đương nhiên, cũng có khả năng là do cậu còn chưa gặp được đúng người. Lại nói, cậu có tiêu chuẩn gì không? Tớ cũng có thể giúp cậu tìm.”

Tống Hi Thành không cần suy nghĩ: “Dịu dàng hiền lành nghe lời hiểu chuyện hiếu thảo đáng tin cậy.”

Tề Ninh thấp giọng lặp lại: “Dịu dàng, hiền lành, nghe lời, hiểu chuyện, hiếu thuận, nhưng dựa vào thời đại này … con gái như vậy… không còn nhiều đâu.”

“Dù sao tớ hiện tại cũng không gấp, mấy cái chuyện xem mắt này đúng là không đáng tin, về sau nếu tớ còn đi nữa, thì tớ chính là ngu như bò.”

“Cậu vốn cũng không thông minh.” Tề Ninh lại vô thức châm chọc.

Tống Hi Thành nhún vai: “Có lẽ ah, nhưng có thể là do tớ ngu thật, ngay cả mình là chòm sao gì cũng không biết.”

“Kim Ngưu.” Tề Ninh không chút suy nghĩ.

Tống Hi Thành rất tổn thương nhìn hắn: “Cậu sao lại biết mấy thứ như chòm sao?”

Tề Ninh nhìn lên trời, chuyện lén lút xem chòm sao tử vi để xem có xứng với nhau không nếu nói ra sẽ bị cười tới chết.

“Có một khoảng thời gian tớ cảm thấy hứng thú với chiêm tinh, nên tùy tiện xem mấy cuốn sách tài liệu. Cậu sinh 23 tháng 4, đương nhiên là chòm Kim Ngưu rồi.”

“Kim Ngưu…, chòm sao này thoạt nghe giống như rất có tiền, tại sao tớ lại nghèo như vậy?” Tống Hi Thành có chút ai oán.

“Có thể là do chưa tới thời điểm thôi.” Tề Ninh thuận miệng nói.

Tống Hi Thành đứng dậy dọn dẹp đồ ăn: “Tớ ra ngoài vứt rác, lát nữa trở về.”

Chẳng biết từ lúc nào mà khí trời bắt đầu có sương mù, Tề Ninh lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong nội tâm vô cùng phức tạp.

Loại chuyện như xem mắt này, đã có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, Tống Hi Thành là người như vậy, một khi đã quyết định chuyện gì thì sẽ quyết không thay đổi, cho nên… giữa bọn họ nhất định phải có một quyết định, vì sẽ có rất nhiều nhân tố bất định tùy thời phát sinh khiến khoảng cách giữa họ kéo càng ngày càng xa, cho đến lúc không còn khả năng quay đầu lại. Tống Hi Thành lúc trở lại, chỉ thấy Tề Ninh một mình ở đó lầm bầm lầu bầu: “Bức tắc phản binh, tẩu tắc giảm thế. Khẩn tùy vật bách, luy kỳ khí lực, tiêu kỳ đấu chí, tán nhi hậu cầm, binh bất huyết nhận. [1]”

[1] Kế Dục cầm cố túng (Muốn bắt phải thả) trong 36 kế. Ý nghĩa : Bức ép địch nhân đến đường cùng, nó sẽ phản binh trở lại. Khi truy kích, bám theo địch không nên bức bách nó quá, mà hãy để nó tiêu hao thể lực, làm tiêu tan ý chí chiến đấu, đợi kẻ địch sĩ khí rã rời rồi hãy bắt nó, như vậy có thể tránh được sự đổ máu. Dựa theo nguyên lý của quẻ “Nhu”, đợi tâm lý kẻ địch hoàn toàn thất bại mà tín phục ta thì sẽ giành được thắng lợi.

. : .

Advertisements

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s