TM – Vụ 3 – 07

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 7

Sau khi nghỉ trưa, Tề Ninh cùng Tống Hi Thành cứ như vậy ngồi xem đến mỏi thắt lưng.

“Cứ tiếp tục như vậy không được, nhiều xe như vậy, chiếc nào cũng rất có thể.”

Cầu giao lộ Hán Trung Môn liên kết với vùng giải phóng mới phía Tây thành phố B cùng khu Lão Thành phía Đông, cũng xem như là tuyến đường giao thông quan trọng, lượng xe cơ hồ có thể dùng mỗi giây để tính bao nhiêu chiếc.

Tề Ninh trầm ngâm, kéo thanh trượt đến thời gian 5:45. Ánh nắng mặt trời còn chưa tỏ, trên trời cũng chỉ có mấy ánh sao sớm u ám. Ánh sáng cũng không tính là sáng, thỉnh thoảng xuất hiện một chiếc xe hình ảnh cũng mơ mơ hồ hồ.

Có người gõ cửa: “Tề tổ trưởng!”

Tề Ninh bấm nút pause: “Mời vào.”

Tiểu Vương của Trung tâm Pháp y cầm báo cáo bước vào: “Là như thế này, Lưu chủ nhiệm bảo tôi tới bổ sung thông tin, vừa mới phát hiện.”

“Mời nói.”

Tiểu Vương máy móc nói: “Nguyên nhân cái chết của nạn nhân là do hít thở không thông, nhưng phần phổi và lưng đều có vết dao rõ ràng. Trên người nạn nhân còn có nhiều chỗ bị bầm và tróc da.”

Tề Ninh nhíu mày: “Có ảnh chụp không?”

Tiểu Vương gật đầu: “Có, còn có một chuyện, DNA của hung thủ trùng khớp với một vụ án khác.”

Tề Ninh đứng lên, có chút kinh ngạc: “Lúc nào, ở đâu, tính chất vụ án?”

“Là thành phố S lân cận, cũng là cưỡng gian rồi giết, từ trong người nạn nhân chắt lọc được tinh trùng và hoàn toàn đồng nhất với nhau, Lưu chủ nhiệm nói chuyện này có thể sẽ giúp được mọi người.”

Thấy Tề Ninh lâm vào trong suy nghĩ, Tống Hi Thành nhận mệnh tiễn người: “Cám ơn cậu Tiểu Vương, cũng chuyển lời cảm ơn của chúng tôi đến Lưu chủ nhiệm.”

Tề Ninh nhìn kỹ vết thương trên người nạn nhân, trầm tư nói: “Bỗng dưng bị cường bạo, nạn nhân nhất định sẽ giãy dụa, cho nên trên người có vết bầm là chuyện bình thường, nhưng vết thương dày đặt thế này thật sự rất kỳ quái.” Tiếp tục đọc

TM – Vụ 3 – 06

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 6

Tống Hi Thành đỗ xe xong đi vào Delizie, mặc dù bản thân áo mũ chỉnh tề, nhưng lại có cảm giác mình không giống những người khác.

Tề Ninh giúp cậu đặt phòng, lúc cậu đến, cô gái kia dường như đã đợi được một lúc.

Tống Hi Thành vô thức cúi đầu nhìn đồng hồ: “Tôi đến muộn rồi sao?”

Tiểu thư kia cười vô cùng kín đáo: “Không có, là do tôi đến sớm.”

Tống Hi Thành gật đầu, rất không tự nhiên ngồi xuống đối diện cô, tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Tống Hi Thành.”

“Tôi tên Sở Ngưng.”

Tống Hi Thành sửng sốt: “Là Ngưng (níng) trong tĩnh lặng (jìng níng) sao?”

Sở Ngưng mỉm cười: “Không phải, là Ngưng (níng) trong ngưng tụ (níngjié).”

Nếu như là “Ninh” đó, thì cái tên ngược lại rất xứng với Tề Ninh, Tống Hi Thành thầm nghĩ trong lòng.

Sở Ngưng im lặng, nhìn Tống Hi Thành từ trên xuống dưới.

Tống Hi Thành có chút xấu hổ: “Gọi đồ ăn đi?”

Sở Ngưng gật đầu, hai người lần lượt gọi món, Tống Hi Thành bấu lấy túi tiền lòng như đao cắt.

“Anh đến đây bằng gì? Tôi vừa nãy thấy anh đỗ xe.” Sở Ngưng thăm dò nói.

Tống Hi Thành ăn ngay nói thật: “Là xe của bạn cùng phòng.”

“Anh không có xe sao? Sao phải mượn xe bạn cùng phòng?” Tiếp tục đọc