TM – Vụ 3 – 04

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 4

“Bây giờ đang trong giờ hành chính, không có người ở rất bình thường mà?” Tống Hi Thành nhìn hai bên, cả khu chung cư lúc này vô cùng vắng lặng.

Tề Ninh lắc đầu: “Không giống, cậu nhìn kỹ, đây là giấy hối nộp tiền phạt, nói rõ tối thiểu tầm một tháng ở đây không có người xài điện, cũng không có người ở.”

Hà Mộ gõ cửa nhà đối diện: “Xin chào, cảnh sát.”

Âm thanh nhà đối diện sột soạt vang lên, sau đó có một ông chú ở trần mở cửa, mặt mày đầy vẻ bực mình.

“Có chuyện gì?”

“Chúng tôi muốn hỏi một chút, nhà đối diện có phải không có người ở không?”

Người nọ suy nghĩ: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, trước kia hình như có một cô gái trẻ ở đó, nhưng sau này cô gái đó đã đưa phòng cho người khác thuê và dọn đi nơi khác rồi.”

“Đưa cho người khác?”

“Đúng vậy, hình như là đem cho người ta làm nhà kho, còn có chuyện gì không?”

“Không có, cảm ơn…” Hà Mộ còn chưa nói hết, cửa đã bị sập lại thô bạo.

Tề Ninh quay người xuống lầu: “Nếu như là nhà kho, không dùng điện nước xem như hợp lý rồi.”

“Đem nhà cho người khác thuê, vậy chính cô ấy nghỉ ngơi ở đâu?” Tống Hi Thành có chút nghi hoặc.

Tề Ninh mở cửa xe chui vào: “Vùng giải phóng mới giá phòng khá cao, cô gái này đưa phòng cho người khác thuê sau đó đến một chỗ rẻ hơn, đại khái có thể dư ra chút đỉnh từ tiền cho thuê nhà, tôi nghĩ cô gái này trước khi chết ở khá xa nơi này.”

“Chúng ta bây giờ đi đâu?” Tống Hi Thành nhìn hắn.

“Tìm đồng nghiệp của cô gái đó để tìm phòng cô ấy thuê, dựa theo tính cách của cô gái đó, chắc có lẽ sẽ không đi tìm môi giới để tìm phòng.”

Kết quả tra được khiến cho tất cả mọi người chấn động tinh thần, ba nạn nhân vậy mà đều ở thành Nam, sự trùng hợp này không thể nghi ngờ chính là tin tức cung cấp có giá trị để phá án.

Lúc tan việc, Tề Ninh đem chìa khóa xe ném cho Tống Hi Thành: “Tớ hôm nay tăng ca, cậu về trước đi.”

Tống Hi Thành lắc đầu: “Dù sao về cũng không có việc gì làm, tớ cũng ở lại, có lẽ còn có thể giúp đỡ.”

Tề Ninh không ngẩng đầu: “Vậy cậu gọi đồ ăn đi.”

Tề Ninh dường như cũng không phải đang phá án, mà là đảo tới đảo lui bản đồ giao thông thành phố B.

Tống Hi Thành cách cửa sổ thủy tinh nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.

Y như lời cậu nói với Hà Mộ, Tề Ninh rất không ổn, vụ án này không tính là vụ án kinh thiên động địa, dường như cũng không tồn tại yếu tố đặc biệt gì khó giải quyết, chỉ là có liên quan lẫn nhau, thủ đoạn đều là cưỡng gian rồi giết chết tương tự. Hắn lại chậm chạp không tiến thêm một bước, giống như đang bị mắc kẹt ở điểm nào đó.

Điện thoại lại vang lên, Tống Hi Thành thấy là mẹ, có chút bực bội ngắt điện thoại.

Tề Ninh ngẩng đầu, cho cậu một ánh mắt trấn an, rồi gửi tin nhắn.

“Không trả lời điện thoại là không lễ phép, cậu bận thì về trước đi.”

Tống Hi Thành nhìn hắn cười cười, gọi điện lại cho mẹ mình: “Mẹ.”

“Mẹ lập tức gửi số điện thoại con gái nhà người ta cho con, Thành Thành, con là con trai phải chủ động một chút, đừng để con gái người ta xấu hổ.”

Tống Hi Thành gãi đầu, tận đáy lòng cảm thấy rất phiền phức: “Trong tay con hiện có một vụ án lớn, không đi được.”

“Vụ án có lớn cách mấy cũng làm sao so sánh được với việc chung thân đại sự? Nếu như con không đi làm cảnh sát, nói không chừng bây giờ đã có nhà có xe, không chừng cả vợ cũng đã có. Con nhìn xem con bây giờ đi, cao không cao, thấp không thấp, trước kia Tiểu Kiện gần nhà thành tích không tốt hơn con, kết quả người ta bây giờ một năm lấy được 300.000 tệ, con thì mới được bao nhiêu?”

Tống Hi Thành nhẫn nại nghe, ba mẹ của cậu đều là công nhân bình thường, nếu muốn nói lý với bọn họ thì còn khó hơn cả lên trời, họ chỉ muốn sống một cuộc sống nhàn hạ và vui vẻ. Đã bất đồng ý kiến, thì vô luận nói cái gì cũng không có tác dụng.

Không biết Tề Ninh đi từ trong phòng ra từ lúc nào, đứng dựa cửa, ánh mắt phức tạp.

Tống Hi Thành có chút xấu hổ, Tề Ninh lại vươn tay: “Tớ nói với dì cho.”

Tống Hi Thành nghĩ nghĩ, trước kia ba mẹ đến thăm mình, có ấn tượng không tệ với Tề Ninh, vì vậy liền đưa di động đưa cho hắn.

“Chào dì, cháu là Tề Ninh.”

Mẹ Tống rõ ràng cố kỵ hắn là Sếp của Tống Hi Thành, cách nói chuyện uyển chuyển đi rất nhiều.

“A, xin chào, Tống Hi Thành nhà bác nhờ cháu chăm sóc nhiều rồi.”

Tề Ninh thần sắc ôn hòa, nói chuyện cũng rất khách khí: “Dì nói quá lời rồi, cháu có thể giúp gì không?”

“Kỳ thật cũng không có gì, cháu biết Tống Hi Thành cũng đã 27 rồi, đến bây giờ vẫn không có một người yêu ổn định, con cái người nhà người ta đã kết hôn sanh con hết rồi, dì và ba nó trong lòng cũng rất gấp. Mỗi lần cùng nó nói chuyện này, nó đều đánh trống lãng cho qua, từ chối nói công việc bận rộn. Cháu là Sếp của nó, bác chỉ muốn hỏi, mọi người đến cùng có thật sự bận đến mức đó không?”

Tống Hi Thành giống như cầu cứu nhìn về phía Tề Ninh, chỉ sợ hắn nhất thời cao hứng nói cái gì không nên nói.

Tề Ninh cười khẽ: “Bận thì đúng là có bận, nhưng bận cũng là do được lãnh đạo tụi cháu coi trọng, nếu không thì làm sao cậu ấy thăng tiến, dì nói xem đúng không?”

Mẹ Tống không thuận theo: “Dù sao cháu cũng là Sếp nó, sắp xếp gì thì cũng là do cháu quyết định, như vậy, cháu có có thể xem xét sắp xếp ít việc lại cho Tống Hi Thành hay không? Dù sao vấn đề cá nhân là vấn đề lớn, nếu cứ trễ nãi thế này, chẳng lẽ tổ chức các cháu cung cấp luôn người tống chung [1] luôn sao?”

[1] chăm sóc người trước lúc lâm chung

“Dì yên tâm, trước kia là do cháu sơ sót. Vậy đi, thứ bảy này cháu cho cậu ấy nghỉ phép, cam đoan để cậu ấy xem mắt thành công viên mãn, dì thấy thế nào?”

“Tề Ninh!” Tống Hi Thành có chút nổi nóng.

Tề Ninh lại khách khí vài câu rồi mới cúp điện thoại, quay người lãnh đạm nhìn Tống Hi Thành.

“Cho dù cậu là cấp trên của tớ, nhưng ai nói cậu có thể quản chuyện cá nhân của tớ, cậu có quyền gì?”

Môi Tề Ninh khẽ nhúc nhích: “Tớ cũng là bạn của cậu.”

Tống Hi Thành sửng sốt, trong trí nhớ của cậu đây dường như là lần đầu tiên Tề Ninh biểu đạt thiện ý tình bạn, từ lúc nào mà hắn đã bắt đầu đem mặt mềm mại của mình ra biểu hiện cho người khác thấy?

Tống Hi Thành nở nụ cười, dang hai tay ra ôm hắn: “Tớ biết, bất quá mấy kiểu như xem mắt này, tớ thật sự không muốn đi, cảm giác thật sự rất nhàm chán.”

Tề Ninh không động đậy, nhẹ nhàng đem đầu đặt lên trên bả vai cậu, giọng nói bình bình.

“Có nhiều chuyện, đời người ai cũng phải trải qua, ví dụ như hôn nhân ví dụ như gia đình. Nếu như cậu không đi sẽ bị mọi người xem là khác người, trong thể chế thậm chí có khi sẽ ảnh hưởng tiền đồ của cậu. Điểm ấy, tớ nghĩ cậu hẳn cũng hiểu.”

“Nhưng tớ còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng…”

Tề Ninh dường như đang cười cười: “Trên thế giới này có chuyện gì cho cậu chuẩn bị sẵn sàng chứ? Đại đa số mọi chuyện đều tới một cách bất ngờ, kế hoạch là cái gì chứ, trên thế giới này toàn là chuyện ngoài ý muốn.”

“Nói còn hay hơn hát, vậy sao cậu không đi xem mắt?” Ngữ khí thuyết giáo của hắn làm cho Tống Hi Thành có chút khó chịu.

“Tớ sao? …” Tề Ninh chậm rãi buông cậu ra, tóc có chút loạn, hoặc giả là ngọn đèn có vấn đề, hắn so với ngày thường hiền đi rất nhiều, không còn vẻ nghiêm túc lạnh như băng.

“Tớ muốn kính dâng cuộc đời mình cho sự nghiệp trinh thám.”

Tống Hi Thành dò xét nét mặt hắn: “Cậu đang nói đùa?”

Tề Ninh ngẩng đầu lên: “Cậu đoán?”

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Tống Hi Thành đột nhiên nở nụ cười, sau đó nhẹ nhàng nói: “Đi, về nhà thôi.”

Nửa đêm hôm đó, giấc mơ đã lâu không mơ thấy lại chậm rãi hiện ra.

Trên sân tập bắn, Tề Ninh cúi đầu nhìn khẩu súng 77 trong tay, mặt mày u ám dọa người.

“Đi, ăn cơm thôi.” Cậu nghe mình lên tiếng.

Tề Ninh lắc đầu: “Tớ muốn luyện bắn súng.”

“Có ai là hoàn mỹ đâu, chỉ cần là người thì đều có nhược điểm, cậu không cần phải ép bản thân mình quá mức.”

“Thành tích cậu thế nào?” Tề Ninh cúi đầu lau đầu súng.

Bản thân đại khái khó có khi thắng hắn một lần, khẩu khí rất cao ngạo: “Không tính quá cao, 25m bắn nhanh, có 1 phát không trúng bia, còn lại theo thứ tự 8, 7, 7.”

Tề Ninh gật đầu: “Tớ nhớ rồi.”

Trong giấc mơ lúc cậu rời khỏi quay người nhìn lại, trên sân tập bắn chỉ còn lại một bóng người lẻ loi trơ trọi, không biết mệt mỏi liên tục nhắm bắn…

Khi tỉnh lại, Tống Hi Thành nhịn không được cười, chuyện lần đó cậu vẫn còn nhớ rõ. Cái gì cũng đứng nhất Tề Ninh hết lần này tới lần khác bắn trượt, năm phát vậy mà không trúng bia phát nào, bị huấn luyện viên giày vò, hắn lại là người lại cao ngạo, cả lớp đều vô cùng vui mừng chê cười hắn.

Đồng chí Tề Ninh không tức giận chút nào, chăm học khổ luyện nửa năm sau rốt cục vượt qua đại đa số bạn học, nổi tiếng đứng thứ hai.

Đứng thứ nhất vẫn là Tống Hi Thành.

Bắn súng cũng là môn duy nhất làm Tề Ninh khổ tâm nhất, di chứng là — Cho tới bây giờ hắn rất hiếm khi nào nổ súng.

. : .

3 thoughts on “TM – Vụ 3 – 04

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s