TM – Vụ 3 – 05

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 5

Sáng sớm thứ sáu, Tề Ninh đã có mặt trong văn phòng, ra hiệu mọi người vào họp.

“Trải qua hai ngày điều tra, tôi tin mọi người cũng đã có cái nhìn riêng của mình.” Hắn tùy ý chỉ Bành Cương, “Cậu nói xem.”

Bành Cương có chút do dự: “Là như thế này, tôi cảm thấy cả 3 vụ án này, 3 cô gái bị hại đều không bị mất mát tài sản, cho nên có thể loại trừ giết vì cướp của, mà 3 nạn nhân đều là công nhân viên từ nơi khác đến, các mối quan hệ cũng không nhiều, khả năng gây hấn báo thù khá nhỏ. Thứ ba, xét thấy bọn họ đều bị xâm hại, hơn nữa công việc lại mang tính chất đi sớm về trễ, tôi cảm thấy đây hẳn là nhân lúc tiền dâm hậu sát.”

Lão Trương nói: “Tôi cũng đồng ý.”

Tề Ninh đứng phía trên nhìn mọi người: “Vậy mọi người cảm thấy mấu chốt của vụ án là ở điểm nào?”

Mọi người nhìn nhau, Hà Mộ trả lời: “Xét thấy ba nạn nhân này đều chết ở vùng giải phóng mới, chúng ta cũng không thể nhận định hung thủ hẳn là cư dân vùng giải phóng mới được phải không? Hơn nữa lại quen thuộc đường giao thông đến mức nào, mới có thể vứt xác tại những nơi công trình đang tu sửa?”

Tống Hi Thành nghĩ nghĩ: “Tề Ninh, báo cáo khám nghiệm tử thi của bên pháp y rốt cuộc nói như thế nào? Ví dụ cụ thể như nguyên nhân cái chết, còn có tình trạng ngoại thương của thi thể ?”

Tề Ninh nghiêng đầu nhìn cậu, trên mặt mang theo tiếu ý: “Ba nạn nhân toàn bộ đều chết vì bị dao đâm, ba nhát dao này trên cơ bản toàn đâm trúng chỗ hiểm. Xét theo hướng máu phun ra cùng máu ứ đọng, sau khi chết bọn họ đều là bị ném từ trên cao xuống.”

“Nói như vậy, hung thủ hẳn là sử dụng phương tiện giao thông vứt xác lúc đi đến khúc ngoặt cầu đường.” Tống Hi Thành suy nghĩ.

“Vậy chúng ta phải đi mượn đoạn camera đó rồi?” Lã Thận Ngôn đặt câu hỏi. Tiếp tục đọc

Happy Anniversary – Đôi lời lảm nhảm

Hôm nay Đậu muốn lảm nhảm tâm sự chút ^^

Hôm nay onl thì thấy wp thông báo nhà mình đã đến ngày kỷ niệm thành lập, mới ngớ ra ủa tới rồi à =)).  Mấy năm trước cũng y như năm nay, không nhớ ngày, đến khi onl thấy wp thông báo thì đã qua ngày rồi. Năm nay xem như may, onl đúng ngày wp nhắc =)).

Cũng không ngờ bản thân lại trụ được tới 4 năm, số truyện Đậu edit không nhiều nhưng nhìn lại cũng cảm thấy kỳ lạ. Con số 4 năm này có thể còn ít so với nhiều nhà khác, nhưng có thể nó xem như là 1 cột mốc cho Đậu, Đậu đọc đam từ năm 11 và bắt đầu edit từ khi bước vào năm 1 Đại học, trong 4 năm ĐH trải qua nhiều việc, buồn có, vui có, thất vọng có, và đây là nơi Đậu có thể xả tâm tình mình vào, vào từng câu từng trang truyện.

Ban đầu chỉ vì thích nên muốn tìm hiểu tự edit để đọc, cũng như những trang tổng hợp thể loại, Đậu note lại để sau này đọc dần, rồi nhiều bạn biết tới, đọc truyện Đậu edit, trò chuyện, dần dần cũng có thêm vài người bạn mới. Tuy chưa từng gặp, chỉ trò chuyện trên mạng ảo nhưng cũng là 1 cái duyên rồi.

Tiếp nữa là, Đậu phải cảm ơn 2 chị nhà phongmy.wp.con và ruaconbaoboi.wp.com, dù chưa từng nói chuyện với nhau câu nào, thậm chí nhà chị ruaconbaoboi đã đóng cửa từ lâu nhưng vẫn muốn nói 1 tiếng cảm ơn, vì 2 người chính là 1 trong những động lực khiến Đậu muốn edit đam. Diễm quỷ và Đào hoa trái là 2 trong số đam mỹ đầu tiên Đậu đọc và cũng trở thành 2 bộ khó quên nhất của Đậu, 2 tác giả này cũng trở thành Top tác giả Đậu thích nhất. Lúc đó rất thích 2 bộ này, rồi cứ tìm truyện của 2 tác giả này đọc tới tới, chỉ là lúc đó còn chưa biết dùng WP, thậm chí điện thoại cũng là loại cùi bắp (lúc đó smartphone chưa có thịnh hành, mà thịnh hành loại cục gạch với nắp gập ấy :)) ), mỗi lần lên mạng onl là dùng opera, mà lên mạng xem cũng khổ sở.

Đậu đọc đam đến nay cũng dc 5 năm gần 6 năm rồi, có thể 1 ngày nào đó Đậu cũng sẽ biến mất như chị ruaconbaoboi, rồi giữa chúng ta cũng sẽ chỉ thành 1 hồi ức tuổi trẻ đẹp. Nhưng Đậu muốn cảm ơn những ai đang và đã lướt qua nơi này, vì đã đồng hành cùng Đậu tới ngày hôm nay 🙂

P/s : Tốt nghiệp nên sau này có thể bận hơn, edit chậm hơn, nhưng những bộ Đậu đào hố nhất định sẽ lấp.

Cuối cùng, chúc mọi người cuối tuần vui vẻ ^^

untitled

TM – Vụ 3 – 04

Thiên môn – Cầu Vượt

☆ Chương 4

“Bây giờ đang trong giờ hành chính, không có người ở rất bình thường mà?” Tống Hi Thành nhìn hai bên, cả khu chung cư lúc này vô cùng vắng lặng.

Tề Ninh lắc đầu: “Không giống, cậu nhìn kỹ, đây là giấy hối nộp tiền phạt, nói rõ tối thiểu tầm một tháng ở đây không có người xài điện, cũng không có người ở.”

Hà Mộ gõ cửa nhà đối diện: “Xin chào, cảnh sát.”

Âm thanh nhà đối diện sột soạt vang lên, sau đó có một ông chú ở trần mở cửa, mặt mày đầy vẻ bực mình.

“Có chuyện gì?”

“Chúng tôi muốn hỏi một chút, nhà đối diện có phải không có người ở không?”

Người nọ suy nghĩ: “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, trước kia hình như có một cô gái trẻ ở đó, nhưng sau này cô gái đó đã đưa phòng cho người khác thuê và dọn đi nơi khác rồi.”

“Đưa cho người khác?”

“Đúng vậy, hình như là đem cho người ta làm nhà kho, còn có chuyện gì không?”

“Không có, cảm ơn…” Hà Mộ còn chưa nói hết, cửa đã bị sập lại thô bạo.

Tề Ninh quay người xuống lầu: “Nếu như là nhà kho, không dùng điện nước xem như hợp lý rồi.”

“Đem nhà cho người khác thuê, vậy chính cô ấy nghỉ ngơi ở đâu?” Tống Hi Thành có chút nghi hoặc. Tiếp tục đọc