TM – Án 2 – 10 (Hoàn vụ 2)

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 10

Giải quyết xong vụ án này, tâm tình Tống Hi Thành quả thực mục nát hết, vừa về đến nhà đã vội vàng tắm rửa rồi lăn lên giường, cái gì cũng không muốn quản, cái gì cũng không muốn nghe, cứ thế ngủ say đến chết.

Nhưng hết lần này tới lần khác có người không biết phân biệt phải trái, không cho cậu toại nguyện.

Tề Ninh đứng ở cửa phòng: “Này, Tết Trung thu cùng đi ăn đi?”

“Ở đây có người tên ‘Này’ sao?” Tống Hi Thành miễn cưỡng cãi lại.

Tề Ninh bĩu môi :”Ở đây ngoại trừ tớ và cậu ra còn có người thứ 3 sao? Hay là cậu cảm thấy tên của mình phi thường dễ nghe lại vô cùng có giá trị khiến người ta phải lặp đi lặp lại?”

“Đi.” Có lẽ là quá mệt mỏi, Tống Hi Thành hiếm khi không tranh cãi với hắn, chỉ đáp lời rồi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

.

Đến Trung thu, sáng sớm Tề Ninh tới gõ cửa phòng cậu: “Trung thu được nghỉ 3 ngày, hai người chúng ta đều không có ca trực, xếp mấy bộ quần áo, chúng ta đi 2 ngày.”

“Ra ngoại thành ở?” Tống Hi Thành nhìn Tề Ninh chằm chằm giống như thấy phải bệnh tâm thần.

Tề Ninh nhíu mày: “Chúng ta lên núi cùng nhau nghỉ dưỡng mấy ngày.”

“Đại lão gia ngài bao nhiêu tuổi rồi?” Tống Hi Thành một bên trào phúng hắn, một bên đứng dậy sắp xếp đồ đạc, xếp được một nửa, đột nhiên quay đầu lại hỏi, “Đắt không? Đắt quá tớ trả không nổi.”

Tề Ninh bước tới đẩy đẩy cậu: “Cậu đi rửa mặt trước, tớ xếp đồ.” Tống Hi Thành bấy giờ mới nhìn rõ phía sau hắn có đặt một cái vali cỡ trung.

Vào trong WC, Tống Hi Thành vẫn hỏi: “Cậu vẫn chưa trả lời tớ đó, rốt cuộc có đắt không?”

Chọn hai cái áo T-shirt, một cái quần jean, lại từ trong ngăn kéo tìm hai cái quần lót, Tề Ninh chậm rãi xếp quần áo lại: “Hai người chúng ta một phòng, nếu cậu ngại đắt, tớ trả hơn một nửa, xem như khen thưởng.”

“Cậu cút đi, về công tớ là cấp dưới của cậu, về tư, tớ xem như người làm nhà cậu. Ăn tết khao nhân viên chẳng phải chuyện thường tình sao?” Tống Hi Thành là người phương nam, tuy ở thành phố B đã lâu, nhưng khẩu ngữ thành phố B vẫn chả ra sao cả, ba chữ “Cậu cút đi” tuy nhăn nhăn nhó nhó nói, nhưng nghe lại giống như đang làm nũng. Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 09

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 9

Thẩm vấn Đường Tuấn Anh cũng không có trình tự phức tạp gì, vẫn chỉ hỏi những câu hỏi thường dùng khi tra khảo phạm nhân. Mà khi Tề Ninh Tống Hi Thành bọn họ ngồi đối diện Đường Mạn Ny, nhìn cô bé điềm đạm nho nhã thanh tú này, trong lòng ít nhiều đều có chút khó chịu.

Một đứa trẻ còn nhỏ như vậy, nên vô tư lự cùng các học sinh khác chơi đùa trong sân trường, ngồi tám nhảm hoặc tâng bốc về thần tượng của mình, dù xảy ra mâu thuẫn nhưng cũng chỉ là mâu thuẫn nhỏ thường gặp của học sinh. Thanh xuân của bọn họ tràn ngập đủ loại phiền não và bí mật, hoặc tới thời kỳ phản nghịch bắt đầu hung hăng càn quấy, chứ không phải mặc áo tù màu vàng của người trưởng thành ngồi đây giống như một cái xác không hồn.

Tề Ninh thở dài, lấy sổ ghi chép từ trong tay Tống Hi Thành. Tống Hi Thành có chút kinh ngạc nhìn hắn, Tề Ninh giải thích: “Một ngày nào đó cậu cũng sẽ là chủ thẩm, xét thấy tư chất của cậu có chút chênh lệch với người thường, hiện tại tớ phải bắt tay bồi dưỡng trước đã.”

Lườm hắn một cái, Tống Hi Thành lầm bầm: “Rõ ràng là đồng học, bồi dưỡng cái gì. . .”

Tống Hi Thành nhìn thẳng mắt Đường Mạn Ny: “Tôi hiện tại sẽ hỏi cô những câu hỏi liên quan đến vụ án, hy vọng cô thành thật trả lời. Cô chưa trưởng thành, chỉ cần thái độ nhận tội tốt, vẫn có thể xử lý khoan hồng.” (Dù là trẻ con nhưng khi thẩm vấn phạm nhân vẫn để xưng hô ‘tôi – cô’ cho đúng hoàn cảnh)

Đường Mạn Ny nhẹ gật đầu, lệ khí khi uy hiếp con tin vừa rồi giảm đi không ít.

“Ngày 13 tháng 7, hôm thứ sáu, cô làm cách nào để Trương Mộng Dao bọn họ rời khỏi trường học?”

“Trước đó sinh nhật tôi tôi cũng mời bọn họ đi ăn, cho nên Trương Mộng Dao nói sinh nhật cô ấy đến sẽ mời tôi lại. Sau đó nữa thì giữa trưa hôm đó, tôi nói buổi tối ăn uống xong đi hát karaoke, bọn họ đồng ý.”

“Buổi tối mọi người cùng nhau tập hợp ở quán đồ nướng, sau đó cùng nhau đi hát, đúng không?”

Đường Mạn Ny phối hợp ngoài dự kiến: “Vâng.” Tiếp tục đọc