TM – Án 2 – 08

thienmon3

Thiên môn – Vụ án 2

Bắt cóc

☆ Chương 8

Tình hình hết sức căng thẳng.

Đến gần Tống Hi Thành mới phát hiện tên bắc cóc này là một người đàn ông trung niên rất thanh tú, nếu như không tham gia vào quá trình vụ án này, chỉ sợ cậu sẽ không thể tin được gã đàn ông có nét văn nhã trước mặt này, lại là tên bắt cóc tội ác đầy trời, còn là tội phạm giết người.

“Anh đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí xuống sẽ được khoan hồng.”

Tề Ninh nhíu mày, Đường Tuấn Anh không phải kẻ ngu, trên tay hắn đã có hai mạng người, cho dù có xử lý khoan dung cũng khó thoát khỏi cái chết, câu trấn an này của Trần đội trưởng vốn không có tác dụng.

Quả nhiên, Đường Tuấn Anh nhe răng cười nói: “Xử lý khoan hồng? Nếu như tụi bây thả tao đi, tao mới xử lý khoan hồng với đám ranh con đó.”

Gã ngạo mạn đến mức khiến cho tất cả nhân viên cảnh sát ở đó đều có chút giận dữ, Tống Hi Thành và bọn Lý Cường thì chậm rãi tới gần chiếc CRV kia, đột nhiên chiếc CRV chấn động, tên bắt cóc còn lại đang ngồi ở ghế trước tức khắc chuyển ra ghế sau. Sau đó cửa xe bật mở, đập vào mắt mọi người đầu tiên là một nữ sinh sắc mặt trắng bệch lạnh run, trên cổ cô bé còn có một lưỡi dao lạnh như băng.

“Đường Mạn Ny?” Trương ba ba cơ hồ không dám tin vào hai mắt mình.

Tống Hi Thành trong lòng ai thán, kỳ thật từ lúc cậu nghe được tên Đường Tuấn Anh, cậu biết dự cảm xấu nhất Tề Ninh nói lúc trước đã trở thành sự thật. Vốn đã ngầm ghen ghét đố kị bạn mình, còn bị ba mình lợi dụng làm vũ khí, bi kịch là khó có thể tránh khỏi.

“Đường Mạn Ny, mau tỉnh táo lại, đừng làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận.” Tề Ninh nhận loa phóng thanh trong tay Trần đội trưởng, lạnh lùng nói.

Đường Mạn Ny tóc tán loạn, hai mắt thâm quầng nặng, hai bàn tay run rẩy sợ hãi bán rẻ bản thân: “Muộn rồi, các người mau thả ba tôi đi, bằng không tôi sẽ cắt đứt cổ họng nó!”

Không biết là bởi vì hai tay run rẩy không khống chế được hay cố ý, con dao cứa trúng cổ con tin, dẫn tới nữ sinh kia càng vô lực khóc nức nở.

Tề Ninh híp mắt quan sát con tin, quay đầu nhìn Tống Hi Thành chứng thực: “Con tin là Tôn Vũ Đồng sao?”

Tống Hi Thành suy nghĩ: “Chết mất hai người, cứu được một, hẳn là.”

“Cậu đi xác minh, xem Hứa phu nhân có đến hiện trường hay không.”

Tề Ninh đưa mắt nhìn Tống Hi Thành rời đi, tiếp tục kêu gọi đầu hàng: “Đường Mạn Ny, Tôn Vũ Đồng là bạn học của cô, lại là bạn tốt của cô, nếu như cô còn một chút nhân tính thì mau buông bạn mình ra, với tình hình của cô, cảnh sát còn có thể sẽ xem xét lại.”

Đường Mạn Ny do dự, Đường Tuấn Anh lại ở bên cạnh la to: “Đừng tin quỷ kế của bọn chúng, con đã giết hai người rồi, bọn chúng sẽ tha cho con đâu.”

Vừa mới nói xong, không chỉ có cảm xúc Đường Mạn Ny không khống chế được, mà mọi người xung quanh cũng cực kỳ hoảng hốt. Đường Mạn Ny từ người bị hại biến thành đồng lõa, bây giờ lại biến thành hung thủ chính, kiểu chuyển biến phát sinh vụ án trên trẻ vị thành niên, dù đã xây dựng nhiều giả thuyết, cũng khiến cho người ta có chút sởn cả gai ốc.

Tề Ninh không nói thêm gì nữa, nếu nói là Đường Tuấn Anh cùng Đường Mạn Ny bắt cóc 4 nữ sinh, còn không bằng nói là Đường Tuấn Anh dùng cái gã gọi là tình thương của người cha quan tâm Đường Mạn Ny để cho cô bé từng bước một bắt cóc bạn học mình đến ngày hôm nay.

Một hung thủ mờ mắt vì tiền, một tòng phạm ngu ngốc chưa phát triển, giờ phút này bất luận thuyết phục như thế nào cũng không còn ý nghĩa.

Tống Hi Thành thở hồng hộc chạy về bên cạnh hắn: “Đã dẫn tới, làm sao nữa?”

Đưa khăn tay cho cậu, Tề Ninh cúi đầu: “Một, Hứa phu nhân thành công thuyết phục Đường Mạn Ny thả con tin, chúng ta liền trực tiếp bắt Đường Tuấn Anh. Hai, nếu như Đường Mạn Ny vẫn khăng khăng chấp mê bất ngộ, chỉ có thể. . .”

“Có thể cái gì?” Tống Hi Thành dùng khăn tay trắng lau đầu đầy mồ hôi.

“Chỉ có thể huy động lính bắn tỉa.” Ánh mắt Tề Ninh kiên định, không chút do dự.

Tống Hi Thành mở to mắt: “Tề Ninh, cậu điên rồi? Đó là trẻ vị thành niên!”

“Giả sử nếu thật sự đến bước đó, nếu như bắn cô bé này, như vậy chúng ta giết một hung thủ, cứu được một con tin. Nếu như bỏ mặc cô bé để con tin bị hại, là chúng ta dung túng hung thủ, hình thức khác với việc giết một quần chúng vô tội, ai đúng ai sai cậu còn có thể chọn sao?”

Biết Tống Hi Thành không đồng ý, Tề Ninh nói nhỏ: “Ở phương Tây, cái này gọi là Moral dilemma, nhiều khi, trên đời không thể lựa chọn đạo đức, chỉ có thể chọn cách tối ưu hóa lợi ích.”

Hứa phu nhân được người dìu tới, trước mặt bà là con gái và người đã từng là chồng bà.

Tề Ninh đưa loa phóng thanh cho bà: “Ổn định tâm tình của bọn họ.”

“Ny Ny, là mẹ.” Hứa phu nhân vừa mở miệng liền không nhịn được nghẹn ngào, “Mẹ trở về rồi, sau này mẹ không bao giờ đi nữa.”

Đường Mạn Ny lạnh lùng nói: “Tôi không có mẹ, mẹ tôi đã bỏ đi với người nước ngoài, tôi chỉ có bà ngoại.”

Nước mắt Hứa phu nhân chảy xuống: “Ai nói cho con những chuyện này? Mẹ đi làm giáo viên, lúc nào thì bỏ chạy với người nước ngoài?”

“Vậy tại sao bà nhiều năm như vậy lại không trở về thăm tôi? Hàng năm chỉ đưa một chút tiền cho tôi và bà ngoại?”

“Tiền lương của mẹ một năm chỉ có 200.000, gửi cho con 15 vạn, chẳng lẽ còn ít sao?” ( 200.000 NDT ~ 67 tr 1 VNĐ)

“Nói dối, tôi đã thấy chứng cứ rồi, bà lừa gạt chúng tôi nói bà ở nước ngoài dạy tiếng Hán, kỳ thật là vứt bỏ tôi và ba, ở nước ngoài kết hôn với người khác.”

Hứa phu nhân vừa tức vừa vội: “Chứng cứ gì? Giấy chứng nhận công tác và chứng minh thu nhập mẹ đều lấy ra rồi, con muốn xem không? Con tin tưởng tên cặn bã Đường Tuấn Anh kia mà thoái thác toàn bộ lời mẹ nói, sao con không tin tưởng mẹ?”

“Bà và tên đàn ông ngoại quốc kia chụp ảnh thân mật như vậy, bà còn dám nói. . .”

Nội dung đối thoại bắt đầu chuyển sang hướng cẩu huyết một đi không trở lại, Tống Hi Thành nhíu mày: “Kết hợp với biểu hiện ở trường học của Đường Mạn Ny, nói khoác mẹ mình ở nước ngoài, thường xuyên khoe đồ đem về từ nước ngoài, tôi thấy cô bé này trong tiềm thức đã không muốn tin tưởng mẹ mình là người bình thường a?”

“Ganh đua lẫn nhau, thích hư vinh vốn là thói xấu mà trẻ nhỏ dễ bị nhiễm trong thời kỳ trưởng thành, gia đình các bạn học của cô bé này đều ưu việt hơn, khó tránh khỏi sẽ có cảm xúc ghen ghét. Cộng thêm xuất thân từ gia đình mồ côi cha, tâm lý khẳng định sẽ vặn vẹo hơn so với người cùng lứa tuổi, vốn đã có hạt giống thù hận, lại gặp phải người cha mê cờ bạc. . .” Tề Ninh lắc đầu.

Tống Hi Thành đột nhiên nói: “Tớ ngược lại có thể hiểu được Đường Mạn Ny.”

Tề Ninh có chút kinh ngạc nhìn cậu, Tống Hi Thành liếc mắt: “Tớ phải ăn nhờ ở đậu, lúc ở trong nhà người ta làm trâu làm ngựa làm nội trợ, mỗi lần làm đều cực kỳ oán hận.”

Biết rõ cậu nói đùa, Tề Ninh yên lòng: “Không phải lúc nói đùa, nghiêm túc chút đi.”

Đột nhiên bên cạnh truyền đến một trận kinh hô, Hứa phu nhân chậm rãi tới gần Đường Mạn Ny, mà Đường Mạn Ny giống như dã thú bị kinh hãi nhảy dựng lên: “Bà muốn làm gì?”

“Con thả Tôn Vũ Đồng ra, mẹ đổi với đứa nhỏ này, chuyện gia đình chúng ta, đừng liên luỵ đến người khác.”

Đường Mạn Ny cười lạnh: “Bà không đáng tiền, không có giá trị lợi dụng.”

Hứa phu nhân rốt cục không dằn nổi cảm xúc nữa, bà chậm rãi quỳ xuống: “Ny Ny, mẹ cầu xin con, đừng tiếp tục sai càng thêm sai. Con trước kia rất hiểu chuyện, rốt cuộc tại sao bây giờ con lại trở nên như thế này?”

Mẹ của mình quỳ gối trước mặt, cho dù ý chí có sắt đá, Đường Mạn Ny cũng có chút động dung. Trong nháy mắt lúc cô bé nới lỏng cảnh giác, thời điểm con dao thoáng rời khỏi con tin, một gã đặc công chẳng biết từ lúc nào lặng lẽ núp sau lưng cô bé đột nhiên nổ súng, Đường Mạn Ny vùng vẫy mấy cái, rồi dần dần trượt ngã xuống.

Tề Ninh lập tức hạ lệnh: “Bắt Đường Tuấn Anh.”

Còi cảnh sát gào thét, nhìn hai cha con bị áp giải lên xe cảnh sát, mọi người bôn ba mấy ngày nay giống như đã cởi được một lớp da, nhưng cho dù chỉ trong 5 ngày hoàn hảo phá được vụ án, thì chỉ sợ lần này cũng không được khen ngợi.

5 con tin, trừ 1 hung thủ đặc biệt, 2 người chết, chỉ còn lại 2 người được giải cứu thành công.

Thắng cũng như bại. . .

Mọi người trở về tổ hình sự nghỉ ngơi một lúc, chờ bên kia sau khi làm xong trình tự thủ tục, còn phải đi lấy khẩu cung Đường Tuấn Anh và Đường Mạn Ny, bầu không khí nặng nề đến đáng sợ.

Ngược lại, sắc mặt Tề Ninh vẫn như ngày thường, rót ly nước uống. Tống Hi Thành mở túi bánh bích quy đưa cho hắn: “Đừng suy nghĩ nhiều, lần này không thể trách chúng ta toàn bộ.”

Nhận miếng bánh bích quy, nhai nhai nuốt xuống, Tề Ninh nhún vai: “Tôi cảm thấy chúng ta không sai, dù cố gắng hay cơ trí hết mức cũng không bằng một phạm nhân biến thái đúng không?”

Tống Hi Thành thở dài: “Nếu như Trương Mộng Dao và Vương Tuyết không chết, bản án này sẽ đơn giản đi rất nhiều. Trong những hung thủ tôi gặp thì Đường Tuấn Anh tuyệt đối không tính là thông minh, thậm chí tính toán cũng không được cẩn thận, nhưng hắn nhất định là biến thái nhất.”

Phương Na Na ở bên cạnh xen vào: “Đúng đó, bản thân không học vấn không nghề nghiệp coi như xong, đánh bạc nợ cùng đường còn muốn đem con gái kéo xuống nước đi bắt cóc bạn học. Cậu nói xem hổ dữ cũng không ăn thịt con, tên Đường Tuấn Anh này quả thực ngay cả súc sinh cũng không bằng.”

Hà Mộ và Lã Thận Ngôn bọn họ cũng gia nhập thảo luận, cả văn phòng trong lúc nhất thời toàn bộ tràn ngập lời lên án phê phán tên phạm nhân biến thái.

Tề Ninh nhàn nhạt nghe, không có phản ứng gì.

Tống Hi Thành lấy laptop ra, chuẩn bị đánh biên bản, lại thấy Tề Ninh ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng nói: “Ngày mốt là Trung thu rồi, đến nhà tớ ăn tết đi?”

. : .

Advertisements

3 thoughts on “TM – Án 2 – 08

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s