TM – Án 2 – 08

thienmon3

Thiên môn – Vụ án 2

Bắt cóc

☆ Chương 8

Tình hình hết sức căng thẳng.

Đến gần Tống Hi Thành mới phát hiện tên bắc cóc này là một người đàn ông trung niên rất thanh tú, nếu như không tham gia vào quá trình vụ án này, chỉ sợ cậu sẽ không thể tin được gã đàn ông có nét văn nhã trước mặt này, lại là tên bắt cóc tội ác đầy trời, còn là tội phạm giết người.

“Anh đã bị bao vây, mau bỏ vũ khí xuống sẽ được khoan hồng.”

Tề Ninh nhíu mày, Đường Tuấn Anh không phải kẻ ngu, trên tay hắn đã có hai mạng người, cho dù có xử lý khoan dung cũng khó thoát khỏi cái chết, câu trấn an này của Trần đội trưởng vốn không có tác dụng.

Quả nhiên, Đường Tuấn Anh nhe răng cười nói: “Xử lý khoan hồng? Nếu như tụi bây thả tao đi, tao mới xử lý khoan hồng với đám ranh con đó.”

Gã ngạo mạn đến mức khiến cho tất cả nhân viên cảnh sát ở đó đều có chút giận dữ, Tống Hi Thành và bọn Lý Cường thì chậm rãi tới gần chiếc CRV kia, đột nhiên chiếc CRV chấn động, tên bắt cóc còn lại đang ngồi ở ghế trước tức khắc chuyển ra ghế sau. Sau đó cửa xe bật mở, đập vào mắt mọi người đầu tiên là một nữ sinh sắc mặt trắng bệch lạnh run, trên cổ cô bé còn có một lưỡi dao lạnh như băng.

“Đường Mạn Ny?” Trương ba ba cơ hồ không dám tin vào hai mắt mình.

Tống Hi Thành trong lòng ai thán, kỳ thật từ lúc cậu nghe được tên Đường Tuấn Anh, cậu biết dự cảm xấu nhất Tề Ninh nói lúc trước đã trở thành sự thật. Vốn đã ngầm ghen ghét đố kị bạn mình, còn bị ba mình lợi dụng làm vũ khí, bi kịch là khó có thể tránh khỏi.

“Đường Mạn Ny, mau tỉnh táo lại, đừng làm ra chuyện khiến bản thân phải hối hận.” Tề Ninh nhận loa phóng thanh trong tay Trần đội trưởng, lạnh lùng nói.

Đường Mạn Ny tóc tán loạn, hai mắt thâm quầng nặng, hai bàn tay run rẩy sợ hãi bán rẻ bản thân: “Muộn rồi, các người mau thả ba tôi đi, bằng không tôi sẽ cắt đứt cổ họng nó!”

Không biết là bởi vì hai tay run rẩy không khống chế được hay cố ý, con dao cứa trúng cổ con tin, dẫn tới nữ sinh kia càng vô lực khóc nức nở. Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 07

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 7

“Cậu nói xem tại sao các thanh niên trẻ ngày nay hay thích chọn những địa điểm như công trường, nhà xưởng bỏ hoang để làm địa điểm tụ tập?” Tống Hi Thành vỗ vỗ thanh sắt lan can đã bị gỉ màu.

Tề Ninh đang dùng ống nhòm nhìn xuống đường Bắc Hoàn trả lời: “Bởi vì ở đó có dấu vết của năm tháng, sự hoang sơ của thời gian ban tặng, sự tàn phá của nó giống như tình yêu vĩnh cửu.”

Y mặt không đổi trả lời, Tống Hi Thành lại cảm giác chua ê răng: “Quen cậu lâu như vậy mà không biết cậu cũng có lúc sến súa như thế.”

Tề Ninh liếc nhìn cậu một cái, khóe miệng lại lơ đãng cong lên.

Địa điểm này tiếp giáp sân bay quốc tế, thỉnh thoảng có tiếng máy bay vang lên, để lại một vệt trắng dài nhạt nhẽo ở phía chân trời xanh thẳm.

“Mục tiêu xuất hiện.” Tề Ninh trầm giọng nói.

Đầu đường Bắc Hoàn quả nhiên xuất hiện một chiếc xe con màu đen, Audi A6, không có bất ngờ gì xảy ra, hiện tại Bành Cương đang cùng hai vị Trương Lục tiên sinh ngồi ở trên xe.

“Trên người bọn họ có gắn máy nghe lén chưa?” Tống Hi Thành có chút lo lắng, nếu như tên bắt cóc mang theo vũ khí, dù cho có Bành Cương đi cùng, cậu vẫn lo ngại sự an toàn của con tin và hai vị tiên sinh.

“Thời gian.”

Tống Hi Thành cúi đầu xem: “17 giờ 34 phút. Cách thời gian bọn bắt cóc chỉ định còn 26 phút.”

Tề Ninh nấp vào, ở phía sau khe hở tường gạch nhìn ra ngoài.

“Tớ đang nghĩ, nếu như tớ là bọn bắt cóc tớ sẽ chọn phương pháp gì để lấy tiền chuộc.”

Tống Hi Thành cũng nấp bên trong bóng râm, tuy lần đầu tiên tham gia loại hành động này, nhưng cậu thoạt nhìn không có chút khẩn trương nào ngược lại còn có chút thản nhiên. Tiếp tục đọc