TM – Án 2 – 06

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 6

Trong phòng họp bỗng lặng như tờ, nếu quả thật giống như lời Tống Hi Thành nói, như vậy rất có thể Đường Mạn Ny xuất phát từ lòng hư vinh nói dối để điều kiện gia đình mình cao hơn, điều này truyền tới tai tên bắt cóc, vì vậy rất có thể dẫn tới họa sát thân.

Tề Ninh đột nhiên lấy điện thoại di động ra: “Xin hỏi là Sở quản lý xe? Tôi trước đó có nhờ mọi người điều tra một chiếc xe, có kết quả chưa?” Ánh mắt y đột nhiên ác liệt, “Vẫn chưa tra ra? Vấn đề trước mắt khẩn cấp, các người lại không có trách nhiệm như vậy, xin hỏi nếu vụ án chúng tôi xảy ra sai lầm gì, các người có chịu trách nhiệm không?”

Bên kia hình như có chút sợ hãi, Tề Ninh lạnh lùng nói: “Tôi hiện tại không tắt điện thoại, tôi cho các người 5 phút, tôi hy vọng các người lập tức đem tin tức chiếc xe và chủ nhân chiếc xe đó đăng ký gần đây đưa cho chúng tôi.”

Căn phòng yên lặng, Trương tiên sinh và Lục tiên sinh cùng nhau đứng lên: “Vậy, giờ chúng tôi bây giờ gọi điện thoại cho bọn bắt cóc?”

Tề Ninh gật đầu, dẫn bọn họ đến một căn phòng khác, trước đó nhóm Lã Thận Ngôn đã gắn xong máy ghi âm. Ba Trương Mộng Dao lấy điện thoại ra, tìm số con gái gọi đi qua, điện thoại đổ chuông bốn lần, tên bắt cóc sợ thiên hạ không loạn mới bắt máy: “Trương tiên sinh quả nhiên quý nhân bận rộn, thấy ngón tay con gái mình mà đến bây giờ mới liên lạc tôi.”

Bọn Tống Hi Thành ở bên cạnh nghe được rất rõ ràng, chắc chắn tên bắt cóc này có máy biến âm, bẻ giọng nói của mình cho bất nam bất nữ âm dương quái khí, rất khó phân phân biệt. Trương tiên sinh nhớ tới kẻ này đã giết con gái mình, càng vừa hận vừa đau xót, đôi mắt tựa như xuất huyết.

“Trước đó là do vợ tôi không hiểu chuyện mới liên hệ cảnh sát, kính xin cậu bỏ qua cho.” Tay Trương tiên sinh cầm điện thoại gần như phát run, “Cậu cũng biết bây giờ y học phát triển, ngón tay bị đứt cũng không phải không thể nối lại. Tiền chuộc tôi đưa, cầu xin cậu sớm thả con gái tôi ra, bằng không thì đoạn ngón tay đó bị nhiễm trùng, cả đời con gái tôi sẽ bị hủy.” Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 05

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 5

“Còn có một loại khả năng.” Mắt Tề Ninh vẫn không rời khỏi màn hình, “1 trong 5 nữ sinh đó không được chở đi.”

“Trực tiếp vứt xác? Tên hung thủ này cũng quá ngông cuồng đi?”

Tề Ninh đột nhiên chỉ vào màn hình: “Cậu xem, đúng không?”

Tống Hi Thành lập tức bấm nút pause, quả nhiên chiếc CRV âm hồn bất tán đó đang lách vào dòng xe cộ chạy đi, không biết có phải do tác dụng tâm lý sau khi Tề Ninh nói không, cậu thậm chí cảm giác được chiếc xe kia và chủ nhân của nó rất dương dương tự đắc, nhàn nhã tự tại.

“Rất đáng giận? Đem cảnh sát chúng ta đùa giỡn xoay như chong chóng.” Giọng Tề Ninh rất nhỏ, giống như đang lầm bầm, “Trực giác của tớ nói. Cô bé đó đã chết hoặc là tự trở về chỗ bọn bắt cóc trước, hoặc là chiếc xe đó là do chính nữ sinh đó lái.”

Tống Hi Thành kinh ngạc đến độ bật dậy: “Ý của cậu là, bọn bắt cóc là một trong số nữ sinh đó?”

Nối hai đoạn camera lại, Tề Ninh xoay người nhẹ nhàng đẩy cậu ngồi xuống: “Tớ hiện tại vẫn chưa có chứng cứ, đây chỉ là cảm giác của tớ thôi. Vốn không nên nói, hiện tại nói cho cậu biết cũng chỉ vì muốn giật tỉnh cậu, nếu như chân tướng sự tình quả thật như vậy, hy vọng cậu không quá…”

Tống Hi Thành hít sâu một hơi: “Tớ dù gì cũng là cảnh sát hình sự, thảm án dạng gì mà chưa từng thấy qua, đừng nghĩ tớ yếu đuối như vậy.” Tiếp tục đọc

TM – Án 2 – 04

Thiên môn – Bắt cóc

☆ Chương 4

Trong số bọn họ hắn là người có tư lịch[1] dày nhất, ngày thường rất ít khi lên tiếng trước mặt mọi người, nhưng Tống Hi Thành nhìn ánh mắt thâm thúy của Tề Ninh, tất cả bối rối và căng thẳng lại tiêu tan hết. Cậu vuốt dòng suy nghĩ, tự tin nói: “Tôi luôn nghĩ, bọn bắt cóc rốt cục có bao nhiêu người, và hắn hoặc bọn chúng làm cách nào có thể chuyển các nữ sinh đó đi, sau đó lại dấu bọn trẻ ở đâu? Sao tên bắt cóc có thể ở trong thời gian ngắn như vậy chuyển bọn trẻ đi được, chứng minh bọn chúng có phương tiện sẵn, cá nhân tôi nghĩ là ô tô. Bởi vì sợ điện thoại bị theo dõi sau đó tìm được hang ổ của bọn chúng, vì vậy tên bắt cóc mới trong lúc gọi điện thoại di chuyển tới nơi khác, làm rối hướng đi của cảnh sát.”

[1]tư cách và sự từng trải

Tề Ninh ngẩng đầu lên, dường như có ý làm khó: “Vậy cậu cảm thấy điểm khó khăn của vụ án nằm ở chỗ nào?”

Tống Hi Thành nhịn không được trừng mắt liếc y: “Nói thật, tôi luôn có một cảm giác, đó cũng chính là điểm kỳ hoặc của vụ án này, bọn bắt cóc làm sao biết được hành tung của bọn trẻ, nếu như lúc đó nhóm nữ sinh đó vẫn còn tỉnh táo thì chúng khống chế bằng cách nào? Tôi có một phỏng đoán, kẻ đó rất có thể là người quen của bọn họ, bọn bắt cóc có thể là người quen của một trong số nữ sinh đó. Cho nên, điểm khó khăn của vụ án này chính là quan hệ giữa con tin với tên bắt cóc.” Lúc chưa nói thì thôi, nói xong rồi lại có chút thấp thỏm không yên, Tống Hi Thành giống như xin giúp đỡ nhìn về phía Tề Ninh, không biết mình nên ngồi xuống hay tiếp tục đứng đó.

Tề Ninh lại từ chối cho ý kiến: “Mọi người nghĩ như thế nào?”

Bành Cương giơ tay đầu tiên: “Tôi đồng ý.”

Phương Na Na cười: “Không gặp ba ngày đã khiến người khác thay đổi cách nhìn triệt để, một ngày không gặp, Tiểu Tống của chúng ta lại tiến bộ rất nhanh nha.” Tiếp tục đọc