Bách Đồ – Phiên ngoại Con nuôi (2) – Toàn Văn Hoàn

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Phiên ngoại • Con nuôi (2)

Hai người cùng đứa con bị trung tâm nhầm số tuổi ở chung được nửa năm, cũng xem như bình an vô sự, dù sao số lần gặp nhau cũng không nhiều. Ngoại trừ lúc Bách Đồ cảm thấy áy náy, chủ động tới trường học đón hắn, bình thường cuối tuần nghỉ ngơi Ian cũng không trở về.

Lương Tỳ cảm giác chính sách Thiết Huyết[1] của mình rất đúng, cố gắng nhịn thêm mấy tháng nữa sẽ đem tiểu tử bụng dạ khó lường này đưa ra nước ngoài học đại học, trên phương diện vật chất anh sẽ không bạc đãi hắn, nhưng những thứ khác thì không, tốt nhất là cả đời không qua lại với nhau.

[1]ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh

Cuối tuần này, Lương Tỳ có lịch trình, lúc trở về trời đã sập tối, vốn nghĩ Bách Đồ không có việc sẽ ở nhà, đang hết sức phấn khởi, kết quả vừa bước vào cửa đã nghe tiếng cười cười nói nói trong phòng bếp, mặt anh trong thoáng chốc dài ra cả thước.

Bách Đồ quả nhiên lại đi đón Ian về, hai người họ đang ở trong nhà bếp cùng chuẩn bị cơm tối, xem ra bữa cơm chiều nay rất phong phú.

Chỉ mới nửa năm, Ian đã cao lên rất nhiều, chỉ thấp hơn Bách Đồ nửa cái đầu, hoàn toàn không giống một đứa nhỏ 15 tuổi, ngũ quan gương mặt hắn cũng dần dần phát triển, hầu như đã đẩy lùi nét non nớt của thiếu niên, mơ hồ tiết ra hormone của phái nam.

Lương Tỳ nhìn mấy lần, càng nhìn càng tức giận.

Anh đã sớm nhìn ra tiểu tử này hơn phân nửa là gay, cả ngày mở miệng một tiếng ca ca hai tiếng ca ca với Bách Đồ, gọi đến mức Lương Tỳ thầm nghĩ muốn đánh chết hắn.

Anh cố ý đi lướt qua Ian đến bên cạnh Bách Đồ, im lặng ở trên mông Bách Đồ véo một cái, Bách Đồ quay mặt lại trừng anh, anh liền vô sỉ ưỡn mặt cười với Bách Đồ, sau đó giả vờ giả vịt nói: “Aiz, vợ, anh muốn ăn salad, không có nước sốt Thiên Đảo sao?”

Bách Đồ cảm thấy anh đang muốn kiếm chuyện: “Dùng lòng đỏ trứng làm nước chấm cũng được.”

Lương Tỳ chơi xấu, làm nũng: “Không muốn, muốn Thiên Đảo cơ.”

Anh chỉ huy Ian bên cạnh: “Em đi mua đi.”

Ian: “. . .”

Lương Tỳ mặt không đổi sắc nói: “Hai anh đều là nghệ sĩ, nếu đi mua có khi sẽ bị người ta nhận ra vây quanh kí tên chụp ảnh, rất phiền phức.”

Bách Đồ nói xen vào: “Ian vẫn chưa quen đường xá ở đây…”

“Chưa quen thì đi mấy lần là quen.” Lương Tỳ ác ý kích hắn, nói, “Đúng không bạn nhỏ.”

Ian nhếch môi mỏng, rửa sạch tay nói: “Vâng.”

Lương Tỳ thấy hắn đi ra ngoài, ở phía sau hô: “Đi ra ngoài quẹo phải đi qua thêm hai giao lộ sẽ thấy Wal-mart, chỗ đó có tương Thiên Đảo, đừng mua sai nha~!”

Ian đi rồi, Bách Đồ trừng Lương Tỳ: “Anh bắt em ấy đi xa như vậy làm gì? Siêu thị đầu đườ có tương Thiên Đảo mà.”

Lương Tỳ cười hắc hắc: “Để cho em ấy biết thêm nhiều đường đi a.”

Trong nhà chỉ còn lại hai người họ, Lương Tỳ không kiêng kị gì nữa kéo Bách Đồ qua hôn sâu, thấp giọng nói: “Mấy ngày không được chạm vào em, anh nhớ em sắp chết rồi, buổi chiều lúc làm việc trong đầu toàn nghĩ tối nay nên chịch em như thế nào, thiếu chút nữa đọc sai kịch bản.”

Bách Đồ nghe anh nói trắng trợn làm mặt nóng ran lên, không được tự nhiên nói: “Anh không làm việc cho nghiêm túc, nghĩ loạn thất bát tao cái gì?”

Lương Tỳ hết sức vô tội: “Hôm nay quay chương trình ở bể bơi, trong kịch bản nói lát nữa phải làm cái gì ướt, cái gì âm ẩm, sao trách anh không nghĩ lung tung cho được.”

Anh nói xong bàn tay liền không thành thật, ở trên mông trên eo Bách Đồ bóp tới bóp lui, Bách Đồ đẩy anh ra nói: “Đừng lộn xộn, lát nữa Ian trở về thấy thì không hay.”

Lương Tỳ tự nhủ có cái gì không hay, bị trông thấy càng tốt, cho hắn thấy lão tử và vợ ân ái biết bao nhiêu, tức chết ranh con này. Ngoài mặt anh lại nói: “Không sao, đi tới Wal-mart ít nhất cũng phải nửa tiếng, xếp hàng tính tiền lại phải đợi thêm nửa tiếng, không về kịp đâu.”

Bách Đồ: “. . . Anh cố ý?”

Lương Tỳ cười đắc ý: “Hắn đi mua tương Thiên Đảo, còn anh sẽ dùng mũi tên Cupid chuyên biệt để bắn em.”

Về phần bắn như thế nào, tất cả mọi người đều hiểu a~.

Lương Tỳ tiên sinh vô sỉ như thế, cũng biết mặt vợ không có dày như mặt mình, nhưng khi hai người đao thương chinh chiến thì căn bản không nắm được thời gian, sẽ làm tới khi nào thõa mãn mới thôi.

‘Đẩy đẩy đẩy’ cả buổi, Lương Tỳ lui ra muốn lần thứ hai, khấu giao thôi cũng được, Bách Đồ vẫn không đồng ý, Lương Tỳ lại như tàu lửa húc một cái, trực tiếp nửa quỳ trên đất kiên quyết kéo khóa quần Bách Đồ ra, thích thú dùng lưỡi liếm a liếm.

Bởi vì công việc, hai người họ đã bốn năm ngày không thân mật, Bách Đồ dễ dàng bị anh trêu cho nổi lửa, không đầy một lát chân đã nhũn ra, trên trán đổ đầy mồ hôi.

Lương Tỳ vô cùng tri kỷ dùng tư thế quỳ liếm còn tay thì thủ thế ôm mông cậu, dẫn dắt cậu tới bàn bên cạnh, hai tay Bách Đồ cấu chặt cạnh bàn, Lương Tỳ ở bên dưới hưng trí bừng bừng mút liếm.

Ian lại đột ngột trở về.

Bách Đồ hoảng sợ thiếu chút nữa mềm nhũn, may mà cậu nhanh chóng nhớ tới từ phía cửa chính nhìn sang bên này sẽ bị khuất bởi cái bàn, không thấy Lương Tỳ ở bên dưới, cậu cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Mua về rồi?”

Ian vẫn chưa phát ra chuyện gì, tự thay giày đi vào, đem tương đặt lên bàn, nói: “Đầu đường có siêu thị mà, Lương ca có phải không biết không? Lần sau không cần đi xa như vậy nữa.”

Bách Đồ & Lương Tỳ: “. . .”

“Lương ca đâu rồi?” Ian nhìn xung quanh, hỏi, “Ra ngoài rồi sao?”

Bách Đồ lặng lẽ dùng tay đẩy vai Lương Tỳ, hàm hồ nói: “A…. . . Ian, em có muốn đi vệ sinh không?”

Ian kỳ quái nói: “A? Em không cần.”

Bách Đồ không biết nên làm sao bây giờ, mồ hôi trên đầu đổ càng nhiều.

Lương Tỳ ngồi phía dưới cảm nhận được cơ thể cậu cứng ngắc, lập tức nổi ý xấu, càng dùng sức mút.

Bách Đồ càng căng cứng người, nhưng cuối cùng vẫn bảo trì hình ảnh diễn viên xuất sắc không rên ra tiếng, dùng sức túm tóc Lương Tỳ, Lương Tỳ liền an phận hơn nhiều.

Ian nhìn Bách Đồ vài lần, đột nhiên nói: “Bách Đồ ca ca, em dắt Cầu Cầu và Elise đi dạo, trời sắp tối rồi.”

Bách Đồ đương nhiên đồng ý, lập tức nói: “Được, đừng ra đường lớn, chú ý xe cộ. . .”

Cậu không nói được nữa, ngón tay Lương Tỳ đã mò tới mông cậu, dùng ngón tay cách quần vải đâm vào phía sau của cậu.

Ian mặt không đổi sắc dắt Cầu Cầu cùng Elise đi ra ngoài, trong nháy mắt lúc đóng cửa, nhìn sang phía Bách Đồ một cái.

Bách Đồ căng cứng cả người.

Lạch cạch một tiếng, cửa đã được đóng lại.

Bách Đồ véo tai Lương Tỳ mắng: “Anh làm cái quái gì! Vừa rồi. . . Ah!”

Miệng và tay Lương Tỳ hành động cùng lúc, khiến cho Bách Đồ nói không ra hơi, không đầy một lát đã tiết ra, hơn nửa người hầu như xụi lơ nằm thở dốc trên bàn.

Lương Tỳ bò lên, liếm liếm môi, mặt cười hì hì.

Bách Đồ phục hồi tinh thần lại, trở tay đập anh một cái, hung dữ nói: “Còn cười! Vừa rồi chắc chắn Ian đã phát hiện!”

Lương Tỳ lẽ thẳng khí hùng nói: “Vậy thì sao? Bị phát hiện càng tốt, để hắn khỏi suốt ngày đánh chủ ý em.”

Bách Đồ: “. . .”

Lương Tỳ rút hai tờ khăn giấy giúp cậu lau sạch sẽ, xong xuôi lại giúp cậu kéo khóa quần lên, nói: “Bây giờ anh sẽ nhịn, đợi đến tối về phòng đóng cửa mới làm, bằng không nếu lát tiểu tử kia lại nửa đường trở về, lỡ em nhiệt tình quá bất ngờ một phát cắn đứt ông xã nhỏ của em.”

Mặt Bách Đồ đỏ bừng, hồi lâu sau mới nói: “Anh đừng không có chuyện gì làm rồi khi dễ em ấy, em ấy ở trong Viện phúc lợi đã mấy năm, tâm tình rất nhạy cảm, không nói ra không có nghĩa là. . . Aiz được rồi, em đã hỏi em ấy sau khi thành niên có muốn ra nước ngoài học không, em ấy cũng đã đồng ý, dù sao cũng chỉ còn mấy tháng, anh thu liễm chút đi.”

Lương Tỳ vô tội chớp mắt, nói: “Anh khi dễ cậu ta hồi nào? Muốn nói khi dễ, cậu ta cả ngày ở trước mặt anh ăn đậu hủ em, căn bản là khi dễ anh.”

Bách Đồ: “. . .”

Lương Tỳ tức giận nói: “Sao em ngốc tới mức né tránh cũng không biết, vừa rồi lúc em chuyền đĩa, cậu ta cố ý chạm tay em đúng không?”

Anh nắm lấy tay Bách Đồ hôn một cái, một bộ dạng chó khăng khăng giữ xương.

“Hồi nãy em lột tôm, anh không thấy tanh à?” Bách Đồ rút tay về, phiền muộn nói, “Cũng không biết là ai ngốc, em ấy tốt với em nhiều nhất chỉ là biết ơn. . . Ánh mắt của em ấy nhìn anh mới không đúng.”

Lương Tỳ không hiểu: “A? Ánh mắt nhìn anh?”

Bách Đồ rối rắm nói: “Em cũng nhìn ra em ấy có khuynh hướng cong, em ấy ngại nói chuyện với anh, lúc anh nói chuyện với em ấy, ánh mắt em ấy né tránh, em cảm giác được, có khả năng em ấy thích style như anh.”

Lương Tỳ: “. . .”

Xem ra làm cả buổi cuối cùng con nuôi hợp pháp này lại trở thành tình địch tiềm ẩn.

Lương Tỳ lại mất hứng: “Có người nhớ thương ông xã em, em cũng không ăn giấm, còn cả ngày dẫn hắn đi chơi! Em có phải không thích anh nữa không?”

“Anh lại không thích em ấy.” Bách Đồ cúi đầu rửa tay, giống như tùy ý nói, “Em ghen làm gì?”

Lương Tỳ nghĩ nghĩ, vui ra mặt nói: “Khó trách anh với cậu ta hơn nửa năm nay bất thường cũng không thấy em hoà giải một câu, còn đối với cậu ta tốt như vậy, là để cậu ta khó xử không thể câu dẫn ông xã em đúng không?”

Bách Đồ liếc mắt nhìn anh, lại không trả lời, giống như đã chấp nhận.

Lương Tỳ tưởng tượng, Bách Đồ ghen âm thầm như vậy, còn ra chiêu cẩn thận để không ảnh hưởng tới toàn cục, nhất định là vì yêu anh đến chết mới có thể làm như vậy, anh lập tức vô cùng cao hứng, hết sức phấn khởi vẩy vẩy đuôi.

Sau đó, Lương Tỳ lặng lẽ chú ý Ian mấy lần, Bách Đồ nói rất có lý, thỉnh thoảng anh vừa quay đầu lại là có thể phát hiện Ian lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác. Lương Tỳ cảm thấy được một đứa nhỏ 15 tuổi yêu thích rất kỳ quái, hơn nữa anh vốn đã có thành kiến với cậu con nuôi con lai này, nên thái độ đối với Ian càng thêm lãnh khốc vô tình.

Bách Đồ so với Lương Tỳ càng cẩn thận nhạy cảm hơn, không lâu sau đó lại phát hiện, ánh sáng trong mắt Ian nhìn Lương Tỳ mơ hồ ngày càng tắt đi.

Cậu nhẹ nhàng thở ra, cậu không phải sợ Lương Tỳ vừa ý đứa nhỏ này, cậu rất tin tưởng Lương Tỳ, nhưng đây dù sao cũng là con nuôi trên danh nghĩa cậu nhất thời mềm lòng dẫn về, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, thì cũng sẽ có chút khó xử.

Một phương diện khác, tâm tính đứa nhỏ này còn chưa ổn định, hiện tại sớm chặt đứt ý niệm của cậu đối với Lương Tỳ, đối với cậu cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn.

Cuối năm, Lương Tỳ giúp Ian tìm được một lớp dự bị đại học của một trường nước ngoài, chỉ chờ qua Tết âm lịch là có thể đưa cậu sang nước ngoài học.

Lễ Giáng Sinh các trường quốc tế đều được nghỉ, nghỉ lễ mà để Ian một mình ở trường thì không tốt lắm, nhưng đêm đó Bách Đồ và Lương Tỳ đều phải đi event, không còn cách nào khác đành phải nhờ trợ lý Lương Tỳ đến trường đón cậu về nhà.

Trợ lý đã đến trường học, lại không đón được người, nhân viên nhà trường nói hắn đã đi rồi, điện thoại cũng gọi không được.

Bách Đồ kết thúc event đi về nghe được tin này, có chút lo lắng, Ian sống ở trong nước không đến một năm, ngoại trừ bạn học cũng không có bạn bè khác, lễ này cậu bé có thể đi đâu?

15 tuổi chính là thời kỳ phản nghịch của Lương Tỳ, chạy loạn khắp nơi, cho nên anh cảm thấy chuyện này cũng không có gì lạ. Nhưng Bách Đồ lo lắng, anh đi theo Bách Đồ tới xung quanh trường học tìm, cũng liên lạc với vài người bạn học của Ian, nhưng đều không biết Ian đi đâu.

Sáng sớm hôm sau, Bách Đồ đã bắt đầu muốn báo cảnh sát, Ian lại tự quay về, bộ dáng vô cùng mỏi mệt, quần áo trên người cậu bé cũng không phải của cậu.

Đưa cậu trở về cũng là người quen — Anh hai của Vương Siêu, Vương Cẩm.

Vương Cẩm hết sức khó xử lại xấu hổ giải thích nói, Ian là hắn tối hôm qua lúc cuồng hoan nhặt được ở quảng trường, hai người đều uống say, Ian lại ôm hắn khóc sướt mướt không buông tay, hắn cũng không biết Ian chưa trưởng thành, liền…tới bến.

Mãi cho đến sáng hôm nay Vương Cẩm mới thấy thẻ học sinh của cậu, lại cảm thấy cái tên “Ngạn Dung” này có hơi quen, nghĩ nửa ngày mới nhớ tới. . . Là con nuôi Lương Tỳ.

Bách Đồ và Lương Tỳ hai mặt nhìn nhau, không biết nên nói cái gì cho phải.

Về sau, Ian cùng Vương Cẩm bắt đầu tiến trển tốt hơn.

Mùa hè năm sau, đơn xin con nuôi của Bách Đồ và Lương Tỳ lại một lần nữa được phê duyệt, hai người họ lo lắng không yên bay sang nước R lần nữa.

Cho đến khi nhân viên ôm đứa bé tới trước mặt hai người họ, hai người họ vẫn không thể tin được.

Lần này, là một bé gái Hoa kiều một tuổi rưỡi.

Hai người họ cảm thấy đứa bé quá nhỏ, cũng không dám ôm, mẹ Bách Đồ nhẹ nhàng ôm đứa nhỏ vào trong lòng, hai người xoay quanh đứa bé đều cảm thấy vô cùng thần kỳ.

Đứa nhỏ bụ bẫm đáng yêu vô cùng, có một đôi mắt cười, má lúm đồng tiền đặc biệt sâu, lúc cười rộ lên nhìn vô cùng ngọt ngào.

Vốn rất thích con gái Lương Tỳ vô cùng vô cùng thích bé, cẩn thận từng li từng tí chọt chọt khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, lại ngẩng đầu nhìn Bách Đồ, nhu tình trong ánh mắt nhiều không sao kể xiết, trong lòng thỏa mãn cùng cực, như đã nhận được toàn bộ thế giới.

Bách Đồ ở bên cạnh nhìn, trên mặt cũng treo lên nụ cười mỹ mãn.

Không cần phải hỏi, lần trình đơn thứ hai, ở mục giới tính cậu đã cố ý chọn “Girl” .

Phiên ngoại • Con nuôi • Hết

. : . Toàn Văn Hoàn . : .

19 thoughts on “Bách Đồ – Phiên ngoại Con nuôi (2) – Toàn Văn Hoàn

  1. Tung bông ヾ(*´∀`*)ノヾ(*´∀`*)ノヾ(*´∀`*)ノヾ(*´∀`*)ノ.
    Cảm ơn chủ nhà rất nhiều, lâu lắm r mới có lúc t kiên nhẫn chờ từng chương ra thế này. Cô tạo động lực cho t rất nhiêù đấy (∩_∩)
    Chờ chủ nhà đào hố mới. :)))

    Liked by 1 person

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s