Bách Đồ – 47

bd2

Chúc mọi người Trung thu vui vẻ bên gia đình và người thân.

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 47

Muốn làm gì cũng được

Tới gần giữa trưa, Lương Tỳ một bên chờ Bách Đồ trở về, một bên bắt đầu làm dáng nấu cơm.

Trải qua một khoảng thời gian luyện tập, anh hiện tại đã có thể làm tạm vài món ăn gia đình, đồ ăn nhà đồ ăn ngon nhất a~, nhất là khi hai người ngồi chung một bàn cơm, Lương Tỳ lúc nào cũng cảm thấy mỹ mãn.

Anh nấu một bàn đồ ăn có thể nhìn ra được vài món, chụp 2 tấm hình up lên weibo khoe khoang, ban đầu đương nhiên sẽ bị giễu cợt, về sau cứ liên tục up, mọi người cảm thấy anh đúng là vụng về, nhưng lại vừa giễu cợt vừa điên cuồng tung hô.

Anh không thèm để ý nhóm fan giễu cợt, mỗi lần xem bình luận trên weibo, anh toàn mặt dày mày dạn ấn like những bình luận khen anh nức nở.

Dù sao mỗi lần anh làm vợ đều khen anh làm tốt lắm.

Nghe tiếng mở cửa, Lương Tỳ cùng Cầu Cầu một trước một sau đi tới nghênh đón Bách Đồ, Elise nằm bên cạnh ghế sô pha, vẻ mặt khinh bỉ nhìn hai người bọn họ.

Bách Đồ cúi người xoa đầu Cầu Cầu, Lương Tỳ cười tủm tỉm tiếp nhận văn kiện kẹp trong tay cậu, hỏi: “Kịch bản mới?”

Bách Đồ đứng lên, mắt vụt sáng, hít hít nói: “Anh nấu gì vậy? Mùi thơm quá.”

“Thịt muối.” Lương Tỳ mở cặp văn kiện ra nhìn sơ qua, nhíu mày nói, “Bọn họ gọi em tới bàn thủ tục gia hạn hợp đồng?”

Anh không muốn Bách Đồ tiếp tục ở lại công ty này, chủ yếu là vì Chu Niệm Sâm. Nếu ở lại nơi đó, dù Bách Đồ muốn đổi người đại diện cũng sẽ rất phiền phức, nếu đổi người đại diện chứng tỏ là đã cạch mặt Chu Niệm Sâm, chiếu theo tư lịch của Chu Niệm Sâm, ước chừng người đại diện mới sẽ cùng hắn đối nghịch.

Anh hỏi Bách Đồ: “Vợ, ý em thế nào?”

Bách Đồ do dự nói: “Vẫn chưa bàn xong, em cầm về xem trước… Em không muốn ký.”

Lương Tỳ rất hài lòng, tiện tay ném cặp văn kiện sang một bên, đẩy Bách Đồ đến bàn ăn ngồi xuống, còn mình ngồi ở bên cạnh, cười nói: “Không ký là được rồi, anh đã sớm muốn mở cho em một studio, em cái gì cũng không cần lo, chỉ cần treo bảng tên em lên, anh phụ trách tìm người giúp em quản lý. Đến lúc đó cũng không cần chờ phim đến tìm em, chúng ta muốn quay thì quay, muốn chụp thì chụp, muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, lúc em làm việc anh sẽ làm việc, đi xa cũng không sợ, dù sao thì tới lúc đó anh có thể danh chính ngôn thuận đi cùng em rồi.”

Bách Đồ: “…”

Lương Tỳ càng nghĩ càng vui, đắc ý nói: “Qua vài năm nữa nếu em không muốn đóng phim nữa, cũng sẽ không bị hợp đồng ràng buộc, em muốn làm cái gì thì làm cái đó, cũng không làm lỡ chuyện hai ta come out kết hôn, chờ đến khi em gả cho anh rồi, chúng ta lại nhận nuôi một đứa nhỏ beo béo, chậc chậc, ngày đó quả thật không thể đẹp hơn.”

“Lương Tỳ.” Bách Đồ lại không cười, trầm mặc nói, “Em không phải là không muốn gia hạn hợp đồng, mà là không muốn đóng phim nữa.”

Lương Tỳ ngẩn người: “A?”

Bách Đồ có phần khó nói, cân nhắc nói: “Trước kia tuổi còn trẻ, ham chơi mới bắt đầu đi đóng phim, chơi chán rồi thì không muốn làm nữa, mấy năm trước em đã muốn ra nước ngoài sống cùng ba mẹ, nhưng vì thời hạn hợp đồng mà không thể đi, cái giá của việc bội ước rất lớn, em không trả nổi, cho nên mới kiên trì tới bây giờ.”

Lương Tỳ mở to mắt, sững sờ hỏi: “Vậy em định làm gì?”

Bách Đồ nhìn anh, nói: “Muốn sang ở cùng ba mẹ, mở một tiệm sách hoặc quán cà phê nhỏ, sinh hoạt cùng hai người họ.”

Lương Tỳ: “…”

Ba của anh là người kinh doanh thì còn dễ nói, nhưng tính chất công việc của mẹ anh, trong thời gian ngắn không thể nào di cư ra nước ngoài, nhà bọn họ cũng chỉ có môt đứa con trai là anh, đi theo Bách Đồ ra nước ngoài định cư chắc chắn sẽ không đồng ý.

Bách Đồ rất nhanh lại nói: “Đó là kế hoạch trước khi em biết anh, khi đó em một giây một phút cũng không muốn ở lại đây nữa.”

Lương Tỳ chớp chớp mắt mấy cái, hỏi: “Vậy hiện tại thì sao?”

Bách Đồ nhấp môi dưới: “Em cũng không biết… Em nghe theo anh.”

Lương Tỳ khẽ giật mình: “Toàn bộ nghe theo anh sao?”

Thần sắc Bách Đồ có chút phức tạp, nói: “Em không phải là người có nhiều mục tiêu, lúc chưa vào giới giải trí chỉ nghĩ cứ đi học đại học như mọi người, sau khi tốt nghiệp sẽ tìm một công việc bình thường, nhưng lại vô tình bước vào giới, dù không muốn nổi cũng đã nổi, tuy không thích nghề này lắm, nhưng đã làm nhiều năm như vậy, ngoại trừ diễn xuất, đóng phim, cái khác em thật sự không biết.”

Lương Tỳ nghe cậu nói như vậy, trong lòng không biết là tư vị gì.

Bách Đồ so với anh còn nhỏ tuổi hơn vậy mà đã sớm bước vào giới giải trí, nơi có đủ hạng người, những người như vậy luôn bị bắt buộc trưởng thành sớm, mà nhân sinh quan của Bách Đồ, cũng chính vì ngày đó bước vào giới giải trí, đã trở thành gốc tiểu thụ bị người ta bẻ gẫy, vẫn mê mang mơ hồ không lớn lên, mãi dừng lại ở tuổi 17.

Theo góc độ của nghệ sĩ, cậu rất may mắn, vừa vào giới đã gặp được người đại diện hùng tâm tráng chí bừng bừng Chu Niệm Sâm, dưới sự trợ giúp và cổ vũ của hắn mà thành danh từ thuở thiếu niên, một khi nổi lên là đến 10 năm sau vẫn vậy. Nhưng ở góc độ khác, cậu lại rất không may, lúc còn trẻ yêu phải Chu Niệm Sâm, sai lầm đem khát vọng của người bên cạnh xem như giấc mộng của mình, cứ thế hồ đồ làm diễn viên 10 năm, hầu như hoang phế hết thảy những kỹ năng khác.

Quan hệ giữa Bách Đồ và ba mẹ không hòa thuận, cậu đều quy tội cho bản thân mình năm đó come out quá lỗ mãng, làm song thân bị tổn thương.

Khi đó mẹ Bách không thể chấp nhận tính hướng của cậu, cũng không coi trọng tình cảm giữa cậu và Chu Niệm Sâm, cậu lại cố chấp không nghe lời của mẹ, quan hệ mẹ con của hai người chính thức đóng băng từ khi đó, cho tới bây giờ mẹ Bách vẫn từ chối nghe điện thoại của cậu.

“Em hiện tại cũng không có ý định gì khác, chỉ hy vọng mẹ có thể tha thứ sự không hiểu chuyện của em năm đó.” Bách Đồ nhìn Lương Tỳ, có chút không được tự nhiên nói, “Còn có, cùng anh sống thật tốt.”

Lương Tỳ nắm chặt tay cậu, còn may còn may, bên cạnh gốc tiểu thụ Bách Đồ, còn có một gốc đại thụ rất cao rất cao Lương Tỳ.

“Đợi anh quay xong chương trình hiện tại, anh sẽ cùng em đi gặp chú và dì, bọn họ nhất định sẽ thích anh, nhất định sẽ thả tâm đem em giao cho anh.” Lương Tỳ lại lo lắng cậu sẽ ủy khuất bản thân, nhéo nhéo đầu ngón tay của cậu, nói, “Em không muốn diễn xuất nữa thì cũng đừng miễn cưỡng, làm việc khác cũng được a, chỉ cần em thích.”

Bách Đồ có chút xấu hổ: “Bây giờ muốn mở cửa hàng nhỏ trong nước thì không thực tế, những việc khác em lại không biết.”

Nghệ sĩ kinh doanh đầu tư không ít, hoặc là nơi giá cao cắt cổ, hoặc là đăng ký độc quyền nhãn hàng gì đó, chứ không có ai đi kinh doanh loại cửa hàng nhỏ như thế này.

Nếu như Bách Đồ đã hết thời thì không nói, nhưng bây giờ sự nghiệp của cậu vẫn còn trên đỉnh cao, đi ra ngoài đường đến người già còn biết mặt, nếu mở một quán cà phê hay một tiệm sách nhỏ bên đường, chắc chắn truyền thông sẽ nói ra nói vào, hoặc là nói cậu đánh bóng tên tuổi, hoặc là nói người này hơn phân nửa là có bệnh, bất kể là cái nào, tóm lại cậu không có khả năng bình bình đạm đạm mà mở một cửa hàng nhỏ sống yên ổn qua ngày.

Lương Tỳ nhếch miệng cười, cố ý nói: “Cửa hàng nhỏ không được thì mở cửa hàng lớn, chồng em cái gì cũng không có, chỉ có tiền là không bao giờ thiếu.” (Đờ mờ…. =))) )

Bách Đồ: “…”

Lương Tỳ nắm lấy tay cậu hôn ‘chụt chụt’ mấy cái, cười hì hì nói: “Muốn làm gì thì làm cái đó, em cũng đâu làm chuyện gì phạm pháp, đừng sợ đám truyền thông kia, ai dám viết bậy về vợ anh, anh đâm chết hắn.”

“Đừng hôn nữa, lúc về em còn chưa có rửa tay đâu.” Bách Đồ bị anh chọc bật cười, rút tay về nghiêm mặt hỏi, “Vậy nếu đổi công ty, công ty nào tốt hơn?”

Lương Tỳ suy nghĩ một chút nói: “Chuyện này em cũng đừng quản, anh xử lý giúp em.”

Bách Đồ “Ừ” một tiếng, lại nói: “Không cần người đại diện quá lợi hại, em cũng không quan tâm nổi hay không nổi.”

Lương Tỳ lập tức nâng mông ngựa nịnh vợ: “Em đẹp trai như vậy, hình tượng còn tốt như vậy, dù cho tùy tiện cho ai làm người đại diện của em, em cũng khó có khả năng không nổi biết không.”

“Hình tượng của em tốt?” Bách Đồ liếc nhìn anh một cái, lôi chuyện cũ ra nói, “Sao em lại nhớ có người nào đó trong show nào đó nói, hình tượng của em đã thắt cổ chai?”

Lương Tỳ giả trang vô tội chớp chớp đôi mắt hoa đào: “Là ai không có mắt như vậy chứ?”

Chu Niệm Sâm gần 12 giờ mới về tới công ty, giải thích với hai đổng sự bị hắn cho leo cây nói trong nhà hắn có chuyện.

Mọi người đều biết mẹ hắn bị bệnh, hơn nữa hắn dù sao cũng một trong những cánh tay đắc lực của tổ người đại diện, thành viên hội đồng quản trị cũng không thể khi không đá hắn xuống đài được, nên cũng không vạch trần hắn.

Nhưng hai vị đổng sự này có chút sốt ruột, bọn họ cảm thấy thái độ của Bách Đồ không đủ cởi mở, không hề giống với những lời Chu Niệm Sâm nói chắn chắn 8 phần sẽ tiếp tục ký. Với tài nguyên phim Bách Đồ đã đóng, cậu đã là ngôi sao hạng A trong nước, nếu như cậu không chịu tiếp tục ký hợp đồng mà đi ăn máng khác, đối với công ty mà nói sẽ là tổn thất cực lớn.

Chu Niệm Sâm là kim bài đại diện, mà Bách Đồ chính là vương bài của hắn, nếu như Bách Đồ không chịu ký tiếp, thì tấm kim bài của Chu Niệm Sâm cũng sẽ vỡ chỉ còn một nửa.

Hắn so với hai thành viên hội đồng quản trị càng sốt ruột hơn, lập tức muốn chạy đi tìm Bách Đồ, nhưng còn đi chưa được mấy bước, đã bị người ở phía sau đuổi theo ngăn lại.

Nam diễn viên phim thần tượng này gọi là Hàn Lâm, là người làm ấm giường thời gian trước hắn sủng ái, Chu Niệm Sâm đã lạnh nhạt với hắn từ rất lâu rồi.

Bệnh viện bên kia Giang Thư Lan mỗi ngày đều phải hóa trị, buổi tối bị cơn đau tra tấn ngủ không được, hắn bồi mẹ mình, thỉnh thoảng Vương Siêu còn gọi hắn tới giày vò một phen.

Chu Niệm Sâm vốn đã không còn tinh lực và thể lực để lăn giường với tiểu tử này nữa, hơn nữa Bách Đồ và Lương Tỳ đang ở cùng nhau, tim hắn đã đau nhức sống không yên, cũng không dậy nổi tinh thần đi thao người khác.

Hàn Lâm lôi kéo không cho hắn đi, bộ dáng khóc lóc hỏi vì sao hắn không tới tìm mình.

Chu Niệm Sâm hiện tại tâm phiền ý loạn, không muốn giải thích quá nhiều với hắn, dỗ dành hắn nói có chuyện gấp khi nào có thời gian sẽ nói sau, xô đẩy hai cái liền bỏ đi.

Hàn Lâm lại mắt sắc nhìn thấy dấu vết mơ hồ lộ ra trong cổ áo hắn, cơ hồ hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn bò lên giường Chu Niệm Sâm, chỉ đơn giản là muốn được nổi tiếng, một lòng một dạ muốn làm Bách Đồ thứ hai, mới cam tâm tình nguyện hầu hạ Chu Niệm Sâm.

Chu Niệm Sâm ngược lại cũng cho hắn cơ hội diễn vai nam chính, nhưng phim thần tượng và phim điện ảnh đâu phải chỉ cách xa vạn dặm, mà là một trời một vực. Hiện tại vương bát đản này rõ ràng là đã có người mới, nên mới muốn vứt bỏ hắn? !

Chu Niệm Sâm trong khoảng thời gian này quá bận rộn, đã lâu không tới nhà Bách Đồ, sốt ruột nhấn mật mã mới kinh ngạc phát hiện, Bách Đồ cư nhiên đã đổi mật mã.

Căn hộ này là căn hộ mấy năm trước công ty giao cho Bách Đồ, mật mã là do Chu Niệm Sâm đặt, là tổ hợp ngày sinh Bách Đồ và ngày cậu debut.

Mật mã đã dùng nhiều năm, bây giờ Bách Đồ lại từ bỏ khi ở cùng Lương Tỳ.

Chu Niệm Sâm cơ hồ tức đến run tay, hắn cảm giác mình đã hoàn toàn bị Bách Đồ vứt bỏ.

Ấn chuông cửa, nhưng người mở lại không phải Bách Đồ.

Tóc Lương Tỳ có chút loạn, một bộ dạng mới ngủ dậy, mở cửa ra thấy hắn, nhịn không được khó chịu nói: “Có chuyện gì không?”

Chu Niệm Sâm: “…”

Cầu Cầu ở bên chân Lương Tỳ ló đầu ra, nhìn về phía Chu Niệm Sâm vẫy vẫy đuôi, bị Lương Tỳ trừng một cái, cái đuôi đang lắc lư đột nhiên dừng lại.

“Bách Đồ đâu?” Chu Niệm Sâm nhẫn nhịn nói, “Cậu ấy có nhà không? Tôi có việc tìm muốn cậu ấy.”

Lương Tỳ bĩu môi, nói: “Em ấy ngủ trưa rồi, anh tối nay lại đến đi.” Nói xong muốn đóng cửa.

Chu Niệm Sâm dùng chân cản lại, cả giận nói: “Cậu đừng quá đáng! Cho dù hiện tại cậu ấy nhất thời hồ đồ ở cùng cậu, cậu cũng không có quyền can thiệp vào công việc của cậu ấy!”

Lương Tỳ nhíu mày, trào phúng nói: “Tôi và vợ tôi đang yên đang lành ngủ ở nhà, anh chạy tới can thiệp sinh hoạt vợ chồng chúng tôi, đến cùng là ai quá phận? Anh không thấy mất mặt à?”

Cả khuôn mặt Chu Niệm Sâm tái xanh.

Bách Đồ ngủ trưa mơ mơ màng màng, cảm giác được Lương Tỳ ngồi dậy mở cửa, sau đó nghe bên ngoài có tiếng người nói chuyện, ngồi dậy đi ra xem, thấy Lương Tỳ đang đứng chắn trước cửa ra vào, gọi anh một tiếng: “Lương Tỳ, anh làm gì vậy?”

Lương Tỳ khiến Chu Niệm Sâm tức tối, đang vô cùng đắc ý, cũng không quay đầu lại nói: “Không có gì, em ngủ tiếp, anh đuổi đi rồi.”

Bách Đồ không hiểu, còn tưởng là Vương Siêu, nên xoay người đi ngủ tiếp.

Ngoài cửa Chu Niệm Sâm não bổ chi tiết ‘Ngủ’ của hai người, càng thêm tức giận: “Lương Tỳ, thân thể Bách Đồ không khỏe, cậu ít giày vò cậu ấy đi.”

Lương Tỳ ở trong lòng đem 18 đời tổ tông hắn chửi hơn một trăm lần, tầm mắt quét nhìn thân thể hắn từ trên xuống dưới, cười như không cười nói: “Anh bàn công việc thì nói công việc, lảng sang chuyện thân thể làm gì? Thân thể anh thoải mái lắm sao? Nghe nói mỗi lần làm phải bị đánh mới nghe lời, thật sự không nhìn ra anh có thể chất M nha.”

Chu Niệm Sâm giống như bị sét đánh ngang tai, toàn thân cứng ngắc, Lương Tỳ đã biết? ! Vậy chuyện đó Bách Đồ cũng biết sao? !

. : .

12 thoughts on “Bách Đồ – 47

  1. Lương ca đúng kiểu cho họ Chu một cú knockout ý,, hô hô, sét đánh ngang tai luôn
    giờ thì Lối đi nào cho em ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ
    không biết sau đợt này, Bách Đồ rồi công ty ,họ Chu có chật vật xong bị em Hàn Lâm đó trả thù không nhể..

    Liked by 1 person

  2. Chúc cô Trung Thu vui vẻ bên gia đình (^з^)-☆ hận cái câu “cái gì cũng không có, chỉ có tiền là không bao giờ thiếu” của Lương ca ghê gớm, thật muốn đấm vào cái bản mặt ấy (; ̄ェ ̄)

    Số lượt thích

  3. “chồng em cái gì cũng không có, chỉ có tiền là không bao giờ thiếu”
    tôi có đc chửi thề 1 phát k cô????
    **, Lương ca, nhận của tiểu nữ 1 lạy, hãy nhận em làm em nuôi, con gái nuôi điiiiiiiii, e hứa sẽ k tiêu xài phung phí

    Liked by 1 person

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s