Người vợ bát nháo – 5

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 5

Từ trong kho lấy ba máy photocopy ra, kết quả từ vận chuyển đến thuê xe tất cả đều là một tay sếp xử lý. Cuối cùng còn kín đáo đưa cho tôi 1000 tệ kinh phí hoạt động: “Bàn với khách hàng không xong, tiền này sẽ trừ vào tiền lương của cậu.” Sau đó tiếp tục vác cần câu tiêu sái đi câu cá cuối tuần. Để lại một mình tui đứng dưới lầu mặc cho gió thổi, vù vù, lạnh ah.

Đồ tư bản! Đồ ác quỷ! Thần giữ của! Tôi từ tận đáy lòng đem tất cả những từ ngữ có thể dùng được mắng, cuối cùng mới kịp phản ứng thêm một việc khác, sếp ah, anh cuối tuần đi câu cá sao lại mang nhiều tiền mặt như vậy.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, tôi trong thời gian ngắn nhất chạy đến công ty Chấn Đạt. Nhìn điện thoại, tổng thời gian là 45 phút, rất tốt. Ấn số điện thoại Vương Anh: “Chị đẹp, tôi đem cả người và máy tới dưới công ty rồi, chị cho người chuyển lên đi, đừng gấp nữa.”

Vương Anh ở bên kia điện thoại dường như thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói: “Hiệu suất của công ty các cậu không tệ, lên đây đi, chị mời cậu uống nước.”

Tôi đi theo bốn nhân viên bốc vác, liên tục chiếm ba chuyến thang máy mới mang hết đồ lên, thấy tôi đến, Vương Anh lập tức ra đón: “Đến rồi, chúng tôi đang vội chờ để sử dụng đây.”

Quy mô công ty Chấn Đạt lớn hơn công ty chúng tôi, tính sơ lược thôi đã tới 50 nhân viên. Mà giờ khắc này, tôi phóng mắt nhìn lại, hơn 50 ánh mắt kia đều hướng về tôi nhìn khao khát không chớp mắt. Tôi sao lại có cảm giác mình như đấng cứu thế?

Không nói hai lời, tôi lập tức mở thùng, gắn dây, chạy thử, sau 10 phút, tôi vỗ tay: “Xong!”

Tôi cảm thấy chữ này có hiệu quả như ma chú, vừa dứt lời, mười mấy người giống như thủy triều đổ ập về phía — máy photo sau lưng tôi, may mắn tôi nhanh chóng lách ra, bằng không thì trực tiếp bị đè bên trong tường. Trong nháy mắt, âm thanh máy chạy không dứt bên tai.

Lau lau mồ hôi trên đầu, tôi nhìn về phía Vương Anh: “Chị à, mọi người đang đánh trận sao, thật sự là dâng hết thanh xuân cho thứ bảy mà!”

Vương Anh đoán chừng bây giờ mới có tâm trạng chăm chú nhìn tôi, sau đó ‘phốc’ một cái cười sặc: “Cách ăn mặc này của cậu là sao đây?”

Tôi cũng có chút xấu hổ, nhưng dù sao cũng đã hoàn thành công việc: “Không phải vì gấp giao máy cho chị sao, tôi đang ở dưới lầu mua bánh bao, chưa kịp thay quần áo đã chạy tới rồi.”

“Ngại quá, lúc nãy trong điện thoại khẩu khí của tôi không tốt.” Vương Anh nhìn tôi cười áy náy.

Tôi sao có thể so đo với mỹ nhân, huống chi còn là khách hàng, cho nên vội vàng nói: “Không sao, tôi cũng biết chị đang gấp.”

Vương Anh từ trong máy nước nóng lạnh rót ly nước đá cho tôi, tôi cũng không khách khí, uống ừng ực hai lần, rồi đem ly nhựa ném vào thùng rác, chợt nghe chị gái xinh đẹp ở đằng kia nói: “Quy tắc của công ty chúng tôi, buổi sáng thứ bảy vẫn làm việc, chủ yếu là chỉnh sửa lại các loại báo cáo, thu chi, hàng hóa, vật tư, tất cả các bảng báo cáo mọi người phải giao trước buổi trưa cho sếp. Làm không xong, phải tăng ca. Công ty vốn có hai máy photo, có một cái mua được mà không dùng được, luôn nói đổi lại chưa đổi, tôi hôm qua lấy danh thiếp cậu là vì chuyện này, ai ngờ xui như vậy, cái máy còn lại cũng hỏng.”

Tôi nhạy cảm bắt được mấu chốt buôn bán, vội tiếp lời nói: “Chị yên tâm, máy photo của công ty chúng tôi dù bắt nó làm việc như xe tăng cũng tuyệt đối không thành vấn đề, được lắp ráp ở nước ngoài, là hàng chính hãng, tuyệt đối bền! Kỳ thật mấy dụng cụ này rất quan trọng a, mỗi ngày làm việc không có ai chú ý, nhưng đến khi nó không chịu làm việc thì đủ chuyện phiền toái xảy ra. Cho nên về sau đồ dùng văn phòng phải tìm nơi cung cấp tin cậy, bằng không thì chuyện ngày hôm nay khẳng định sẽ lại tái diễn. Chị xem lúc nãy gọi điện chị gấp bao nhiêu…”

Vương Anh lắc đầu, biểu cảm nghiêm túc: “Nếu chỉ vì một cái máy photo hỏng, tôi cũng không đến mức như vậy. Hôm nay sở dĩ nóng vội, hoàn toàn là bởi vì sếp chúng tôi.”

“Sếp?” Tôi lập tức nhớ tới lần gặp không thoải mái trước, tên gợi đòn đó hình như tên là Lý Thiên Tự.

“Ừ.” Vương Anh gật đầu, lòng có chút lo lắng, “Sếp trực tiếp nổi giận.”

“Chỉ chuyện này?” Tôi có chút không hiểu, tần suất sếp nổi nóng trong mắt tôi giống như việc luân chuyển giữa ngày và đêm, sếp nào mà một ngày không nổi giận ba lần, ghi chép cao nhất của tôi trong một ngày bị Lưu Hách giáo huấn 6 lần.

“Nói như thế nào đây.” Vương Anh đoán chừng đang cố gắng trầm tư suy nghĩ từ hình dung, bất quá cuối cùng vẫn tuyên bố thất bại, “Được rồi, cậu chưa từng thấy nên dù nói cậu cũng không hiểu, cảm giác đó rất khó hình dung, dù sao cứ xem như vô hạn khủng bố là được rồi.”

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên hào quang hơn 50 cặp mắt nhộn nhạo khao khát nhìn mình… Tôi nghĩ tôi có thể hiểu.

“Đi thôi, đến tài vụ thanh toán tiền.” Vương Anh nói xong dẫn tôi tới bàn tài vụ nhận tiền. Bởi vì số tiền mặt lớn, tôi không nhận trực tiếp, chỉ nói với Vương Anh là ghi hóa đơn nợ, tương lai trở thành khách hàng trường kỳ trực tiếp chuyển khoản thanh toán luôn.

“Cậu đúng là rất chuyên nghiệp, công ty cho cậu bao nhiêu chỗ tốt hả.” Vương Anh buồn cười nhìn tôi. Bất quá vẫn ghi hóa đơn cho tôi. Tôi cẩn thận cất vào túi, đây không chỉ là khoản tiền ba máy photo, còn là khách hàng trường kỳ tương lai mới của tôi ah!

Cất kỹ xong, tôi nói với Vương Anh: “Tôi muốn gặp sếp của mọi người, được không?”

“Hiện tại?” Vương Anh cao thấp đánh giá tôi, nhịn không được nói, “Không nói đến sếp của chúng tôi vẫn đang nổi nóng, cho dù hết giận rồi, cậu cứ mặc như vậy đi bàn chuyện làm ăn?”

Tôi cũng biết thân quần áo này thật sự có chút…không ổn, nhưng điều thứ nhất trong marketing là rèn sắt khi còn nóng, hôm nay vừa giúp công ty hắn giải quyết vấn đề khẩn cấp, cơ hội tốt bao nhiêu a, tôi sợ bỏ lỡ lần này sẽ không còn cơ hội khác, vì vậy tôi nhìn Vương Anh gật đầu: “Chị à, chị chỉ cần nói với sếp của chị là sáng nay tôi phấn đấu quên mình cỡ nào, hiệu suất xử lý công việc như thế nào, lại khen ngợi sản phẩm công ty của chúng tôi vài câu, cho em trai này một bậc thang để bước vào là được rồi nha.”

Vương Anh cười run rẩy hết cả người: “Cậu trái chị à phải chị ơi gọi đến trôi chảy, tôi sao lại có cảm giác như đang giúp cậu lấy tiền công ty.”

“Lời này sao có thể nói như vậy a, cùng nhau có lợi nha. Nói cho cùng sản phẩm của chúng tôi là tốt, hiệu suất làm việc của mọi người cũng cao a.” Tôi phát hiện, trình độ nghiệp vụ của tôi tuyệt đối ngày càng tăng cao.

Vương Anh đến bàn công tác của mình bấm điện thoại, tôi mơ hồ nghe thấy cô ở bên kia nói đã giải quyết xong, đúng, hiệu suất bên đó rất tốt, máy móc không tệ, còn có cái gì mà người công ty lần trước cũng tới, vân vân và vân vân… Một lúc sau, Vương Anh cúp điện thoại, mở to mắt nhìn tôi như nhìn thấy thú quý hiếm.

“Chị à, không phải lúc nãy chị đã nhìn rõ tôi mặc gì rồi sao?” Tôi bị nhìn chằm chằm có chút sợ hãi.

Vương Anh há miệng cả buổi mới trở lại bình thường, sau đó nhìn tôi như sinh vật ngoài hành tinh: “Sếp của chúng tôi không chỉ nhớ rõ cậu, còn có tâm tình tốt cho cậu vào!”

“Vậy thì có gì lạ, tôi gặp người người thích a!” Nói xong, tôi cũng không để ý tới Vương Anh mà đi thẳng về phía văn phòng Lý Thiên Tự.

Rất lễ phép gõ cửa hai cái, nghe bên trong truyền ra câu ‘vào đi’. Tôi thong dong đi vào.

Lý Thiên Tự vẫn giống như ngày đó ngồi sau bàn giám đốc, thưởng thức bút máy trong tay, nghe thấy tôi tiến vào, liền ngẩng đầu lên. Không ngẩng thì thôi, ngẩng lên rồi là không cúi xuống được. Cái biểu cảm kia nên nói như thế nào đây, dù sao cũng rất phức tạp, tôi cũng không rõ vị này đến cùng đang nghĩ gì, trước là khiêu mi, sau đó nhíu mày, sau đó lại thả lỏng giãn lông mày lộ ra nụ cười vô sỉ: “Cậu còn có thể trẻ hơn không? Lần trước đến là chưa tốt nghiệp, lần này trực tiếp thành học sinh cao trung[1] rồi.”

[1] học sinh cấp 3

Được, tôi biết rõ hiệu quả bản thân khi mặc bộ đồ này. Nhưng đã vào đây rồi, một chút cũng không thể lơ mơ. Tôi bày ra nụ cười chuyên nghiệp, sau đó kéo ghế ngồi đối diện hắn: “Giám đốc, lần này do tới vội vàng quá nên không có đem giấy tờ theo. Bất quá máy móc đã đưa đến rồi, anh chắc cũng đã nghe được âm thanh chuyển hàng thần tốc mỹ diệu đó, anh thấy sao, anh thấy khả năng phục vụ hôm nay của tôi như thế nào, có phải nên cân nhắc cùng công ty của chúng tôi hợp tác lâu dài không.”

Lý Thiên Tự nhìn tôi cả buổi, bỗng nhảy ra một câu: “Trước khi chuyển máy photo cậu đang làm gì?”

“Mua điểm tâm sáng.” Tôi trung thực trả lời. Nói xong mới phát hiện bận bịu hơn một tiếng đến giờ còn chưa ăn, điện thoại lại không đổ chuông, tôi đoán có lẽ Nam Giai vẫn chưa tỉnh, “Anh xem công ty chúng tôi phục vụ khách hàng rất tận tình, tôi mới vừa mua điểm tâm cầm chưa bỏng tay đã nhận đơn hàng từ công ty mọi người, bụng bây giờ còn trống rỗng đây.” Tôi tận lực miêu tả hình tượng của mình thập phần sáng chói, vì để vãn hồi việc mất điểm trang phục.

“Hiện tại còn chưa ăn? Vậy đồ ăn đâu?” Lý Thiên Tự tựa như hận không thể không biết từng chi tiết rõ ràng. Đệt, ông hôm nay trở thành thú vui giải trí đại chúng rồi.

“Bắt xe không mang đủ tiền, gán nợ cho bác tài.”

Như tôi mong muốn, Lý Thiên Tự cười đến ngặt nghẽo. Kính nhờ, tôi biết là buồn cười, nhưng cũng không cần phối hợp vậy đi.

Cười xong, hắn thoải mái dựa lưng lên ghế, rãnh rỗi nói: “Dường như chạy sale đều phải mời khách hàng ăn cơm đi?”

Xảo trá, trần trụi xảo trá, tôi rõ ràng nhìn thấy ý cười trong mắt hắn còn chưa dứt. Aiz, vốn muốn nuốt riêng số tiền này, hiện tại chỉ có thể đem ra cống hiến.

“Đương nhiên, tôi nghe thư ký ngài nói công ty chỉ làm đến trưa thứ bảy, vậy trưa nay tôi sẽ tìm một chỗ rồi liên lạc ngài?” Tôi nói vô cùng trái lương tâm ah, lãnh đạo đáng yêu của tôi… Bye bye…

“Được, tôi chờ cậu.” Lý Thiên Tự nói xong tiếp tục vui vẻ phê văn bản tài liệu. Rốt cuộc không ngẩng đầu nhìn tôi nữa.

Kỳ thật hắn không có cười, nhưng tôi chính là có thể cảm giác được khí tràng sung sướng trong mắt hắn. Cuối cùng tôi đúc kết liên hệ toàn bộ quá trình phát sinh từ ngày hôm qua cho tới hôm nay cùng Lý Thiên Tự, nếu như đem việc này phóng trên người một người khác, tôi sẽ cảm thấy gã này khẳng định có ý đồ với tôi, nhưng đây là Lý Thiên Tự a, ra-đa đồng chí nhạy cảm đúng đắn nói cho tôi biết, tên này nhất định là thẳng. Cho nên thái độ của hắn nếu nói là có ý với tôi, còn không bằng nói là cảm thấy tôi rất thú vị.

Được lắm, tôi kết luận được. Con bà nó, đem lão tử thành hạng mục giải trí rồi!

. : .

Marketing và sales : (nói đơn giản)
Marketing là người có trách nhiệm xây dựng bền vững thương hiệu, tập trung phát triển sản phẩm, không chịu trách nhiệm về doanh số. Còn sales là chịu trách nhiệm về doanh số, doanh thu, tương tác trực tiếp với khách hàng.
Thường một doanh nghiệp vừa và nhỏ thì Marketing và Sales gần như là một.
Mà lúc học thì có giảng là marketing cũng nên áp chỉ tiêu như sales dù công ty lớn hay nhỏ.

Advertisements

4 thoughts on “Người vợ bát nháo – 5

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s