Bách Đồ – 25

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 25

Lương Tỳ vô tội nói: “Tôi không làm gì, chỉ muốn gần cậu một chút.”

Bách Đồ rất không tự nhiên, nói: “Tranh thủ thời gian về nhà của anh đi, từ ngày hôm qua giày vò đến bây giờ, tôi hầu như chưa ngủ giấc nào, không có sức dây dưa với anh.”

“Tôi không ngại cậu nghỉ ngơi.” Lương Tỳ chân thành tha thiết nói, “Cậu ngủ đi, tôi nhìn cậu.”

Bách Đồ câm nín nói: “… Anh nhìn cái gì?”

Lương Tỳ nói như lẽ hiển nhiên: “Nhìn cậu ngủ đó.”

Bách Đồ gần như sắp điên: “Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi cũng không phải con nít.”

Lương Tỳ lập tức xuyên tạc ý: “Đã không phải con nít, tại sao không ngủ cùng người yêu?”

Bách Đồ: “…” Loại logic thần kỳ này, cậu không thể phản bác được!

“Tôi thật sự không muốn làm gì hết.” Lương Tỳ tủi thân nói, “Cậu chưa đến 30 tiếng nữa là đi rồi, tôi không nỡ, chỉ muốn nhìn cậu nhiều hơn chút thôi.”

Bách Đồ định nói đạo lý: “Nhưng cuối cùng tôi cũng ngủ, anh cũng phải ngủ, ngày mai lại nhìn có gì mà không được?”

Lương Tỳ chân thành nói: “Cậu ngày mai không phải là cậu của hôm nay.”

Não Bách Đồ xoắn hết lại, anh ta đang nói tới triết học sao?

Lương Tỳ có chút xấu hổ nói: “Trước kia tôi không dám nói chuyện với cậu, sợ cậu không thích tôi, hiện tại nghĩ lại khi đó thật khờ, cho dù cậu không thích tôi thì có sao đâu, ít nhất tôi có thể nhìn cậu gần hơn, không cần phải nhìn poster lạnh lẽo của cậu, dù cho có tự thẩm, cậu vẫn xa tôi như vậy.”

Bách Đồ không biết nên dùng biểu cảm như thế nào để biểu đạt tâm tình giờ phút này, cậu trước kia chưa bao giờ nghĩ, sẽ có một ngày có người đứng trước mặt cậu, nói hắn cả ngày nhìn hình cậu để thủ dâm.

Lương Tỳ hoàn toàn không phát giác mình đã đem chủ đề thâm tình vứt vào hố sâu, tiếp tục nói: “Cậu từ 17 đến 27, tuy vẫn đẹp trai như cũ, nhưng có rất nhiều thứ không giống như xưa.”

Bách Đồ nghĩ thầm, đương nhiên là không giống, trang phục chụp hàng năm đều có phong cách khác nhau, mỗi chủ đề là mỗi lần khác nhau.

“Tôi không biết 10 năm này đối với cậu mà nói là tốt hay xấu, dù sao tôi luôn cảm thấy đáng tiếc, bởi vì là tốt hay xấu, khoảng thời gian đó đều không có tôi.” Lương Tỳ siết tay vô cùng hối hận nói, “Tôi ngu đần bỏ mất cơ hội tiếp cận cậu lâu như vậy, hiện tại một giây cũng không muốn lãng phí.”

Gương mặt Bách Đồ có chút xúc động, thích một người đều có tâm trạng như vậy, luôn cảm thấy gặp nhau quá muộn.

Ánh mắt Lương Tỳ dính trên mặt Bách Đồ, nói: “Tôi thật sự sẽ không làm cậu trễ nãi công việc, nhưng lúc cậu không làm việc, tôi muốn ở bên cậu, 24 tiếng đồng hồ đều ở bên cậu.”

Bách Đồ im lặng nghe anh nói xong, lại có chút cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.

Kỳ thật không phải Lương Tỳ cái gì cũng không muốn làm, anh càng muốn làm nhiều chuyện hơn.

Nhưng điều kiện khách quan bây giờ, tay anh đang bị thương, nếu như bá vương ngạnh thượng cung không chừng sẽ bị đánh, mà dù không bị thương anh cũng không dám. Hơn nữa anh cũng chưa kịp chuẩn bị gì, anh ở đây lâu như vậy, đương nhiên nhìn ra được quy luật sinh hoạt của Bách Đồ rất sạch sẽ, trong nhà chắc chắn không có những thứ loạn thất bát tao kia.

Súng thật đạn thật làm không được, nhưng lau súng chắc vẫn có thể ha? (Chịch không được nhưng thủ dâm cho nhau chắc được =))) )

Lương Tỳ mặt dày mày dạn không chịu đi, Bách Đồ nhịn xuống xúc động muốn đánh người, lại không muốn vạch mặt anh, bước vào phòng ngủ cầm chăn ném lên ghế sofa, mặt lạnh nhìn Lương Tỳ: “Tôi đi ngủ, anh tùy tiện.”

Căn hộ đơn chỉ có một nhà vệ sinh, cậu đi WC trước rồi trở lại phòng ngủ, thấy Lương Tỳ một tay ôm chăn đứng cạnh giường cậu, ánh mắt đầy chờ mong nhìn cậu.

Bách Đồ triệt để phát điên: “Không cho đụng vào giường của tôi!”

Lương Tỳ lập tức bước nhỏ cách xa giường một chút, oan uổng nói: “Tôi không có đụng mà.”

Bách Đồ cau mày nói: “Anh đi ra ngoài ngủ sofa, đừng nghĩ tới chuyện gì kỳ quái.”

Lương Tỳ chớp mắt mấy cái: “Chuyện gì kỳ quái?”

Bách Đồ trừng anh, anh thức thời không hỏi nữa, tủi thân nói: “Phòng khách cách cậu xa quá, tôi không thích. Cậu yên tâm, tôi không lên giường của cậu, tôi ngủ trên sàn nhà.”

Nói xong anh liền trải chăn xuống đất, trực tiếp ngồi lên trên, vẻ mặt hồn nhiên vừa tiện vừa moe nói: “Như vậy chẳng phải tất cả đều vui vẻ sao?”

Bách Đồ: “…”

Cậu không còn cách nào khác, đành phiền muộn lên giường, quần áo cũng không cởi, nghiêng người nằm xuống đưa lưng về phía Lương Tỳ, không nói một lời giả bộ ngủ.

Lương Tỳ ngồi ở đó, thở dài nói: “Cậu không cần căng thẳng đề phòng tôi, tôi đã sớm nói không muốn tình một đêm với cậu, nếu chỉ ngủ một lần, tôi cần gì thích cậu nhiều năm như vậy? Tôi là muốn cùng cậu cả đời, chỉ một lần không thể thỏa mãn được tôi.”

Bách Đồ: “…” Lương Tỳ nói mấy câu thâm tình thật sự rất thành thạo, mỗi một câu nói ra đều khiến người ta muốn đánh anh một trận.

Lương Tỳ cũng rất nhanh rơi vào trong tưởng tượng của mình, nói: “Về sau cậu ra ngoài làm việc, tôi ở nhà nuôi Cầu Cầu và Elise, một con trai béo một con gái béo. Cậu không thuê người làm, là do không thích người ngoài vào nhà đúng không? Về sau lau nhà quét dọn phòng những chuyện này tôi sẽ xử lý hết, có thể lúc đầu làm không tốt, nhưng từ từ sẽ tốt. Tôi sẽ đi học nấu ăn, cũng đem cậu nuôi đến trắng trắng mập mập…”

Bách Đồ dở khóc dở cười, cũng không cáu kỉnh, thuận miệng nói: “Mập trắng ai thèm nhìn? Có phải anh muốn tôi ném chén cơm hay không?”

Lương Tỳ cười đến mi mắt cong cong, nói: “Có tôi nhìn cậu, bỏ chén cơm đó thì sợ cái gì, tôi nuôi cậu nha.”

Bách Đồ hừ một tiếng, nghĩ thầm đúng là chỉ có nhị thế tổ mới có thể nói ra được câu này.

Lương Tỳ giống như đoán được cậu nghĩ gì, vội nói: “Nuôi con và cậu tôi đều dùng tiền của mình, tôi cũng rất cố gắng làm việc đó, năm trước bảng Forbes doanh nhân tôi với cậu cách không xa, chính giữa chỉ có mười mấy người, năm nay khẳng định sẽ càng gần.”

Bách Đồ nói: “… Tôi không cần anh nuôi.”

Lương Tỳ có thể cùng cậu trò chuyện như vậy đã mở cờ trong bụng, lại cảm thấy chưa đủ, cúi đầu nhìn mình ngồi đáng thương trên chăn, trên đỉnh đầu vừa vặn có máy điều hòa, thổi trúng anh có hơi lạnh.

Lại ngẩng đầu nhìn Bách Đồ cách anh không đến 2m, nghiêng người nằm ở bên kia, đường cong mông eo nhìn một cái là thấy hết.

Lương Tỳ nuốt nước miếng, rất muốn lên giường.

“Bách Đồ.” Anh nhỏ giọng nói, “Tôi hơi lạnh.”

Bách Đồ vẫn không nhúc nhích nói: “Trong tủ quần áo có chăn dư, anh tự lấy.”

Lương Tỳ tủi thân khuất đứng lên, tay kéo tủ quần áo ra, lọt vào trong tầm mắt đều là quần áo Bách Đồ, cả ngăn tủ toàn là mùi thơm nhàn nhạt, mùi thơm hoàn toàn khác với mùi xà phòng.

“Quần áo cậu cũng tự giặt sao?” Lương Tỳ nói, “Cậu thật đúng là đảm đang, tôi xem như hời rồi.”

Bách Đồ đã lười ứng phó kiểu “Khen ngợi” thỉnh thoảng này của Lương Tỳ.

Chăn được đặt ở chỗ cao nhất trong tủ, Lương Tỳ nhìn nhìn, ghét bỏ nói: “Màu hồng nhạt… Nhà cậu còn có cái chăn nào khác không?”

“Không có.” Bách Đồ nói, “Chỉ có dư một cái này.”

Lương Tỳ nói: “Tôi không đắp vậy, sao cậu lại mua màu hồng, quá gái tính rồi.”

Bách Đồ nhịn không được quay đầu lại trừng anh: “Không đắp thì lạnh, dong dài.”

Cái chăn kia là do cậu để Phạm Tiểu Vũ đi mua, mua về nhìn thấy không thích, đổi lại thì phiền phức, nên để lại trong tủ làm chăn dự phòng, trên cơ bản chưa dùng bao giờ.

Lương Tỳ đáng thương tiếp tục ngồi trên sàn.

Bách Đồ quay lại, cũng không nhìn anh.

Qua một lát, Lương Tỳ thấy Bách Đồ quả thật không để ý tới anh, lại bắt đầu không thành thật, nói: “Tôi trước kia từng ôm cậu ngủ…”

Bách Đồ: “? ? ?”

Lương Tỳ cười hắc hắc hai tiếng, nói: “Tôi mua một búp bê tình dục, ở trên mặt nó dán hình cậu, nhưng dùng khó lắm, cũng không xứng với cậu, tôi dùng hai ngày liền vứt đi.” =))))

Bách Đồ: “…”

“Tôi lấy ảnh cậu xuống rồi mới vứt đó.” Lương Tỳ cảm khái nói, “Cho nên bây giờ có thể ngủ cùng một phòng với cậu, kỳ thật đã rất kỳ diệu rồi, mùi trong phòng cậu thật thơm, cậu cũng vậy. Aiz, vừa rồi hai ta hôn ở trong xe, tôi hôn đến chào cờ, cậu thì sao?”

Bách Đồ: “…”

Lương Tỳ chợt nảy ý tưởng nói: “Nếu không chúng ta thủ dâm cho nhau đi?”

Mấy phút sau, Lương Tỳ đứng trước cửa nhà 1902, vô cùng phiền muộn, đêm nay không khí rất tốt, thậm chí đã rơi vào cảnh đẹp.

Sao Bách Đồ lại đột ngột trở mặt đá anh ra.

Là không nên đề cập tới búp bê tình dục? Hay là không nên nói cái chăn gái tính?

Tâm tư nam thần mấy người đừng đoán nha đừng đoán.

. : .

12 thoughts on “Bách Đồ – 25

      1. Và anh vẫn chưa hết ba lô bô lô chuyện đó một cách đầy tự hào, còn muốn “tràn đầy xuân sắc” hồi tưởng lại màn “kiss…” trong xe! Ôi thấy anh cũng nói chuyện kiểu thiếu đánh như “Siêu nhoi” nha, anh em chí cốt có khác!

        Liked by 2 people

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s