Người vợ bát nháo – 4

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 4

Một dĩa trứng xào bí xanh, một đậu hủ kho tiêu, một tô canh trứng hoa [1], tôi nhìn thành quả của mình tương đối thoả mãn. Đem đồ ăn bưng lên bàn, cũng bày xong chén dĩa, Nam Giai cuối cùng từ trong phòng ngủ đi ra. Tôi vừa nhìn thấy là hai con mắt sáng lên muốn bay qua chịch chịch, hận không thể lập gặm cắn ngay lập tức. Nhưng đáng tiếc, hắn còn chưa kịp tháo trang sức, kết quả là tôi buông tha chấp nhận ăn cơm lót miệng trước.

[1] canh cà chua trứng

Nam Giai vốn lớn lên có chút trung tính, tuy đã cởi tóc giả, nhưng trên mặt còn lớp trang điểm, tôi như thế nào cũng có cảm giác đang đối mặt với con gái. Tôi là một gay hàng thật giá thật, cho nên chỉ có gương mặt nam nhân đẹp trai anh tuấn mới có thể làm cho tôi động tâm, vì vậy tôi giả bộ lơ đãng nói: “Trên đường về mệt không, nếu mệt rửa mặt rồi ăn cơm?”

“Lương Lương.” Nam Giai bỗng nhiên gọi tên tôi, đôi mắt đen nhánh nhìn tôi chăm chú, “Anh thật sự không thể chấp nhận sao, dù chỉ một chút?”

Tôi có chút khó xử gãi gãi đầu, giữa ăn ngay nói thật cùng nói ngọt tôi chọn cái thứ hai: “Kỳ thật em như vậy rất đẹp, thật đó, nếu không thì sao lão già anh luôn lo lắng em ở vũ hội bị người ta quyến rũ, tuyệt đối mỹ nhân a! Nhưng vấn đề là, anh hiện tại rất muốn ôm em, em nói xem em một khi cởi quần áo lộ ra thân thể, anh đang chìm đắm kết quả ngẩng đầu lên lại nhìn thấy là chị gái xinh đẹp, anh nhịn không được mềm nhũn…”

“Ha ha, ăn cơm đi, nói không lại anh.” Nam Giai rốt cục vui vẻ, tôi âm thầm xoa xoa lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. May mắn ngày thường hay chạy việc, luyện được năng lực nhìn thẳng vào mắt đối phương nói chuyện cùng miệng lưỡi thành thạo, bằng không thì nguy hiểm rồi. Được, muốn người ta tháo trang sức thì không có hy vọng, nhưng chọc người yêu vui cũng vui rồi.

Nam Giai lúc ăn cơm đặc biệt nho nhã, cùng với cách ăn như hổ đói của tôi hoàn toàn đối lập, một chén cơm, tôi chỉ ăn có mười hớp, còn hắn, đoán chừng là có mấy hột cơm cũng phải nhai mấy cái. Chén cơm thứ hai sắp thấy đáy, lại nhìn hắn, được rồi, chén thứ nhất còn chưa tới 2/3.

Tôi thật sự không nhìn được nữa, liền gắp rau vào chén cho hắn: “Ăn nhiều một chút đi, anh không cần thân thể mảnh mai, anh còn muốn tối nay ôm em, lỡ không để ý động tác mạnh quá gãy xương em lúc đó đừng trách anh.”

“Lời này của anh tổn thương người ta quá rồi.” Nam Giai ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn cười yếu ớt ăn hết thức ăn tôi gắp cho.

Tôi thích em ấy như vậy, thật sự, cảm giác rất nghe lời. Tôi cảm thấy tìm BF là phải tìm như vậy, sống nha, nên thật ổn định và ấm áp, đối với Nam Giai, tôi trên ngay cả một câu nói nặng cũng không dám. Ngoại trừ trên giường, tôi tuyệt đối là nam nhân toàn tốt. Nhớ lại Tào Lâm từng ở chung hơn nửa năm kia, hơn một nửa thời gian ở chung là đánh nhau. Sao, mọi người bất ngờ phải không?

Cơm nước xong xuôi, Nam Giai giành rửa chén, theo như hắn nói đó gọi là phân công gia đình, tôi nấu cơm, hắn rửa chén, ai cũng lao động. Các người xem, đi đâu tìm được BF tốt như vậy a, cho nên đối với sở thích của hắn, tôi chấp nhận có mức độ.

Trong lúc Nam Giai rửa chén tôi câu được câu không cùng nói chuyện phiếm cùng hắn.

“Học viên tụi em sao mỗi cuối tuần đều tổ chức vũ hội hóa trang, quay tới quay lui cũng chỉ có một đám người, cũng không có gì mới lạ.” Tôi lúc học đại học vào cuối tuần chỉ hoạt động ở CLB tiếng Anh, bắt tôi đi loại hoạt động đó, tôi còn chạy không kịp.

“Đã nói là hóa trang, để người này đoán người nọ là ai.” Nam Giai tức giận trả lời.

“Vậy là mỗi lần em hóa trang đều xinh đẹp hương diễm áp chế toàn trường? Nữ vương vũ hội nha!” Tôi tuy không thích, nhưng phải thừa nhận Nam Giai trap thật sự rất đẹp, để một nam nhân bình thường đứng ở trước mặt nếu tâm không động, thì tên đó chắc chắc bị bất lực.

“Lời này của anh em cảm thấy không dễ nghe.” Nam Giai ngoài miệng nói như vậy, nhưng giọng nói không có bao nhiêu ý tứ tức giận.

Được, thiếu chút nữa lại dẫm lên mìn. Tôi có đôi khi không quản được cái miệng, cũng biết nói ra sẽ không vui, nhưng vẫn không nhịn được. Điện thoại đúng lúc vang lên, xem như giúp tôi giải vây.

Không phải dãy số lạ, màn hình điện thoại hiện ra hai chữ to — Bé Mập.

“Alo Bé Mập, thế nào, nhớ tới tao rồi hả?”

“Nói cho mày biết, thiếu gia tao hiện tại ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái, mày có thể đừng níu kéo chuyện mấy trăm năm trước hay không hả!” Hạ Bằng ở đầu bên kia điện thoại không giống như đang phiền muộn.

“Ha ha, cái này không phải chứng tỏ hai ta thân thiết sao, nghĩ rắc rối làm chi.” Tôi xác thực không thể sửa thói quen gọi nó là Bé Mập, hơn mười năm rồi, nào dễ như vậy, đương nhiên tôi cũng không có ý định sửa, “Mày rốt cục có chuyện gì? Nửa tháng mới gọi một cú điện thoại cho tao chỉ vì muốn thảo luận vấn đề xưng hô?”

“Mày nằm mơ đi, nghiêm chỉnh nói, dì gọi điện cho tao.” Giọng Hạ Bằng ở bên kia có chút thấp, “Dì và chú đều rất sốt ruột.”

Tôi ngẩn người, thật không ngờ bọn họ còn có thể hao tâm tổn trí tìm tôi như vậy: “Mày nói thế nào?”

“Còn có thể nói thế nào, dù sao đó cũng là mẹ mày mà, tao liền nói mày hiện tại rất tốt, lại nói bọn họ đừng lo lắng.” Hạ Bằng nói đến đây ngừng một hồi, sau đó mới nói, “Nếu không mày tranh thủ gọi cho họ đi.”

“Mày nói thì dễ, gọi một lần là phải gọi hai nhà, biết bao nhiêu tiền điện thoại…” Tôi ngồi đó nói lung tung.

“Lương Lương!” Hạ Bằng thật sự có chút nổi giận.

“Được rồi được rồi, tao biết rồi.” Tôi thở dài, “Có thời gian tao gọi cho bọn họ. Mày dữ quá, bà quản gia!”

“Mày tưởng tao cam tâm tình nguyện quản hả! Nếu như trời xanh cho tao một cơ hội nữa, khi đó tao chắc chắn sẽ không đi học với mày!”

“Mày có lương tâm hay không, là ai toàn bảo vệ mày hả? Hửm?”

“Được, bảo vệ tới mức cả lớp đều không ai dám chơi cùng tao!”

“Đó là do chính mày lớn lên không được người ta yêu thích.”

“Mày… Được, tao không nói nữa!” Mỗi lần Hạ Bằng đấu võ mồm với tôi đều ôm đầu máu quay về, nhưng nó vẫn đấu không biết mệt.

“Được nha, tiểu đồng chí, nhìn nhận rõ tình thế. Ha ha.” Tôi cảm thấy vui vẻ lại thoải mái, mỗi lần cùng tiểu tử này nói chuyện đều khiến cho tâm trạng tôi sảng khoái như đang rong ruổi trên thảo nguyên.

“Ah, đúng rồi, còn có chuyện này, mày có thể kêu tên Tào Lâm kia đừng gọi điện cho tao nữa hay không, tin nhắn cuộc gọi đầy điện thoại tao! Làm cho người yêu tao tưởng tao ở bên ngoài có người khác, gọi điện thoại cũng không thèm nhận.” Giọng Hạ Bằng có chút ủy khuất.

“Mày cài chặn cuộc gọi chẳng phải xong rồi sao.” Tôi vừa nói vừa nghĩ sao lại đần như vậy.

“Phắc, tao nói chứ hắn liên tục quấy rối tao, mày căn bản là không thèm nhận điện thoại đúng không. Vấn đề là điện thoại tao không có chức năng này!” Hạ Bằng nghiến răng nghiến lợi, “Tìm người đánh cho nửa tàn phế là được, đúng là âm hồn bất tán!”

“Trong Hành vi tổ chức học có một quy luật gọi là tự nhiên biến mất, mày không để ý tới hắn hắn sẽ chán không tiếp tục gọi mày nữa.” Tôi khí định thần nhàn, đối với hạ Bằng chịu đủ quấy rối không có một điểm đồng tình.

“Được, khoe khoang học vấn là trách nhiệm của mày đúng không.” Hạ Bằng tức giận nói, “Không nói nhảm với mày nữa, chuyện này nói sau, bất quá mày nên xử lý chuyện này sớm đi.”

“Đã biết.” Tôi vừa nói vừa cúp điện thoại, có chút mệt mỏi dựa trên ghế sô pha. Loạn, thực sự rất loạn.

Nam Giai từ phía sau vòng lên cổ tôi, môi ở bên tai tôi nhẹ nhàng thổi một hơi, tôi dùng sức đem hắn túm lên người, không biết hắn tẩy trang lúc nào, hiện ra khuôn mặt thanh xuân mỹ thiếu niên tôi thích nhất, không nói hai lời, tôi trực tiếp gặm môi của hắn. Lần hôn này, hôn đến trời đất quay cuồng, hôn đến thực cốt tiêu hồn [2]. Hôn đến lúc cả hai không thể không dứt ra thì thiếu dưỡng khí, tôi vừa thả nụ hôn vừa cởi quần áo đối phương, đến khi cởi gần hết, hai chúng tôi liền gặm mút vuốt ve từ phòng khách về phòng ngủ đến trên giường.

[2] cảm giác sung sướng thỏa mãn

Nam Giai rất gầy, kỳ thật bản thân tôi không thể coi là khỏe mạnh lực lưỡng, nhưng ôm Nam Giai vẫn dễ dàng. Có lẽ là do học vũ đạo, thân thể Nam Giai đặc biệt mềm dẻo, dù tôi ở trên giường giày vò như thế nào đều không thấy hắn khó chịu, đương nhiên tôi cũng không phải lúc nào cũng giày vò hắn. Tôi thích nhất là tư thế từ sau lưng, cho nên đa số tình huống hắn không cần bày ra thân thể mềm dẻo, chỉ cần nghe lời nằm phối hợp tôi là được rồi, thỉnh thoảng lại hôn hôn gia tăng bầu không khí, sinh hoạt trên giường rất hoàn mỹ.

Sáng sớm, tôi tinh thần sảng khoái. Nhìn đồng hồ đã 8 giờ, Nam Giai vẫn còn ngủ, cuối tuần hắn không có lớp, tôi cũng không đành lòng gọi hắn. Trong nhà bếp cũng không có dư đồ ăn, tôi nhẹ chân nhẹ tay mặc quần áo xuống lầu, ở dưới lầu mua chút bánh bao và sữa đậu nành. Đang lúc đi về, điện thoại vang lên. Điện thoại vang lên không sao, chỉ là tôi cả kinh thiếu chút nữa ném đồ ăn xuống đất. Là ai ah, mới sáng sớm thứ bảy đã điện thoại quấy rối. May mà tôi đem điện thoại theo, bằng không thì Nam Giai lười biếng kia khẳng định khỏi ngủ.

Lấy điện thoại từ trong quần đùi ra, tôi xuống lầu mua đồ ăn sáng nên cần chi ăn mặc sang trọng, màn hình hiện ra hai chữ “Vương Anh”, đổ mồ hôi, may mà hôm qua tôi lưu số chị gái này rồi, bằng không thì hôm nay tôi sẽ tưởng là tên Tào Lâm kia mà trực tiếp dập máy.

“Alo, chị của tôi ơi, mới sáng thứ bảy thôi, chị không để cho người ta ngủ sao.” Tôi cảm thấy Vương Anh rất thích giọng điệu này, tôi rất chiều khách hàng nha.

“Ba máy photocopy, cậu có thể giao tới nhanh nhất trong bao lâu?” Thanh âm đầu bên kia điện thoại rất lo lắng, nào còn vẻ thong dong ngày hôm qua gặp mặt.

“Gấp như vậy? Hôm nay là thứ bảy cũng đi làm?” Tôi có chút kỳ quái.

“Đừng hỏi nhiều! Hiện tại! Lập tức! Không được tôi tìm chỗ khác!” Vương Anh thật sự nổi giận.

Tôi vội vàng nói: “Đừng gấp đừng gấp, chẳng phải 3 máy photocopy sao, trong vòng một tiếng sẽ có ngay!”

Cúp điện thoại tôi tranh thủ thời gian gọi một số khác, cũng cầu nguyện giám đốc đại tư bản ngàn vạn lần đừng có thói quen tắt điện thoại ban đêm. Vang lên hai tiếng, người bên kia nhận điện thoại, quá tốt.

“Sếp, chìa khóa nhà kho, cần dùng gấp!” Tôi cũng mặc kệ cái gì lễ phép hay không lễ phép, công việc là số 1, đây là sếp dạy đó.

“15 phút, đến công ty gặp.” Đúng là sếp, đột ngột nhận được điện thoại khẩn cấp kỳ quái của cấp dưới mà ngay cả một chút phản ứng khó chịu cũng không có, cái đó gọi là bình tĩnh, gọi là vững như bàn thạch. Tôi cảm thấy tôi cả đời này không có khả năng được làm sếp rồi.

Nhanh chóng bắt taxi, chạy đến công ty. Lên xe tôi mới bắt đầu buồn bực, sếp sao lại tính đúng như vậy, 15 phút hoàn toàn lộ trình từ nhà tôi đến công ty ah.

15 phút sau, taxi đỗ đúng giờ. Nhưng khổ thân tôi sờ khắp người mới phát hiện chỉ có 9 tệ 8, nhìn bảng giá điện tử lên tới con số 11 tệ 5, tôi cứng ngắc mở miệng: “Bác tài, cái kia hôm nay tôi ra ngoài gấp, trong túi quần chỉ có tiền lẻ, bác xem có thể…”

Tài xế taxi là một bác trung niên tầm 40 tuổi, thân hình mập thoạt nhìn rất hòa ái, nghe tôi nói như vậy, xoay đầu lại đánh giá tôi từ cao xuống thấp, cuối cùng nói: “Vậy lấy điểm tâm gán nợ đi.”

Tôi lặng người một hồi mới kịp phản ứng, vội vàng đem sữa đậu nành và bánh bao nhét vào trong lòng người tốt: “Bác tài bác ăn vui vẻ, cái này còn nóng đó…”

Khó khăn xuống xe, tôi sải bước đi nhanh tới cao ốc, còn nghe bác tài ở sau lưng nói: “Hiện tại người trẻ tuổi ai cũng điên điên khùng khùng …”

Tôi cũng không có tâm trạng nghĩ lại, kết quả khi đến trước cổng chính cao ốc bị bảo vệ cản lại. Nếu ngày thường, nhân viên an ninh đều quen mặt tất cả mọi người, nhưng bảo vệ thường trực cuối tuần chưa từng nhìn thấy tôi, tôi cũng không có nghe nói tòa cao ốc này từ khi nào không cho phép người xa lạ bước vào a, cứ như vầy thì chuyện làm ăn kia sẽ tiêu tùng mất.

“Tôi làm việc ở đây!” Tôi giải thích với bảo vệ.

“Công ty gì? Có thẻ nhân viên không?” Bảo vệ rõ ràng không tin, hơn nữa cảnh giác mà đưa tay tới chỗ gậy phòng chống tội phạm.

Tôi vô thức lui về phía sau một bước, sau đó đặc biệt thành khẩn nói: “Tôi hôm nay thật sự có việc gấp, nếu không vào chỉ sợ không kịp.”

“Việc gấp? Sẽ mặc cái này?” Bảo vệ nói xong lại cao thấp quét nhìn tôi.

Tôi lúc này mới để ý tới, tuyệt, tôi còn đang mặc T-shirt cùng quần đùi, đáng chết nhất chính là, cái T-shirt đó có hình Mickey! Được, toàn bộ hình tượng bị hủy. Tôi nói thảo nào bác taxi nhìn tôi quái dị như vậy.

“Cậu ấy là nhân viên của tôi, đây là danh thiếp của công ty, còn có giấy chứng nhận ra vào cao ốc.” Từ sau lưng tôi duỗi ra một cánh tay thiên sứ, giúp tôi giải vây. Sếp vĩ đại của tôi giá lâm, nhưng vấn đề là, đầu năm nay còn có người đem theo chứng nhận tùy thân để vào cao ốc sao! Không thể không lại cảm khái một câu, sếp của chúng tôi không phải người bình thường.

Vào thang máy, sếp ấn nút tầng 17, sau đó nhìn tôi từ trên xuống dưới: “3 máy photocopy đã khiến cậu gấp thành như vậy? Tôi xem, dép lê, quần đùi… Ừm… T-shirt quái dị, cậu có chủ tâm muốn hủy hình tượng công ty?”

“Không phải, chuyện này phát sinh quá đột ngột, lại là sáng sớm thứ bảy, không phải sếp luôn bảo chúng tôi phải ưu tiên nghiệp vụ đầu tiên sao.” Tôi vặn ra nụ cười chuyên nghiệp, rất muốn nói cho hắn biết, cái T-shirt loè loẹt này thạt ra là dành cho nhi đồng, nhưng loại vải của nó mặc ở nhà thật sự rất thoải mái a, nói cho biết tôi bỏ ra hơn 200 tệ để mua đó.

“Được rồi, vậy công ty này cậu phụ trách.” Lưu Hách lộ ra nụ cười âm hiểm thường thấy ở các nhà tư bản hay bóc lột công nhân.

Tôi ức khóc không ra nước mắt, đây không còn là chuyện 3 máy photocopy rồi, cái gọi là phụ trách, chính là phải đem công ty này phát triển trở thành khách hàng lâu dài. Hơn nữa tôi còn không có quyền hạn gì.

Vụng trộm liếc sếp một cái, hiếm khi thấy nhà tư bản không mặc vest, toàn thân phối trang phục màu sắc hài hòa khiến hắn nhìn rất nhã nhặn, đương nhiên tôi biết rất rõ đây tuyệt đối là lừa tình. Có chút tò mò trước khi gọi điện thoại nhà tư bản đến cùng đang làm gì, lúc hắn nghe điện thoại giọng nói chắc chắn không như đang ngủ, hơn nữa nhanh như vậy có thể chạy tới công ty…

Tôi phát hiện nhà tư bản mang theo thùng dụng cụ kỳ quái, nhìn xa hơn cái trên tay, tròng mắt tôi thiếu chút nữa rơi ra ngoài. Sáng loáng, chắc chắn 100%, là cần câu cá. Mới sáng thứ bảy đi câu cá? ! Sếp của tôi ơi, anh mới có 32 tuổi thôi đó.

Sự thật chứng minh lần nữa, sếp của chúng tôi, vô cùng thần bí.

. : .

Advertisements

5 thoughts on “Người vợ bát nháo – 4

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s