Bách Đồ – 36

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 36

Bách ‘nhị’

.

Thấy Bách Đồ cúp điện thoại, Giang Thư Lan nghiêng người nằm trên giường bệnh nói: “Tiểu Bách, nếu con có việc thì đi trước đi.”

Bách Đồ thấp giọng nói: “Không sao, con trực tiếp từ sân bay tới, đi gấp quá, cũng chưa mua được gì cho dì…”

“Còn mua cái gì?” Giang Thư Lan cười cười, nói, “Con chịu đến thăm dì, dì đã thấy đủ rồi, vốn tưởng rằng cả đời này hai chúng ta không có khả năng gặp nhau nữa.”

Mũi Bách Đồ cay cay, nói: “Dì đừng nói như vậy, thoải mái thả lỏng tinh thần, kỹ thuật y khoa ngày nay phát triển như vậy, nhất định sẽ không sao.”

Giang Thư Lan lại cười rộ lên nói: “Dì đã ở cùng bác sĩ cả đời, sinh lão bệnh tử nhìn cũng đã quen, nghe cũng quá nhiều rồi, trong lòng đã nghĩ thông, có thể sống thêm được mấy ngày thì đó là phúc khí của dì.”

Bà nâng tay lên, Bách Đồ vội nắm lấy, chỉ cảm thấy mới có mấy tháng không gặp, bàn tay mềm mại ấm áp trong trí nhớ đã tiều tụy đến mức này, vành mắt lập tức đỏ lên.

Giang Thư Lan ngược lại khích lệ cậu, trêu ghẹo nói: “Con nhìn con xem, đã lớn như vậy rồi, có nhiều người thích con như vậy, sao vẫn giống một đứa trẻ thế này?”

Bách Đồ cúi thấp đầu, hình ảnh năm xưa Giang Thư Lan hết lòng chăm sóc cậu lần lượt hiện ra trong đầu, trong nháy mắt cuống họng không nói ra lời.

Nước mắt Giang Thư Lan cũng rơi lã chã, vội dùng khăn tay bên gối lau đi, cười lớn nói: “Niệm Sâm thật là, dì đã nói nó đừng nói cho con biết, nó lại chạy tới sân bay đem con tới được bệnh viện. Dì bây giờ đã không thể cử động, để con biết, con càng lo lắng thêm…” Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 35

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 35

Lương ‘nhị’

.

Buổi sáng ngày hôm sau, Lương Tỳ lưu luyến rời khỏi Hong Kong.

Tiến độ quay《 Mật chiến 》cuối cùng vẫn làm theo những gì đã định trước, quay những cảnh văn hí của Bách Đồ trước, sau đó Hứa Gia Huy quay những cảnh hành động cùng Bách Đồ, rồi tạm thời rời đoàn phim.

Đạo diễn Lâm Nghiệp kỳ thật cũng rất khó xử, người đại diện của Hứa Gia Huy là kiểu gừng càng già càng cay, từ đầu đến cuối vẫn muốn diễn viên nội địa Bách Đồ làm chất phụ gia cho Hứa Gia Huy, Lâm Nghiệp lúc đầu kỳ thật cũng không phản đối cách làm này.

Điện ảnh nội địa mấy năm phát triển rất tốt, điện ảnh Hong Kong lại đang xuống dốc, dù bất đắc dĩ hạ mình chuyển hướng tìm kiếm hợp tác với diễn viên nội địa, nhưng chủ nghĩa tư tưởng cá nhân quấy phá, nhiều khi, các nhà làm phim Hong Kong, đạo diễn đều muốn hưởng dụng nhân lực, tài nguyên, minh tinh nội địa để kêu gọi giá bán phòng vé, nhưng lại không muốn bị diễn viên nội địa đoạt danh tiếng.

Lâm Nghiệp vốn định cứ thuận tay đẩy thuyền như vậy, dù sao mỗi nghề nghiệp đều có một loại quy tắc ngầm, diễn viên nội địa đến cuối cùng cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn mà thôi.

Thế nhưng quay phim chưa được mấy ngày, một vị đại lão trong giới trung gian truyền lời lại cho hắn, bảo hắn phải giữ cho hai chén nước cân bằng, phim hợp tác không thể cứ tuần hoàn ác tính như thế, phải có tiến triển tốt hơn. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 34

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 34

Tay lại không có vấn đề

.

Chu Niệm Sâm hận đến nghiến răng nghiến lợi, trong câu nói của Bách Đồ có ý khoe khoang, hắn cảm thấy Bách Đồ đang cố ý chọc tức hắn.

Đạo diễn bắt đầu hối thúc, Bách Đồ cũng không để ý tới sắc mặt tái nhợt của hắn, trực tiếp lướt qua hắn đi ra ngoài.

Một lúc sau, Chu Niệm Sâm cũng từ trong phòng hóa trang đi ra, đứng bên cạnh studio nhìn Bách Đồ quay phim, ánh mắt lúc sáng lúc tối.

Hắn gần đây rất không thuận lợi, trước khi tới Hong Kong thì chọc phải ổ kiến lửa, đem theo vết thương đi bàn việc cùng Bách Đồ, Bách Đồ chẳng những không quan tâm, còn đối với hắn châm chọc khiêu khích.

Cái này thì cũng thôi đi, hiện tại lại thông đồng ở chung với Lương nhị thế tổ kia, cậu cũng không biết nghĩ tới tình hình thực tế, tương lai nếu ầm ĩ thì sẽ làm như thế nào? Lương Tỳ không phải La Kính, muốn đánh là đánh được.

Chu Niệm Sâm cũng không hiểu, Bách Đồ có cái gì hay mà khoe khoang? Chả lẽ là độc thân quá lâu, ai tốt với cậu cậu liền mù mắt tốt lại với người ta.

Phạm Tiểu Vũ ôm bình giữ ấm và áo khoác của Bách Đồ, lén lút nhìn trộm Chu Niệm Sâm, trong lòng cảm thấy thoải mái không thôi.

Trưa hôm qua Bách Đồ chân không chạm đất vội vã trở về phòng, cô còn cảm thấy có chút quái, sau đó lại có mấy nữ đồng nghiệp đến tìm cô nghe ngóng bát quái, hỏi anh chàng đẹp trai đi cùng Bách Đồ là ai.

Ngoại trừ Lương Tỳ, cô thật sự không nghĩ ra người thứ hai. Cô nhìn ra được tâm tình Bách Đồ hôm nay rất tốt, cô cũng vui thay Bách Đồ, rốt cục có thể bắt đầu cuộc sống mới. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 33

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 33

Em đã có người yêu rồi

.

Sáng sớm ngày hôm sau, Bách Đồ nhận được thông báo sắp xếp công việc của đạo diễn, liền vội rời khỏi phòng.

Lương Tỳ không có việc gì làm, ngày hôm qua mắc mưa lại ngủ muộn, nhưng Bách Đồ đi rồi anh lại không ngủ được nữa, chẳng những không mệt mà ngược lại còn có chút hưng phấn.

Anh xoay người lăn sang chỗ Bách Đồ, chôn đầu vào gối cậu dùng sức hít hà, trong chăn còn lưu lại hơi ấm, anh vô cùng vui vẻ, lần này tới Hong Kong thật sự là quyết định đúng đắn.

Tuy không nói ra, nhưng anh cảm thấy Bách Đồ chắc chắn là đã thích anh rồi, hơn nữa còn là vô cùng thích, ánh mắt Bách Đồ nhìn anh hoàn toàn khác so với trước kia… Trước kia Bách Đồ hầu như không thèm nhìn anh.

Có nên nhân lúc tâm trạng Bách Đồ đang tốt, nhắc lại chuyện kết hôn không? Lương Tỳ là người rất truyền thống, cảm thấy kết hôn mới là bảo hiểm lớn nhất.

Suy nghĩ lung tung một hồi, anh lại nhớ Bách Đồ, cũng không biết trưa nay Bách Đồ có về hay không.

Đầu giường có để một chồng tạp chí, anh tiện tay rút hai quyển ra xem, có một quyển mới xuất bản ngày hôm qua. Lương Tỳ thấy trang bìa là hình Bách Đồ, liền bỏ qua mấy cuốn khác, chỉ chuyên tâm xem cuốn này.

Nhiều năm nhìn hình Bách Đồ thủ dâm đã thành thói quen thâm căn cố đế, nhìn chưa tới vài phút tay đã bắt đầu ngứa.

Lần này anh rất kiềm chế, cố gắng nhịn, nhịn không được nữa mới vào WC, anh sợ lúc mình đang quay tay, Bách Đồ lại đột ngột trở về, nếu thấy, cho dù không nổi giận cũng sẽ khó chịu.

Qua nửa tiếng, anh mới cảm thấy mỹ mãn đi ra, nằm lỳ trên ghế sô pha ngoài sảnh, tiện tay lật quyển tạp chí có Bách Đồ xem, càng nhìn càng thấy thích vô cùng.

Bách Đồ chụp cho tạp chí Bazaar, có vài tấm mặc âu phục không áo sơ mi trong, xương quai xanh và lồng ngực hoàn toàn lộ ra ngoài, dáng người đẹp, nhan sắc càng không phải bàn tới.

Không biết tại sao anh đột nhiên nghĩ tới, Bách Đồ đã đẹp trai còn ăn ảnh như vậy, vạn nhất cũng có người lấy hình của Bách Đồ để thủ dâm thì sao, nói không chừng còn cố ý bắn lên mặt cậu. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 32

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 32

Anh chỉ cần em

.

Lương Tỳ vẫn không nghĩ tới ý khác, anh cảm thấy có lẽ Bách Đồ ghét bỏ mình nên không cho thổi tiêu.

“Có phải vừa rồi anh làm không đúng, khiến em không hứng nổi?” Anh tự kiểm điểm nói, “Anh không có kinh nghiệm, lần đầu tiên có thể không được, đợi thuần thục chắc chắn sẽ tốt hơn.”

Anh nói xong cũng có chút xấu hổ, giọng cũng nhỏ xuống: “Kỳ thật đổi lại em chủ động một chút đi, lấy tay dạy anh, không phải cũng rất tốt sao?”

Bách Đồ mặt càng trắng hơn, nghẹn ra một câu: “Em cũng không có kinh nghiệm.”

Lương Tỳ rất kinh ngạc, nghĩ nghĩ, sắc mặt cổ quái hỏi: “Hai tiền nhiệm của em không được sao?”

Bách Đồ: “…”

Lương Tỳ tự cho là đúng nói: “Cũng khó trách, một tên âm dương quái khí, một tên thì biến thái.”

Ánh mắt Bách Đồ thập phần hỗn loạn, sau nửa ngày mới nói: “Không phải bọn họ, là em không được.”

Lương Tỳ trong nháy mắt kinh ngạc, nói: “Em nói em… Có bệnh liêt dương?”

“Không khác lắm.” Bách Đồ mặt không biểu tình, thấp giọng nói, “Em mắc chứng rối loạn cương dương [1].”

Lương Tỳ mặt ngớ ra, giống như đã hiểu, lại giống như không hiểu.

Bách Đồ cúi đầu xuống, giọng cực thấp, nói: “Phía trước không cương được, đằng sau lại không thể vào, bọn họ nhịn không được, đi ra ngoài làm người khác.”

Lương Tỳ: “…” Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 31

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 31

Bách Đồ cảm giác mình nhất định là điên rồi, rõ ràng đã hối hận hành động không khống chế được vừa rồi, nhưng tại sao lại có chút xúc động khi nhìn vào ánh mắt chờ mong của Lương Tỳ.

Cơ thể Lương Tỳ bởi vì mắc mưa nên ẩm ướt hơi lạnh, nhưng giờ phút này bọn họ không ai rảnh bận tâm đến chuyện râu ria này.

Bọn họ liều mạng hôn cuồng nhiệt, tay phải Lương Tỳ lung tung vuốt ve ngực Bách Đồ, tay trái dùng sức ép lưng cậu lại, để cho cơ thể hai người họ kề sát một chỗ không có khe hở nào.

Lương Tỳ không bao lâu liền bắt đầu chuyển động, mỗi một chỗ đều có phản ứng.

Bách Đồ đương nhiên cảm giác được, cậu duy trì tư thế nằm với Lương Tỳ, giúp Lương Tỳ chuyển đến cạnh sô pha.

Lương Tỳ đụng phải cạnh ghế sô pha cong gối thuận thế ngã ngồi xuống, Bách Đồ lại đứng không vững, cả cơ thể ngã nhào lên người anh.

Đối với hành động bất ngờ này, Lương Tỳ đương nhiên mở cờ trong bụng, nhiệt tình hôn môi, cằm và gáy của cậu. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 30

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

Chương 30

Muốn ôm một cái

.

Bách Đồ vốn không gọi được, giọng nữ máy móc thông báo cho cậu dãy số này tạm thời không liên lạc được.

Cậu vội vàng cúp máy, toàn thân lâm vào trạng thái mờ mịt, cậu cũng không thể xác định được tại sao không liên lạc được, là nhà mạng có vấn đề hay điện thoại có vấn đề, hay là, người có vấn đề?

Cậu biết rõ tính tình mình méo mó, đối với Lương Tỳ càng không nhã nhặn. Người thì lầm lì lại trạch, không có bạn bè giao tế cũng không có sở thích. Rõ ràng rất tự ti, lại luôn giả bộ mình rất mạnh mẽ.

Giống như lời Chu Niệm Sâm nói, Lương Tỳ muốn dạng gì không có, tại sao phải đối xử tốt với cậu?

Lương Tỳ đã từng nói chính là vừa ý gương mặt của cậu, nam nhân để ý diện mạo, cuối cùng chẳng phải là vì để lúc lên giường có thể càng sung sướng hơn sao? Lương Tỳ sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện cậu là người khiếm khuyết, dù có bề ngoài thì được cái gì?

Bách Đồ nghĩ, cậu cũng chỉ xứng đáng ở một mình, từ xưa cho đến bây giờ, từ bây giờ cho đến chết, căn bản không có khả năng khác.

Sự thật luôn mỉa mai, từ đầu tới cuối đều là vì vẻ ngoài của cậu mới kiên trì như vậy, phải quay đầu lại, thực sự không có biện pháp đi tiếp về phía trước.

Hoàn toàn không biết gì, Lương Tỳ còn ở trong nhà đi tới đi lui, sốt ruột không chịu được, càng nghĩ càng tức giận, Bách Đồ không để ý anh, bên cạnh còn có cái đuôi Chu Niệm Sâm đi theo, chuyện đó chẳng khác gì tạt nguyên thùng nước sơn màu xanh lên đầu anh. Tiếp tục đọc