Bách Đồ – 13

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 13

Cầu Cầu được Bách Đồ giáo dục vô cùng tốt, nó cho tới bây giờ đều không đi vệ sinh trong nhà, có đôi khi do nguyên nhân thời tiết hoặc là Bách Đồ đột xuất có việc, thật sự không có cách dẫn nó ra ngoài, nó có thể nghẹn chết một ngày không đi tiểu, hai cái chân kẹp lấy đuôi, bước đi so với bình thường chậm hơn gấp bội, thành thật mà nói là vô cùng đáng thương.

Bách Đồ tối hôm qua bị đau bao tử nên trực tiếp kêu Phạm Tiểu Vũ đưa cậu tới bệnh viện, không có nói với bác gái lầu trên. Lát nữa cậu còn phải từ bệnh viện sang studio chụp hình, càng không thời gian về nhà chăm Cầu Cầu.

Nói thật, cậu một chút cũng không muốn để Lương Tỳ giúp, nhưng bây giờ mới sáng sớm còn chưa tới 7 giờ, cũng không tìm ra người thích hợp, nhờ Lương Tỳ giúp đỡ, thật sự là không còn cách nào khác.

Lương Tỳ ở đầu bên kia điện thoại vui rạo rực nói: “Đương nhiên không thành vấn đề, có cần cho nó ăn luôn không? Cậu buổi chiều có về không? Nếu không thì để tôi bao hết buổi chiều luôn?”

Bách Đồ có chút xấu hổ, nói: “Không cần cho ăn, nó chỉ ăn cơm chiều, tôi buổi chiều có thể trở về, làm phiền anh rồi.”

Lương Tỳ vội hỏi: “Không phiền không phiền, cái kia, mật mã nhà cậu số mấy?”

Bách Đồ nói mật mã cửa cho anh biết, lại nói: “Túi nilon và bô tiểu của nó để ở trong hộc kệ giày, Cầu Cầu buổi sáng sẽ đi nặng, anh giúp nó dọn bỏ vào trong thùng rác… làm phiền anh.”

Lương Tỳ thấy cậu khách khí như vậy làm anh có chút hụt hẫng, nói: “Nếu cậu thật sự cảm thấy lần này phiền đến tôi, thì sau này đừng không để ý tới tôi nữa.”

Bách Đồ: “…” Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 12

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 12

Hôm sau, Bách Đồ gọi cho Chu Niệm Sâm, nói cậu đồng ý nhận bộ phim kia.

Chu Niệm Sâm đương nhiên rất cao hứng, nói những giao ước của bộ phim này xong, hắn do dự chốc lát hỏi: “Buổi tối  cậu có rãnh không? Cùng đi ăn một bữa đi.”

Bách Đồ máy móc hỏi: “Có chuyện gì?”

Chu Niệm Sâm xoay bút máy trong tay, mịt mờ nói: “Chúng ta đã lâu rồi không đi ăn cùng nhau.”

Bách Đồ trầm mặc.

Tâm tình Chu Niệm Sâm giờ phút này giống như năm đó thổ lộ với Bách Đồ, vừa khẩn trương vừa tràn ngập chờ mong, thanh âm hắn rất nhẹ, nói: “Tôi tan tầm xong tới đón cậu, được không?”

Bách Đồ ở trong điện thoại ngữ khí vô cùng nguội lạnh: “Nếu như không có liên quan tới công việc, tôi không rảnh.” Sau đó cúp điện thoại.

Động tác Chu Niệm Sâm xoay bút đột ngột dừng lại, cả khuôn mặt biến đen. Hắn thật vất vả mới thuyết phục được chính mình xuống nước một lần, lại gặp phải tro tàn mất mặt như vậy.

Bách Đồ ở trong nhà cả ngày, lúc nhá nhem tối mới dẫn Cầu Cầu đi ra ngoài, ở trong thang máy lại gặp hàng xóm mới, còn có sủng vật mới của hàng xóm.

Ngày hôm qua cậu và Lương Tỳ gặp mặt một lần, lúc ấy Lương Tỳ bị Cầu Cầu dọa sợ tới mức hồn vía lên mây, Bách Đồ vẫn còn nhớ rất rõ.

Kết quả hôm nay, trong tay Lương Tỳ lại dắt theo một chú chó sư tử. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 11

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 11

Lương Tỳ từ lúc bước vào cửa, đã nhận ra bóng lưng Bách Đồ.

Anh hôm nay vừa chuyển nhà, vốn cho rằng ít nhất phải vượt qua một ngày rưỡi, mới có cơ hội cùng Bách Đồ “Vô tình gặp được”, không ngờ rằng còn chưa chính thức bước vào cửa nhà mới, đã ở đây gặp được người.

Anh có chút hưng phấn lại có chút khẩn trương, trong đầu đầy cân nhắc phải mở miệng chào hỏi như thế nào mới phù hợp, chưa gì Vương Siêu đến giúp anh dọn nhà mới đã nhảy ra một câu như vậy.

Lương Tỳ lúc trước kia cũng nghe ngóng được, Bách Đồ nuôi con trai, là một chú chó sư tử màu trắng sữa béo mập tên Cầu Cầu.

Bây giờ thấy, quả thật là mập như trái bóng.

Đúng lúc thang máy đến đinh một tiếng cửa mở ra, mấy người trẻ tuổi đi vào, Lương Tỳ đi cuối cùng, trực tiếp đá Vương Siêu miệng tiện một cước vào trong thang máy, trợn mắt nói xạo: “Đủ người rồi, các người lên trước đi, chúng tôi đi sau.”

Trong thang máy mọi người vẻ mặt mờ mịt nhìn Lương đại thiếu gia, ngược lại cô gái lúc trước khen Cầu Cầu đẹp trai cơ linh bấm nút đóng cửa thang máy.

Cửa chậm rãi khép lại, Vương Siêu nhìn chú chó sư tử nghệch đầu, thấy thang máy sắp đóng lại, quay đầu nhìn chủ nhân của nó.

Vương Siêu mở to hai mắt nói: “A!? Đây không phải là…”

Nửa câu sau bị biến mất trong thang máy.

Lương Tỳ có hơi kích động, mặt dày đối diện Bách Đồ nói: “Không ngờ chúng ta lại gặp nhau sớm như vậy.”

Bách Đồ cúi người, tay đặt trên đầu Cầu Cầu xoa tới xoa lui, hoàn toàn không có ý tứ nói chuyện cùng anh.

Lương Tỳ khoa chân múa tay chỉ chỉ lên trên, nói: “Tôi ở lầu 22, căn số 2202.” Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 10

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 10

Chu Niệm Sâm vốn muốn tiếp tục giả trang bình tĩnh vô sự, đem sóng gió mấy ngày hôm trước vì La Kính tạo nên tạm thời gạt đi, nhưng xem tình hình hiện tại, tựa hồ rất không có khả năng.

Tâm lý của hắn bây giờ có chút mâu thuẫn, biết rõ miệng vết thương cậu đã được kết vảy, hắn không nên lại xé mở nó, nhưng nghĩ lại, nào có nhanh như vậy? Điều này nói rõ là hắn bị coi thường. Nhưng đồng thời hắn cũng không thấy hối hận, biểu hiện này của Bách Đồ tối thiểu nói rõ hơn bốn năm nay, không phải chỉ có mình hắn không buông được đoạn tình cảm kia.

Giả bộ gió êm sóng lặng hợp tác đã nhiều năm, Chu Niệm Sâm luôn cảm thấy trống trải, ngược lại khi La Kính xuất hiện gõ tỉnh hắn, hắn lại bịt tai trộm chuông, Bách Đồ sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi hắn, cách xa hắn, hắn rốt cuộc không thể kéo người trở lại.

Hắn chỉ mới tưởng tượng thoáng qua, đã cảm giác mình muốn nổi điên.

Nhưng bảo hắn hạ mình đi dỗ Bách Đồ hồi tâm chuyển ý, hắn lại không làm được.

Năm đó hắn bắt cá hai tay bị Bách Đồ bắt gian ngay tại hiện trường, Bách Đồ một bên vừa khóc vừa mắng chửi hắn, hắn kỳ thật đã đau lòng lại hối hận, nhưng người mẫu nam kia đang đứng nhìn bên cạnh, hắn cứ thế một câu dỗ ngọt cũng không miễn cưỡng nói.

Chu Niệm Sâm cũng rất hiểu bản thân mình, hắn thực chất là một tiện nhân chết vì sĩ diện.

Hắn thu hồi tâm tư đã chạy xa, nói: “Bách Đồ, cái tính tình này của cậu cũng nên sửa lại đi, cậu nhìn xem trong giới giải trí có ai giống cậu không? Không quan hệ giao lưu với đồng nghiệp, nhận phim còn chọn ba lấy bốn…” Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 9

bd2

Sau mấy tuần suy nghĩ, bạn Đậu đã trở lại và ăn hại hơn xưa. Trước sẽ edit hoàn những bộ đang làm rồi tính tiếp. Tui đã hứa sẽ không drop mà 🙂

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 9

Lương Tỳ không hiểu câu “Những người như các người” đến cùng là có ý gì, đuổi theo Bách Đồ nói: “Cái gì mà ‘những người như các người’, tôi và họ La sao có thể giống nhau? Aiz tôi nói cậu đó, có nghe tôi nói không? Đừng đi nhanh như vậy chứ!”

Bách Đồ bước chân không ngừng, nóng lòng muốn rời khỏi đây, ngoài miệng nói: “Vậy ngược lại anh nói đi, anh để ý tôi cái gì?”

Lương Tỳ thành thành thật thật nói: “Cậu lớn lên xinh đẹp.”

Bách Đồ lạnh lùng nói: “Toàn là vẻ ngoài, vậy anh và họ La có gì khác nhau? Gã cũng là để ý khuôn mặt này của tôi.”

Lương Tỳ trợn mắt nói: “Tuyệt đối không giống nhau, tôi mới không có bỉ ổi như vậy, tôi căn bản không muốn tình một đêm với cậu.”

Có chiếc taxi từ xa chạy tới, Bách Đồ vẫy tay gọi, quay người đối mặt hỏi với Lương Tỳ: “Vậy anh muốn gì?”

Lương Tỳ bị cậu nhìn trực tiếp như vậy, lập tức khẩn trương, lắp bắp nói: “Tôi muốn…muốn cùng cậu… Hàng đêm tình.” ( =))) )

Bách Đồ rất nhanh đảo tầm mắt đi chỗ khác, nói: “Không có ý nghĩa.”

Lương Tỳ: “…”

Xe taxi chậm rãi dừng lại trước mặt hai người họ.

Bách Đồ nói nhanh gọn, giọng lại rất thấp: “Dù sao vẫn cảm ơn anh đã giúp tôi, nếu anh đã không muốn làm ‘bạn’, vậy sau này chỉ có thể xem như không quen biết, tạm biệt.”

Cậu kéo cửa xe tiến vào chỗ ngồi phía sau, không chần chừ nói với tài xế: “Đi.”

Tài xế ca ca rất có kinh nghiệm với loại yêu cầu này, chân lập tức đạp ga, xe taxi vụt một phát đã chạy đi thật xa, trong nháy mắt đã không còn thấy tăm hơi.

Chỉ còn lại Lương Tỳ đứng ở ven đường vừa tức vừa phiền muộn.

Bách Đồ nói không có ý nghĩa? Cái gì không có ý nghĩa? Cùng anh hàng đêm tình không có ý nghĩa? Hay là quen anh không có ý nghĩa? Tiếp tục đọc

Thông Báo – Tạm ngưng edit một thời gian

Thông Báo

Nếu ai theo dõi Đậu trên FB chắc cũng thấy Đậu đăng bài này rồi, nhưng Đậu cũng muốn đăng lại trên WP, để các bạn không onl FB nhiều hiểu lý do vì sao.

Không xả không được. Rất dài ai đủ kiên nhẫn hãy đọc.

Gửi những người đã theo dõi, ủng hộ trang của Đậu từ trước đến bây giờ. Tạm thời Đậu sẽ ngưng edit bộ Bách Đồ và Vợ nhỏ bát nháo 1 thời gian, Đậu không phải là người bỏ con giữa chợ, và cũng rất ghét kiểu làm 1 nữa rồi bỏ, sẽ edit đến khi kết thúc nhưng tạm thời Đậu không thể edit nữa, hiện tại cảm giác nó vừa thốn vừa đau vừa tức. Đã bị đánh cho “Về thành dưỡng sức” rồi, qua một thời gian nữa Đậu sẽ tính tiếp. Xin lỗi và hãy thông cảm cho Đậu. Chắc mọi người cũng hiểu cảm giác này.

Thấy nhiều bạn hỏi “Tác giả XX của tui đã share chưa? Làm ơn đừng, tui đã đau lòng lắm rồi”, hoặc “Chỉ hi vọng tác giả XX đừng làm mình thất vọng”. Nói thật Đậu cũng hi vọng vậy lắm, nhưng lý trí lên tiếng, ví dụ như :

“Dù những người khác không share, nhưng trong lòng họ Việt Nam vẫn là đường lưỡi bò của TQ thì sao?”. Đậu cũng muốn hi vọng, nhưng thực tế nó khác nhiều, một khi suy nghĩ rồi là không dừng lại được.

Lại ví dụ như : “Sau này đang edit, mấy chương trước không thấy gì, đùng 1 phát hôm nay edit chương tác giả nói VN là của TQ, bêu rếu VN này nọ, tui mới nghĩ đã thấy rùng mình, các bạn đọc chỉ thấy tức điên lên, còn người edit như tui càng thấy hận bản thân 100 lần khi 1 tác phẩm mình thích, mình edit lại là tuyên truyền xấu về VN”.

Suy nghĩ nhiều như vậy không phải Đậu tiêu cực, mà là cứng rắn, phải suy nghĩ thật kỹ mới có thể bình tĩnh để đối mặt.

Không ai cấm không được xem tin, xem phim, đọc truyện TQ, đó là quyết định bản thân mọi người chọn. Xem không có nghĩa là không yêu nước. 

.

Và xin nói thêm, gửi tới ‘các bạn bị mờ mắt tới mức vô lý’.

Đậu không kêu gọi sự kỳ thị, Đậu gọi sự thức tỉnh.

Hôm nay đã chứng minh được 1 câu nói HOÀN TOÀN SAI : “Chính trị và nghệ thuật không liên quan gì đến nhau nhé” – KHÔNG LIÊN QUAN CÁI ĐẬU XANH RAU MÁ.

BÂY GIỜ NGHỆ THUẬT CŨNG LÀ MỘT CHIẾN THUẬT CỦA CHÍNH TRỊ TQ RỒI, VÌ ĐÃ CÓ MINH CHỨNG RẰNG : IDOL, NGHỆ SĨ NỔI TIẾNG MÀ ĐĂNG LÀ CÓ KHI TẨY NÃO ĐƯỢC 1 PHẦN RỒI.

Đừng bao che là “HỌ BỊ ÉP BỊ ÉP” nữa, đúng là nước ai người nấy yêu, các bạn bảo họ nếu không share sẽ bị “ĐÓNG BĂNG HOẠT ĐỘNG NÊN PHẢI SHARE”. Nếu bao che kiểu đó thì chính các thím đang hạ thấp Idol của mình đấy, VÌ câu này chứng tỏ rằng “VÌ BẢN THÂN TÔI, VÌ SỰ NGHIỆP LÂU DÀI CỦA TÔI, TÔI BẤT CHẤP TẤT CẢ ĐỂ ĐƯỢC HOẠT ĐỘNG TIẾP”. HUỐNG CHI CÁI TIN BỊ ÉP NÀY LÀ TỪ TQ. YÊU không có nghĩa là KHÔNG QUAN TÂM phải trái trắng đen, làm quân cướp nước nhé. À còn có, “KHI CHUYỆN NÀY XẢY RA RỒI MỚI BIẾT AI FAN THỰC SỰ, AI LÀ FAN PHONG TRÀO” – ??? WTF ??

“Hành động này là đối phó với Phil, không liên quan đến Việt Nam?” . Xin lỗi cho cười cái =))), cái nước VN chình ình của các bạn đang bị tô đỏ lè kìa, các bạn thấy không? Mà không chỉ riêng Phil, VN, biển Đông đấy, Đông Nam Á đó. Các bạn thỏa mãn chỉ với 1 câu “Hành động này là đối phó với Phil, không liên quan đến Việt Nam?. Không trách được, vì là fan mà, nghe câu này ai chẳng thở phào nhẹ nhõm khi biết Idol mình không liên quan, nhưng các bạn hãy tỉnh táo lại đi.

.

Nếu các cô nói tôi chưa từng thích Idol làm sao hiểu cảm giác này thì các cô sai rồi. Tuổi thơ của tôi lớn lên với những bộ phim của TQ, kiếm hiệp Kim Dung, Tây Du Ký, v….v…, và kéo dài tới tận bây giờ, nhưng bộ phim xem không kể hết, còn nhiều hơn phim VN. Kể cả truyện, là một mọt truyện mọt phim, khi thấy các tác giả mình yêu thích share tin, diễn viên mình theo dõi từ phim này qua phim khác, cảm giác nó thốn nó hụt hẫng kinh dị ngàn lần HƠN cả Idol các thím ạ, tuổi thơ của tôi đấy TUỔI THƠ CỦA TÔI ĐẤY!!, nhưng t vẫn đủ lý trí để nhận ra. Nó méo phải là DOUBLE KILL nữa, là N KILL mới đúng!

Cho dù nước Việt Nam có nghèo nàn, chính sách hủ lậu tệ hại gì đi chăng nữa, thì đó cũng là nước các thím sinh ra và lớn lên, chưa gì mà các thím đã bán nước qua lời nói rồi. ĐẬU XANH có đứa nói “CHO TQ NÓ CƯỚP ĐI, ĐỂ CÁC ANH VỀ ĐÂY MÌNH ĐƯỢC XEM FREE” – ĐỜ MỜ EM GÁI.

.

Rất xin lỗi mọi người, những ai đã và đang theo dõi wp này, Đậu sẽ nhanh chóng dưỡng sức để lấy lại tinh thần và tính tiếp. Yên tâm là Đậu không bao giờ bỏ việc giữa chừng khi chưa làm xong.

Bách Đồ – 8

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 8

Bách Đồ đánh mãi cho đến khi mỏi tay mới dừng lại, tiện tay vứt La Kính mình đầy thương tích mặt cũng sưng giống như đầu heo qua một bên.

Cậu cảm thấy có hơi đau đầu, dùng sức nhắm lại hai mắt, quay người muốn đi, bước chân lại có phần lảo đảo.

Lương Tỳ tay mắt nhanh lẹ đỡ lấy một cánh tay của cậu, hỏi: “Sao vậy? Còn say sao?”

Bách Đồ lắc đầu, cảm giác không giống như say rượu.

Lương Tỳ từng nghe người ta nói, có một số người dùng Rush xong sẽ bị tác dụng phụ của thuốc, chẳng những không giúp hưng phấn được, mà những chỗ khác càng cảm giác không khỏe. Anh hỏi: “Có phải đau đầu hay không? Còn có chút buồn nôn?”

Bách Đồ ngừng vài giây mới nói: “Ừ.”

Lương Tỳ gãi gãi sau gáy nói: “Cái kia đừng vội đi về, ở lại để cho gió thổi một chút cũng có tác dụng, tôi lấy cho cậu chai nước.”

Bách Đồ nói: “Cảm ơn.”

Lương Tỳ liếm môi dưới, đi qua đường đối diện, anh vừa rồi đuổi theo La Kính, đem xe đỗ ở bên kia đường.

Câu “Cảm ơn” của Bách Đồ là cảm anh cái gì? Hẳn là không phải cảm ơn anh lấy nước cho đâu ha.

Anh cảm giác hôm nay mình biểu hiện không tệ, hơi bị đẹp trai, Bách Đồ chắc sẽ thích ha? Tiếp tục đọc