Bách Đồ – 5

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 5

Lương Tỳ hí hửng bước lên, nói: “Đại thủy trôi miếu long vương [1], tùy tiện đi đường cũng có thể gặp phải người quen a.”

[1] Tuy là người trong một nhà nhưng lại không biết nhau, hoặc không muốn thừa nhận quan hệ, không muốn quen biết nhau. Không biết nhau nên phát sinh hiểu lầm hoặc xung đột không đáng có. (Có 1 sự tích về câu nói này)

Ai là người quen của ông anh hả? Phạm Tiểu Vũ một bên oán thầm, một bên cứng ngắc cúi đầu khom lưng: “Thầy Lương, xin chào, tôi họ Phạm.”

Lương Tỳ khoát tay, ngữ khí vô cùng chân thành nói: “Đừng gọi tôi như vậy, nghe không tự nhiên, hai người đang đi đâu vậy?” Hắn tháo kính râm xuống, hỏi Phạm Tiểu Vũ nhưng đôi mắt hoa đào lại chằm chằm vào Bách Đồ.

Phạm Tiểu Vũ cười ha ha nói: “Nhà của tôi ở đây, tới lấy ít đồ. Thầy Lương, thật ngại quá, xe của tôi đậu không đúng chỗ.”

Lão đại đầu gai lập tức lên tiếng: “Chự còn gì nữa, chộ này đâu phại chỗ đậu xe ah!” Tiếp tục đọc