Người vợ bát nháo – 2

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 2

Quý ngài này đã trầm mặc suốt một giờ đồng hồ. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một giám đốc như vậy. Những người làm nghề sale như tôi, các ông sếp thường có hai phản ứng, một là hoàn toàn không có hứng thú, ‘mời’ tôi đi, hai là nếu có hứng thú, sẽ cho thư ký hoặc đến công ty chúng tôi bàn bạc trực tiếp. Nhưng vị này, tên là gì nhỉ. . . Tôi liếc nhìn danh thiếp, à, vị này là giám đốc Lý Thiên Tự, gọi tôi vào văn phòng lớn như vậy rồi liệt mặt ngồi sau bàn giám đốc không nói gì, cũng không cười, nhưng chỗ chính giữa cặp lông mày kia lại giống như đang rất hứng thú, miễn sao tôi khẳng định được người ta không có tức giận là được rồi. Nhưng dù gì thì, lão nhân gia ngài cũng nên nói một câu đi chứ.

“Giám đốc Lý, nếu ngài cảm thấy hứng thú với sản phẩm của công ty chúng tôi, thì có thể cử người đến nói chuyện với tôi, tôi cam đoan giá trị sản phẩm tương đương với chất lượng sản phẩm. . .”

“Vương Anh — “

Lúc tôi đang cố gắng thao thao bất tuyệt không ngừng, vị nhân gia này rốt cục cũng chịu mở miệng nói chuyện. Giọng của hắn tương đối thấp, rất có từ tính, người được hắn gọi vào văn phòng là một thư ký nữ khoảng 26 27 tuổi.

“Giám đốc, sắp đến giờ tham dự tiệc khởi công xây dựng rồi.” Nữ thư ký này trang điểm tạo nét già dặn lão luyện, nhưng lại rất phóng khoáng, tôi ở góc độ thuần khiết thưởng thức đánh giá cho 9 điểm.

Lý Thiên Tự từ trên chỗ ngồi đứng dậy, ai yo~, vừa rồi ngồi nhìn không ra, dáng người của vị này tuyệt đối không phải là dùng để trưng cho đẹp, có khi còn hơn 1m8, cái dáng người này tuyệt đối là tiêu chuẩn móc treo quần áo, áo sơmi đơn giản mặc ở trên người hắn lại cho ra hiệu ứng rất khác biệt. Đương nhiên, thân hình của tôi cũng là chuẩn móc treo quần áo đó, chỉ là từ đầu đến chân nhỏ hơn người ta một số. Mà thật sự chuyện này quá đả kích lòng tự ái nam nhi tôi rồi.

Trong lúc nghĩ ngợi lung tung, Lý Thiên Tự đã đi tới cửa, tôi cũng vội vàng đứng dậy, nhưng lại không thể đi theo người ta ra ngoài ah, cho nên chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ không biết phải xử lý cục diện này ra làm sao. Đúng lúc đó, Lý Thiên Tự bỗng nhiên quay đầu, hỏi tôi: “Cậu tốt nghiệp chưa?”

Được lắm, cũng tại vì cái khuôn mặt baby này. Tôi bất đắc dĩ thở dài, sau đó mỉm cười một cách chuyên nghiệp: “Giám đốc, tôi đã tốt nghiệp đại học đi làm, sắp được hai năm rồi.”

Lý Thiên Tự gật gật đầu: “Tôi thấy cậu cũng không giống người mới vào nghề. Một tiếng, cậu nói rất đầy đủ.” Sau đó quay đầu nói với Vương Anh, “Cô tiếp tục, xem cậu ta còn có thể nổ bao lâu.” Nói xong, trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.

Tôi đứng ở đó, đi cũng không được, ở lại cũng không xong. Con mẹ nó chứ hai năm chạy việc, đây chính là lúc dễ phát hỏa nhất. Lúc trước, tôi không nhịn được cho một cái nắm đấm bay tới. Sau đó sau một thời gian dài làm việc, tính tình đã được cho mài dũa không tệ lắm. Huống hồ trước mặt tôi bây giờ là một bà chị xinh đẹp, đâu thể vứt lửa nóng lên người chị em phụ nữ đúng không. Tôi dùng sức hít sâu, hồi lâu mới lộ ra hàm răng trắng noãn, nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, chúng ta tiếp tục?” (Đậu : Định để “Chị gái xinh đẹp”, nhưng mà để xong thì thấy giống như đang nói chuyện trêu gái vậy nên thôi đổi)

Dường như gặp mỹ nữ nào tôi cũng gọi người ta là chị, đây là thói quen từ thời cao trung của tôi, hơn nữa sau khi bước vào xã hội phát hiện nó rất có hiệu quả. Một mặt là nhờ trời ban cho cái mặt baby này, tùy tiện đứng kế ai cũng giống như em trai người ta, theo như một nữ nhân viên kế toán công ty tôi, tôi rất kích thích mẫu tính[1] của phái nữ. Cũng may, chỉ là mẫu tính.

[1] bản năng của người mẹ

Giống như hiện tại, Vương Anh bị tôi chọc buồn cười. Nhưng khí chất mỹ nữ quả nhiên khác biệt, lúc cười cũng ưu nhã như vậy.

“May mà hôm nay tâm tình của giám đốc tốt, nếu đổi lại bình thường, ngài ấy đã trực tiếp đá cậu đi.” Vương Anh đương nhiên không có khả năng ở đây tốn thời gian cùng tôi, chỉ là hảo tâm nhắc khéo cho tôi biết.

Nói tới nói lui, ý cô là tôi nhặt được tiện nghi hả? Được, thời gian chơi một tiếng này đã chơi hết rồi. Tôi phiền muộn dọn dẹp tài liệu sản phẩm, đoán chừng là hình dáng đáng thương của tôi khơi gợi lòng thương cảm của mỹ nữ, lúc tôi chưa dọn xong tài liệu thì cầm một tờ trong số đó lên xem, sau đó hỏi tôi: “Công ty của cậu là đại lý máy photocopy?”

Máy photocopy, hàng lớn nha! Tôi lập tức lên tinh thần: “Đúng vậy, công ty của chúng tôi có liên kết với nhà máy bảo hành ở nước ngoài, chất lượng tuyệt đối cam đoan, giá cả lại tương đối, tuyệt đối không thông qua trung gian . . .”

“Được rồi, cậu mỗi sáng sớm đều đứng dưới cây luyện quyền thoại này sao.” Vương Anh cười cong khóe mắt, “Để tôi xem lại, nếu thực sự phù hợp tôi sẽ gọi cho cậu.”

“Được, tôi sẽ chờ điện thoại của chị.” Tôi lập tức bò từ vực sâu phiền muộn bò tới đỉnh cao hy vọng, cảm xúc thay đổi xoành xoạch, “Về sau nếu còn muốn mua sản phẩm khác, công ty của chúng tôi sẽ ưu tiên cho quý khách hàng đầu.”

“Dược này còn chưa có luyện thành cậu đã muốn hạ độc rồi.” Vương Anh ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng nét mặt vui vẻ, bước đi nhẹ nhàng, khiến tôi như mở cờ trong bụng, bảng thành tích ah, tôi dường như thấy nó đang vẫy tay với tôi.

Lúc trở lại công ty đã là 4 giờ chiều. Công ty của chúng tôi không lớn, từ trong ra ngoài cộng thêm sếp cũng chỉ có 7, 8 đầu người. Trương Xảo và Hồ Đào không ở đây, có lẽ là còn đang ở bên ngoài chạy sale, lúc tôi trở lại Tống Cẩn Vũ đang viết bài quảng cáo, chị Trịnh thì đang chăm chú kiểm tra đối chiếu bảng kế toán của công ty.

“Giám đốc đâu rồi?” Tôi liếc mắt nhìn vào phòng trong, dường như không có, nhưng vẫn hạ giọng phòng ngừa vạn nhất.

“Yên tâm đi, giám đốc chiều hôm nay có việc, cho chúng ta hết giờ trực tiếp tan tầm.” Xem ra Tống Cẩn Vũ đã tứ chi khô kiệt rồi, cắn bút hảo tâm giải đáp thắc mắc cho tôi. Cô là sinh viên công ty mới tuyển năm nay, tuổi trẻ hoạt bát, tốt nghiệp khoa văn, ở trong công ty chịu trách nhiệm viết các loại quảng cáo cộng đảm luôn công việc thư ký.

“Lại có việc? Giám đốc dạo này thật thần bí nha.” Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bàn làm việc của mình, kẻ bóc lột không ở, tôi toàn thân nhẹ nhõm. Dứt khoát cầm lấy bình phun sương nhỏ xịt nước cho thực vật xanh ở góc bàn.

“Anh zai, đó là cây xương rồng, hơn nữa hôm qua anh đã phun nước rồi đó?” Tống Cẩn Vũ dứt khoát bỏ bút xuống không viết nữa, mà chồm lên trước mặt tôi (bàn làm việc của em gái này đối diện bàn của tôi), “Anh nói xem giám đốc của chúng ta rốt cuộc có gia thế gì ah, 32 tuổi, anh tuấn tiêu sái sự nghiệp thành công, lại chưa lập gia đình, có phải có chút không bình thường hay không?”

Tôi biết rõ em gái này muốn thảo luận cái gì, bát quái dường như là thiên tính của nữ giới, nhất là lúc gặp phải nam nhân chất lượng tốt. Giám đốc của chúng tôi gọi là Lưu Hách, kỳ thật không thể trách Tống Cẩn Vũ bát quái, tôi cũng rất tò mò. Bởi vì hắn thật sự rất thần bí. Ví dụ, tôi tới công ty làm đã 2 năm mà còn không biết hắn ở đâu, gia đình gia cảnh như thế nào, tôi thậm chí còn không xác định được hắn có phải là người địa phương hay không. Bất quá có một điểm tôi rất bội phục, đó chính năng lực của hắn. Công ty của chúng tôi căn bản không thể nói tới quy mô, nhưng lợi nhuận hàng năm tuyệt không bao giờ ít, thưởng cuối năm vĩnh viễn là thời khắc tôi trông mong nhất. Chỉ vì nó, mà tôi có thể nhẫn nhịn ở lại đây làm việc trong một thời gian dài như vậy.

“Nè, thiếu nữ xinh đẹp tuổi xuân xanh đang nói chuyện với anh đó, sao anh còn có thể xuất thần hả.” Tống Cẩn Vũ bất mãn dùng cán bút gõ đầu tôi, may mà là bút nước không phải bút máy, tôi không thèm so đo.

“Có cái gì mà nói, anh đã ở đây hai năm rồi còn chẳng biết rõ hơn em là bao.” Tôi lấy toàn bộ tài liệu trong túi ra, sắp xếp lại thành từng nhóm, 2 tấm danh thiếp rơi ra, một tấm chữ đen nền trắng, Tổng giám đốc Công ty TNHH Công nghiệp Chấn Đạt — Lý Thiên Tự, một tấm chữ xanh nhạt nền trắng, Thư ký tổng giám đốc Công ty TNHH Công nghiệp Chấn Đạt — Vương Anh. Tôi bĩu môi, vứt tấm chữ đen nền trắng vào thùng rác, lấy tấm chữ xanh nền trắng kẹp vào trong sổ danh thiếp.

“Anh nói xem giám đốc của chúng ta có phải là gay hay không?” Tống Cẩn Vũ chớp mắt, vẻ mặt hưng phấn.

“Em gái à, em xem “Brokeback Moutain” nhiều quá rồi đúng không.” Tôi thật sự không thể hiểu nỗi suy nghĩ của nữ sinh ngày nay, hơn nữa rất muốn nói cho cô biết những phim điện ảnh về đề tài đồng tính duy mỹ tuyệt đối thuộc về một phạm trù cao hơn, còn sự thật thì gay bọn tôi chẳng khác gì người bình thường, đều cần việc làm, ăn, ngủ, thịt heo mới tăng giá đã phát sầu, hơn nữa tuyệt đối sẽ không thỉnh thoảng tao ngộ tai nạn xe.

“Thế nhưng không có nghe nói giám đốc có bạn gái. . .” Tống Cẩn Vũ vẫn không buông tha mãnh mẽ thăm dò.

Tôi bó tay, có ý xấu nói: “Dù sao anh cũng không có tình báo gì đáng tin cậy, nếu không em hỏi chị Trịnh đi.” Chị Trịnh là Trịnh Hân, năm nay 35 tuổi, là kế toán của công ty, cũng là người duy nhất đi theo giám đốc kể từ khi công ty thành lập tới ngày hôm nay, là nguyên lão cấp công nhân, chúng tôi cũng biết chắc chắn có nội tình, nhưng tiếc là đến bây giờ vẫn chưa bới móc được gì.

Tống Cẩn Vũ bĩu môi, không cam lòng ngồi xuống. Nếu nói giám đốc là nhà tư bản thần bí, thì chị Trịnh chính là nanh vuốt trợ giúp nhà tư bản bóc lột nhân viên. Giống như hiện tại, chị Trịnh nhíu mày nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh chúng tôi, ngữ khí hòa ái: “Chị đi đón con, việc còn lại giao cho tụi em.”

Chị Trịnh là người duy nhất trong công ty có thể tan tầm sớm, đây là đặc quyền mà giám đốc cho cô, vì cô phải tới nhà trẻ đón con. Chuyện này chúng tôi đều có thể thông cảm, cũng không có bất mãn, vấn đề là. . .

“Công việc? Khục, chị Trịnh ah, bây giờ còn có công việc gì đâu. . .” Tôi cẩn thận nhìn xung quanh, bộ dáng hết sức vô tội.

“Nếu chị nhớ không lầm, bảng báo cáo xuất nhập khẩu cho sếp em hình như còn chưa làm ah.” Ánh mắt chị Trịnh nhìn tôi giống y như đang nhìn đứa nhỏ nhà mình, dịu dàng nhưng không thiếu phần uy nghiêm, thân thiết nhưng có phần áp bức, tiếp tục, cô đem ánh mắt giống như vậy chuyển sang người Tống Cẩn Vũ, “Bài quảng cáo kia nhất định phải xong trong ngày hôm nay nha.”

Chị Trịnh đi rồi, để lại một phòng bi thảm.

“Trả thù, trả thù trắng trợn! Lương Lương, anh nói có đúng không?”

“Tống Cẩn Vũ, về sau cấm bát quái ở văn phòng với anh — “

Một đống báo cáo kia. . . Tôi cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau.

. : .

Advertisements

3 thoughts on “Người vợ bát nháo – 2

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s