Viên tiên sinh – PN (6) – Toàn Văn Hoàn

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (6)

.

Tôi trở về Bắc Kinh một mình, vừa xuống máy bay, trợ lý của tôi mang theo thần sắc bối rối tới đón: “Anh đánh Leo ở Tam Á bị người ta quay được, có ảnh chụp lẫn video, lần này phiền phức rồi.”

Tin đồn nhóm sắp giải tán lại xôn xao lần nữa, lần này khác với tin đồn thất thiệt ngày xưa, vì rốt cục cũng có chứng cứ xác thực chúng tôi bất hòa.

Trong mắt fans, anh ta và tôi đã sớm chất chứa oán hận sâu nặng, không lâu trước đó có một quảng cáo nước giải khát tìm anh ta hợp tác, tin tức nhanh chóng tới tai fans, kết quả lúc quảng cáo được phát ra thì người đại diện lại đổi thành tôi, thật ra là vì anh ta không muốn quay mới ngược lại đề cử tôi, nhưng ở trong mắt fans là tôi đã đoạt công việc của anh ta. Hai chúng tôi vốn được định hướng chung một hình tượng, chiều cao cũng không chênh lệch lắm, anh ta còn rất thích ăn mặc kiểu “sinh đôi” với tôi, nhuộm tóc cũng cùng màu, người không quen sẽ không phân biệt được hai chúng tôi ai là ai, cho nên fans cứ nghĩ rằng công ty muốn cho chúng tôi đi cùng một con đường, nhất định sẽ cạnh tranh trên rất nhiều phương diện, quan hệ làm sao có thể tốt được.

Người đại diện hiện tại lại hoàn toàn trái ngược, là một người thích lải nhải trêu chọc, biết rõ quan hệ giữa tôi và Leo, cũng biết chúng tôi đánh nhau là chuyện thường ở huyện, ngay cả tiền căn hậu quả cũng không hỏi, chỉ nói: “Đã sớm nói với hai người rồi, có chuyện gì mà không thể nhẹ nhàng giải quyết được, không phải chịch một phát là xong rồi sao, sao cứ phải động tay động chân? Nhìn xem, bị người ta chụp được rồi, vui chưa? Cậu ta bây giờ không chịu nhận điện thoại, cậu tranh thủ đi dỗ người ta đi, sau đó đăng weibo bán manh, nói thật ra quan hệ của cả hai rất tốt, bằng không thì nếu tiếp tục như vậy, fans sẽ gọi nát toàn bộ điện thoại trong công ty luôn.”

Tôi không nói gì, Leo không nhận điện thoại của hắn, càng không có khả năng nhận của tôi.

Người đại diện mở điện thoại ra, bỗng kinh hãi nói: “Không phải chứ, fans nói Leo đánh cậu.”

Tôi: “. . .”

Hắn kinh nghi bất định nhìn tôi, hỏi: “Lần này không phải đùa giỡn?”

Đúng vậy, không phải đùa giởn, thật sự chia tay rồi.

So với không khí ấm áp như mùa hè ở Tam Á, Bắc Kinh lạnh đến mức đông cứng cả người, trên đường về nhà, tôi lạnh tới mức xương cốt cũng muốn đóng băng.

Tôi đã không còn ở cùng Triệu Chính Nghĩa, mấy tháng trước khi nhóm bắt đầu nối tiếng, công ty đã sắp xếp phòng trọ mới, là hai căn hộ chung cư lớn, tôi và Abel ở chung một căn, sau đó có mấy lần Leo đến ngủ, ngại bất tiện, về sau thì tôi thường đi qua căn hộ còn lại, trên cơ bản hiếm khi trở về chỗ này.

Xem ra Abel đã xem tất cả tin đồn và thị phi trên mạng, thấy tôi trở về, cái gì cũng không nói.

Ai cũng không liên lạc được Leo, fans thì ở trên mạng chửi nhau đến máu chảy đầy mặt, công ty cũng chỉ có thể đăng thông báo bác bỏ tin đồn, nói đó không phải là đánh nhau mà chỉ là hai thằng con trai đùa giỡn với nhau thôi, còn mua thuỷ quân cưỡng chế spam CP. Nhưng không biết vì sao mà hai chúng tôi trong các show diễn rất ít tương tác với nhau, trong nhóm có rất nhiều CP, hai người chúng tôi cũng được ghép đôi với các thành viên khác, nhưng CP giữa tôi và anh ta lại rất ít được để ý, fans hai người ai cũng chướng mắt đối phương, fans của anh ta liên tục gọi tôi là “Tạ Bạch Liên”, fans của tôi thì suốt ngày mắng anh ta là “Ngựa giống Vương”, chủ đề CP vừa được đưa lên, chẳng những không có ai hưởng ứng, ngược lại còn bị tấn công.

Fandom xâu xé hai ngày hai đêm, đến ngày thứ ba, tôi và thành viên khác ở công ty nghe người đại diện thông báo lịch trình diễn ngày mai, thì Leo từ bên ngoài đẩy cửa đi vào.

Mọi người giật mình, hầu như đổ dồn ánh mắt nhìn về phía tôi.

Anh ta chỉ liếc nhìn tôi một cái, sau đó quay mặt sang một bên ngẩng đầu hỏi: “Họp sao? Đang nói cái gì?”

Đại diện cũng không biết nên nói gì với anh ta, khách khách khí khí nói: “Đúng lúc ngày mai có một show diễn, tôi còn đang phát sầu nếu cậu không trở lại thì làm sao bây giờ, trở về thì tốt rồi. Mấy hôm nay cậu bận cái gì? Sao ngay cả điện thoại cũng không nhận?”

Anh ta không biểu lộ gì, lãnh đạm nói: “Điện thoại hư, vừa mua cái mới. Tôi đến xin phép nghỉ, các hoạt động sắp tới đừng gọi tôi, tôi không tham gia.”

Người đại diện nói: “Cái này không tốt lắm đâu. . .”

Anh ta vẻ mặt không kiên nhẫn, “Không thể xin phép nghỉ? Vậy tôi rời nhóm, tính xong tiền bồi thường rồi nói với tôi, chào.”

Nói xong anh ta vung tay đi. Tiếp tục đọc