Người vợ bát nháo – 1

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 1

Đời người chính là con đường đá ghồ ghề mấp mô, nói không chừng đi không nhìn kỹ sẽ lọt phải ổ gà, nhẹ thì trặc chân, nặng thì gãy xương. Tôi nghĩ mỗi người đều có kinh nghiệm lọt hố, nhưng giống như tôi mỗi bước đều lọt trúng chỉ sợ không có nhiều lắm.

Tôi sinh ra giữa những năm 80, theo như thời đại bây giờ gọi chính là 8x điển hình. Đương nhiên so với 9x mầm non phát triển ngày nay, 8x vốn đã lỗi thời.

Nhà của tôi là một khu thành thị bình thường bậc trung ở Đông Bắc, quá trình công nghiệp hóa không tệ, khi đó cả nước kêu gọi thực hiện kế hoạch hóa gia đình, tư tưởng trọng nam khinh nữ đã giảm đi nhiều, nhưng khi biết tôi là con trai nhà tôi vẫn không thể kiềm chế hưng phấn. Dù gì cũng chỉ có thể sinh một đứa, không bệnh không tật khỏe mạnh còn lại là con trai, không nói đến cha mẹ, trưởng bối đã mừng như nở hoa trước.

Ông bà nội và ông ngoại của tôi đều đã qua đời trước khi tôi sinh ra, ông chết vào năm đói kém, là tráng niên mất sớm, bà nội và ông ngoại thì bệnh mà chết. Bên ba tôi vốn có ba anh em, nhưng ba mẹ chết sớm nên quan hệ cũng phai nhạt. Bên mẹ còn hai chị em gái, tôi còn dì hai, gia đình dì hai và gia đinh tôi quan hệ không tệ.

Lúc tôi mới ra đời ba mẹ đều làm công nhân trong xưởng máy nhà nước, điều kiện sống thường thường bậc trung. Thời thơ ấu của tôi là trải qua cùng bãi đất trống phía sau nhà bà ngoại. Có một thời gian dài tôi là vua của mảnh đất đó, ngày ngày tôi dẫn đám “thuộc hạ” chạy đông nhảy tây, thỉnh thoảng còn trộm một ít sắt phế liệu rồi bán cho chỗ khác, sau đó đem tiền mua kem ăn.

Sau này lên tiểu học, tôi không ở nhà bà ngoại nữa. Ngày ngày cùng Bé Mập trước nhà kết bạn đi đi về về, theo như ý gia trưởng hai bên là có bạn đi cùng thì an toàn hơn, nhưng tôi cứ cảm thấy trong cái tổ hợp này toàn là tôi bảo vệ nó. Có lẽ quen quậy từ nhỏ rồi, vài đứa bằng tuổi muốn trấn lột tiền bọn tui đều bị tôi lấy đá ném cho chạy xịt khói. Sau này cũng không còn ai dám trêu vào tôi nữa, hơn nữa tụi nó còn trượng nghĩa báo sau lưng cho nhau biết, biết Lương Hàn lớp 4-3 không, đừng thấy thằng đó nhỏ con mà xem thường, nó dữ lắm đó. Đối với đánh giá như vậy, tui rất là hài lòng.

Sau khi lên trung học, trong lớp toàn là nam thấp nữ cao, đành vậy, nam luôn dậy thì trễ hơn nữ. Cho nên trong lớp hễ có anh chàng nào có dáng người không tệ là thành Hotboy. Cũng chính là cái năm đó, tôi lọt phải cái hố đầu tiên trong đời, còn là một cái hố to vô cùng tàn nhẫn. Tôi thích một người.

Đương nhiên nếu đó chỉ là chuyện bình thường trong thời kỳ trưởng thành thì sẽ không bị tôi gọi là hố, vấn đề người tôi thích lại là một thằng đực rựa. Ngồi trước bàn tôi, đầu còn không cao bằng tôi, nho nhỏ, cái má phúng phính khỏi bàn cãi, cộng với đôi mắt to sáng long lanh, được rồi, tui liền chết chìm.

Mấy người nói xem một thằng đực rựa mà trưởng thành như vậy không phải khiến cho người phạm tội thì là cái gì, tôi luôn không khống chế được bản thân đi nhéo má nó, hoặc là đang học buồn bực đạp vào ghế người ta ngồi một cái, khiến đứa nhỏ kia mỗi lần nhìn thấy tui đều sợ sệt, tưởng mình đã làm sai chuyện gì mà đắc tội Bá Vương ngày xưa.

Trường sơ trung của chúng tôi hầu như là 90% từ tiểu học học lên, cho nên uy danh của tôi vẫn được lưu truyền trong nhóm học sinh mới lẫn cũ. Cho đến khi lên năm 2, là thời đại Internet vừa mới phát triển, ba mẹ không có thời gian quản tôi, cho nên tôi thường chọn giờ nghỉ trưa hoặc nửa ngày thứ 4 ngồi ngâm mình trong quán net, khi đó Game online còn chưa phát triển mạnh như bây giờ, QQ khi đó còn gọi là OICQ, cấp độ áo màu vân vân vẫn chưa có, đại đa số mọi người đều vào room chat nói chuyện phiếm.

Tôi thì mạn phép không, tôi thích nhất là đi lướt web, xem xem một góc xã hội hôm nay có gì mới. Nhờ sự nhiệt tình đó mà đã gây ra hậu quả trực tiếp, tôi đã hiểu được sự yêu thích của tôi gọi là đồng tính. Không quan tâm khuynh hướng này là đúng hay sai, dù sao tôi cũng đã tự chẩn đoán cho mình. Bởi vì tôi lờ mờ nhớ là lúc học tiểu học tôi rất thich khi dễ một thằng nhóc. Ai nha, nhớ không ra.

Dù sao kể từ đó tôi liền bắt đầu sưu tầm hết thảy những tin tức liên quan đến đồng tính, tôi ăn mừng vì Internet đã khai sáng thế giới mới cho tôi, chứ tôi không cần phải đi lòng vòng tìm kiếm rồi mới bước vào cánh cửa đó. Nói không thấy đau khổ thì là giả dối, nhưng ở trên mạng phát hiện có rất nhiều người giống mình, kỳ thật cũng không sao nữa, đúng không. Dùng một học kỳ điều chỉnh tâm tình, sau đó tôi lại quay về khoảng thời gian làm Bá Vương kia.

Đợt thi giữa kỳ sau đó tôi làm không tốt, bất quá chủ nhiệm lớp kiên trì giúp tôi vượt qua thời kỳ nguy nan đó, tóm lại tôi đã vào được một trường cao trung năng khiếu trong thành phố. Lớp 11 tôi bắt đầu nhổ giò, từ 1m5 trực tiếp biến thành 1m75. . . Được rồi, 1m74 nhỉn hơn một chút. Điểm duy nhất khiến tôi buồn bực chính là đường nét gương mặt này hoàn toàn không thay đổi, “nhờ” gương mặt trời cho này mà trong lớp càng ngày càng có nhiều nữ sinh tranh nhau làm chị tôi. Tôi nghĩ mãi không thông tại sao cái dáng dấp nhỏ con của họ lại có năng lượng đáng sợ như vậy, có thể cả ngày ríu ra ríu rít quanh tui.

Tôi suýt chút nữa trở thành kẻ địch của nam sinh cả lớp, buồn bực nhất chính là tôi không thể từ trong đám tài nguyên phong phú chọn ra một người. Tôi để ý một tên có dáng dấp rất thể thao, lúc chơi bóng rỗ rất hay gặp nhau, tôi luôn thừa dịp chuyền bóng cho đằng ấy để được tiếp xúc gần hơn, kết quả vẫn không moi ra tên được, vì người ta không chơi nữa. Nghe nói là do không chịu được mấy quả bóng cứ kịch liệt xông tới. Thế là, tôi lọt hố lần thứ hai, thất tình. Tư vị tương tư thật không dễ chịu, nhưng chuyện này chưa vượt qua được thì một chuyện khác ngoài ý muốn đã nối gót tới, mẹ bị sa thải, ba thì ngoại tình, hai người chia tay. Hay thật, ba năm cao trung ảm đạm, tôi liên tiếp lọt hố.

Sau khi thi tốt nghiệp, ba mẹ cũng vừa ầm ĩ xong, mẹ dưới cơn nóng giận lập tức tái giá, còn nhanh hơn cả ông già. Tôi ở cùng bà ngoại, ngày nhận được giấy trúng tuyển cũng chính là ngày ba tổ chức lễ cưới, tôi đoán hẳn ông không muốn tôi đi, bởi vì khi mẹ làm đám cưới không cân nhắc chu toàn mà mời tôi dự, sau đó xảy ra chút chuyện. Kỳ thật lần này cho dù ông ấy mời tôi cũng không muốn đi, tôi phải dành thời gian từ giã nhóm anh em, sau đó gấp rút rời khỏi nơi suốt ngày bị ngã dập mũi sưng mặt này, thẳng tiến tới trái tim của tổ quốc. (Bắc Kinh)

Kỳ thật anh em của tôi cũng không nhiều, thân nhất chỉ có Hạ Bằng. Cũng chính là Bé Mập được tôi hộ tống sáu năm tiểu học. Cũng là người đầu tiên tôi thích. Tiểu tử này đã hỏi tôi không dưới một lần, rằng tôi có động tâm tư với nó không. Tôi đều kiên quyết phủ nhận. Bởi vì tôi nhận ra động cơ trong câu hỏi hoàn toàn không có chút gì nghĩ đến cảm nhận của tôi, mà là xuất phát từ chính sự tự luyến của nó. Nói thật, tiểu tử này lớn lên gần như hoàn toàn biến thành người khác, cao ráo đẹp trai rồi, 1m8 rồi, dáng người như cái móc treo quần áo, nhưng không còn biện pháp, hình ảnh Bé Mập đáng yêu luôn trốn sau lưng tôi đã quá khắc sâu vào lòng tôi rồi, cho nên tôi hoàn toàn không thể dậy nổi chút hứng thú với hắn hiện giờ.

Trái tim của tổ quốc có rất nhiều trường đại học, tốt, không tốt, từng nghe qua và cả những trường chẳng biết xuất hiện từ khi nào, dù sau khi tới đó mọi người liền phát hiện thật ra trên đời này sinh viên đại học mới là nghề nhiều nhất quả đất. Trường của tôi là một trường bậc trung, không giỏi không kém, không có gì đặc biệt. Trong thời gian học đại học tui quen được BF đầu tiên. Là loại lưỡng tình tương duyệt. Khi ấy tình cảm rất trong sáng, quen nhau hơn một năm mà cương quyết không làm gì cả. Ngày ngày hai đứa cứ ôm tập sách vào trong thư viện hoặc phòng tự học, khụ, hắn là một sinh viên tài giỏi, nhờ hắn mà khoản thời gian đó thành tích của tui đột ngột tăng cao.

Trong khoảng thời gian học Đại học tôi cũng rất ít liên lạc với người nhà, trên cơ bản chỉ cần tiền trong thẻ ATM cứ đúng kỳ xuất hiện là tôi sẽ không bao giờ làm phiền bọn họ. Trong bốn năm tôi chỉ về nhà có một lần, đó là khi được nửa học kỳ năm 3, mẹ tôi gọi tới nói bà ngoại sắp không qua khỏi. Tôi trực tiếp mua vé máy bay trong ngày, nhưng khi đến bệnh viện, bà đã ra đi. Ngày đưa tang tôi không đi, tôi ghét một đám người kêu la khóc lóc cho có hình thức mà không có tình cảm ý nghĩa, tôi chỉ đứng ở phía trước căn nhà tôi từng ở cùng bà, sau đó yên lặng cầu nguyện bà ngoại có thể ra đi bình an.

Không chào hỏi tạm biệt người nhà, tôi ngay lập tức trở về trường học. Đêm hôm đó, lần đầu tiên tôi và BF làm đến cuối cùng. Tôi vừa khóc vừa tiến vào hắn, rất kỳ quái, tôi khóc đến rối tinh rối mù vậy mà phía dưới vẫn cứng đến chết người, hắn một một chút cũng không so đo tính toán với tôi, đêm hôm đó tôi giày vò hắn đủ kiểu. Đương nhiên sau này tôi cũng phải đáp trả. Hai chúng tôi trên cơ bản là 5/5, không có cố định 1/0.

Tôi thật sự rất thích hắn, nhưng không hề có ý ảnh hưởng tới chí hướng của hắn, khi tốt nghiệp, người ta liền xuất ngoại. Khá lắm, ngày cuối cùng trước khi đi tôi mới biết được. Hắn nắm lấy tay tôi nói yêu tôi bao nhiêu, không nỡ thế nào, tôi phải hết sức kiềm chế mới không vung quyền đánh hắn. Dù sao người ta cũng phải đi, thôi thì nên để lại chút ấn tượng tốt. Vì hắn mà tôi ở lại Bắc Kinh, nhưng dù sao nơi này cũng không phải là nơi ở tốt, cho nên sau khi tốt nghiệp tôi cũng không tìm việc, cũng tốt, người cũng đã đi, tôi cũng không còn gì để lưu để luyến, trực tiếp đóng gói đồ đạc trở về Đông Bắc.

Nhưng tôi không về nhà, mà là sang thành phố lân cận. Kỳ thật cảnh vật chung quanh không khác gì mấy, chẳng qua là náo nhiệt hơn phát triển tốt hơn thôi. Ngày đầu tiên đến thành phố này di động của tôi đã bị cướp ngay tại nhà ga, may mà tôi đã dấu tiền mặt rất kỹ. Chuyện này xảy ra với tôi cũng chẳng sao, quá bình thường, không có tính khiêu chiến. Sau khi mua điện thoại mới, tôi thay luôn sim, tiền gửi tiết kiệm tôi cũng đã thủ tiêu tại Bắc Kinh, tôi rút hết mấy nghìn tệ còn lại bỏ đi triệt để mất liên hệ với gia đình. Tìm được Hạ Bằng vừa xin được việc – tiểu tử này thi đại học ở tỉnh, tốt nghiệp xong trực tiếp đi làm ở đây, cùng chia tiền phòng trọ. Hắn đối với tôi hết sức hoan nghênh, theo như hắn nói, hắn đang phấn đấu cho công việc. Đáng tiếc phấn đấu không được bao lâu, tiểu tử kia đã có bạn gái, ở chung sao, tôi thức dọn đi.

Sau đó không có chuyện gì để kể nữa, tôi tìm việc, không ngừng yêu đương. Có BF thì ổn định xong việc về nhà, không BF thì thỉnh thoảng xem GV. Tôi là người lúc nào cũng muốn cuộc sống được ổn định, đáng tiếc con người không bao giờ được như ý nguyện.

Tôi kỳ thật không phải người luôn sống với tình yêu của quá khứ, nhưng vì tình yêu và sự nghiệp cứ liên tục lọt hố khiến tôi nhàm chán đến cực điểm. Nhìn bàn làm việc là đấng cha mẹ cơm áo, tôi đau khổ nhẫn nhịn xúc động muốn ngáp mà lặp lại lần nữa: “Giám đốc, thiết bị của công ty chúng tôi là loại tốt với giá ưu đãi, là trợ thủ tốt nhất để thúc đẩy sự phát triển của công ty, công ty muốn phát triển lớn mạnh thì đương nhiên không thể không có binh khí, lớn thì từ máy photo cho tới bàn làm việc, nhỏ thì từ kẹp giấy cho tới kim bấm, công ty chúng tôi có đủ mọi thứ. Hơn nữa nếu như ngài trở thành khách hàng thân thiết của chúng tôi, công ty có thể nhận miễn phí những đơn hàng đặc biệt của ngài, ví dụ như có thể thiết kế giấy, bìa thư, sổ tay mang đậm dấu ấn công ty. Còn có. . .”

. : .

5 thoughts on “Người vợ bát nháo – 1

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s