Bách Đồ – 2

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 2

“Hẹn ở đâu?” Bách Đồ hỏi, “Đã 11 giờ 30 rồi.”

Phạm Tiểu Vũ lúc này mới nhớ tới cuộc hẹn giả vừa rồi, giả mù sa mưa lấy sổ lịch trình từ trong túi ra xem, hoảng hốt nói: “Ah! Là ngày mai không phải hôm nay, tôi nhớ nhầm rồi!”

Bách Đồ ngồi ở đằng sau không lên tiếng.

Phạm Tiểu Vũ lo lắng không yên nhìn kính chiếu hậu, đúng lúc đối diện với ánh mắt Bách Đồ, vội chột dạ dời đi, thầm hận bản thân mình miệng quạ đen, hẹn ai không hẹn? Tại sao lại hẹn cái người không nên nói ra nhất!

Bách Đồ lại một lần nữa đeo kính râm lên, nhìn không ra cảm xúc nói: “Không có cuộc hẹn nào nữa, vậy về nhà.”

Phạm Tiểu Vũ nhẹ nhàng thở ra, vội khởi động xe. Tốt nhất là đừng nhắc lại nữa.

Tuần trước bộ phim điện ảnh Bách Đồ tham gia đã quay xong, khoảng thời gian tiếp theo cũng tạm thời không có công việc, ít nhất có thể nghỉ ngơi hơn nửa tháng. Bách Đồ và họ La vốn hẹn nhau cùng đi Châu Úc, hộ chiếu là do Phạm Tiểu Vũ xử lý. Kỳ thật cô muốn hỏi kế tiếp nên sắp xếp như thế nào, còn muốn hỏi anh có muốn cô xin kéo dài thời gian nghỉ ngơi hay không.

Nhưng hiện tại rõ ràng Bách Đồ không muốn bàn những chuyện này với cô, không đúng, là không muốn nói chuyện.

Dù biểu hiện thờ ơ, nhưng suy cho cùng cũng là bị thất tình thảm thiết, có nên đem tâm sự và nỗi bực dọc này ra giải quyết một lần luôn không?

Phạm Tiểu Vũ cũng biết mình không phải là người thích hợp để lắng nghe. Nhưng nếu cô đem việc này nói cho người thích hợp nhất, chắc chắn Bách Đồ sẽ càng tức giận.

Thật xoắn xuýt mà. Tiếp tục đọc

Người vợ bát nháo – 1

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 1

Đời người chính là con đường đá ghồ ghề mấp mô, nói không chừng đi không nhìn kỹ sẽ lọt phải ổ gà, nhẹ thì trặc chân, nặng thì gãy xương. Tôi nghĩ mỗi người đều có kinh nghiệm lọt hố, nhưng giống như tôi mỗi bước đều lọt trúng chỉ sợ không có nhiều lắm.

Tôi sinh ra giữa những năm 80, theo như thời đại bây giờ gọi chính là 8x điển hình. Đương nhiên so với 9x mầm non phát triển ngày nay, 8x vốn đã lỗi thời.

Nhà của tôi là một khu thành thị bình thường bậc trung ở Đông Bắc, quá trình công nghiệp hóa không tệ, khi đó cả nước kêu gọi thực hiện kế hoạch hóa gia đình, tư tưởng trọng nam khinh nữ đã giảm đi nhiều, nhưng khi biết tôi là con trai nhà tôi vẫn không thể kiềm chế hưng phấn. Dù gì cũng chỉ có thể sinh một đứa, không bệnh không tật khỏe mạnh còn lại là con trai, không nói đến cha mẹ, trưởng bối đã mừng như nở hoa trước.

Ông bà nội và ông ngoại của tôi đều đã qua đời trước khi tôi sinh ra, ông chết vào năm đói kém, là tráng niên mất sớm, bà nội và ông ngoại thì bệnh mà chết. Bên ba tôi vốn có ba anh em, nhưng ba mẹ chết sớm nên quan hệ cũng phai nhạt. Bên mẹ còn hai chị em gái, tôi còn dì hai, gia đình dì hai và gia đinh tôi quan hệ không tệ.

Lúc tôi mới ra đời ba mẹ đều làm công nhân trong xưởng máy nhà nước, điều kiện sống thường thường bậc trung. Thời thơ ấu của tôi là trải qua cùng bãi đất trống phía sau nhà bà ngoại. Có một thời gian dài tôi là vua của mảnh đất đó, ngày ngày tôi dẫn đám “thuộc hạ” chạy đông nhảy tây, thỉnh thoảng còn trộm một ít sắt phế liệu rồi bán cho chỗ khác, sau đó đem tiền mua kem ăn. Tiếp tục đọc