Viên tiên sinh – PN (4)

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Phiên ngoại, mỗi ngày rời giường đều thấy đội trưởng đang “Hóa trang” (4)

.

Ngay từ đầu, tôi đã nghi ngờ mình có cảm giác trên mức tình bạn với anh ta.

Bằng không thì rõ ràng đã đi rồi, tại sao còn vòng trở lại? Trả lại chìa khóa chỉ là cái cớ, anh ta không phải chỉ có mỗi chiếc xe này, bị lỡ miệng chứ đâu phải bị viêm cấp tính.

Tôi rất hiểu rõ bản thân mình, cũng tự phát hiện mình không đúng chỗ nào. Chỉ là không muốn rời khỏi đây nhanh như vậy, tôi định đưa chìa khóa và chai thuốc xong là có thể lập tức đi ngay, nhưng ở chung thêm chút nữa cũng tốt.

Có thể sự việc đã phát triển xa hơn dự tính của tôi, chìa khóa đã trả, thuốc cũng đã đưa, tôi lại không đi.

Anh ta để ý tôi, đoán chừng ít nhất đã hai tháng.

Trước đêm nay, tôi chưa từng nghĩ tới và anh ta cũng không ngờ rằng, cuối cùng người bị chịch là anh ta.

Mới đầu tôi hoàn toàn ở thế bị động, anh ta lại gần hôn loạn lên trên mặt và đầu cổ tôi, anh ta chưa có rửa mặt sạch sẽ, mùi bánh dâu tây vẫn còn đó, tôi thật sự rất thích dâu, cảm giác này không tệ.

Anh ta trưởng thành có một gương mặt mê hoặc người khác, lúc không mở miệng không biểu lộ cảm xúc thì hoàn toàn giống như một nghệ thuật gia, phối hợp với khả năng chơi dương cầm chuyên nghiệp do bị đại ca anh ta đuổi đánh bắt học, và cả lý lịch vĩ cầm cấp 10 nghiệp dư, cũng khó trách fans xem anh ta trở thành bông hoa cao lãnh.

Thật muốn cho đám fan kia nhìn thấy bộ dáng zâm đãng này, toàn thân toát ra hương vị thiếu người thao.

Anh ta hôn đã rồi thì đứng lên đem quần áo lưu loát cởi sạch, lại gấp gáp tiến đến cởi quần áo của tôi. Tiếp tục đọc