Bách Đồ – 6

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 6

Cúp điện thoại, Bách Đồ cũng mặc kệ Chu Niệm Sâm, đi không quay đầu lại.

Chu Niệm Sâm sắc mặt khó coi, đứng lên muốn đuổi theo lại dừng lại, nghiến răng nghiến lợi chửi tục một câu, thấy Cầu Cầu uốn mình ở trên giường đôi mắt trông mong nhìn mình, hắn đột nhiên cảm thấy tinh thần sa sút.

Hắn không giỏi theo đuổi người khác, lúc chân chính quen nhau chỉ nói với Bách Đồ một lần, thổ lộ xong là tự nhiên ở cùng nhau, căn bản không có những theo đuổi truy cầu hoa hòe khác. Cùng Bách Đồ biến thành như vậy, hắn căn bản không biết nên làm thế nào để dỗ người ta hồi tâm chuyển ý.

Bách Đồ đi xuống lầu mới phát hiện không mang theo tiền, lúc trở về trả tiền taxi xong thuận tay nhét túi tiền vào trong túi thức ăn của Cầu Cầu. Người không có đồng nào không đi đâu được, Chu Niệm Sâm vẫn còn ở nhà, cậu không muốn trở về.

Cậu lấy điện thoại ra xem đồng hồ, 12 giờ 20 phút, là giờ tan tầm cao điểm, đoán chắc đường nào cũng kẹt xe. Cậu gọi cho Phạm Tiểu Vũ, nói cho cô biết không tìm cô ăn cơm nữa.

Không phải không thể gọi Phạm Tiểu Vũ tới đón, nhưng cậu không muốn phải phiền cô chạy một chuyến. Con gái làm nghề này đã rất vất vả, dãi nắng dầm mưa, lại toàn là phải cúi đầu khom lưng hầu hạ người khác, còn phải 24 tiếng đồng hồ tùy gọi tùy đến, cả năm không nghỉ, thu nhập cũng không tính là ổn định. Trông Phạm Tiểu Vũ thần kinh cả ngày cười toe toét, kỳ thật sinh hoạt một chút cũng không dễ dàng.

Cậu đi đến công viên nhỏ cạnh chung cư, tìm một băng ghế dưới cây hòe ngồi xuống, nghĩ đã qua nửa tiếng, Chu Niệm Sâm chắc cũng đi rồi.

Công viên này sáng sớm thường có người chạy bộ rèn luyện thân thể hoặc hàng xóm dắt chó đi dạo, Bách Đồ cũng thường đến đây dắt Cầu Cầu đi dạo, có đôi khi sẽ bị nhận ra, cậu chỉ cười cười đáp trả họ, còn những ai rất thích cậu thì sẽ bước qua xin chụp ảnh chung hoặc ký tên. Tiếp tục đọc

Spoil – Minh Họa – Lãng Đãng Oai Truyện

Lãng Đãng Oai Truyện – 浪荡歪传
Nguyên tác : Tự Từ (绪慈)
Minh họa : WEHIP
Nguồn

Hôm nay giới thiệu với mọi người 1 truyện, dành cho những ai yêu mến CP Đại sư huynh x Bé Bảy và nghẹn với cái kết của Khánh trúc nan thư, cảm giác tác giả mẹ ghẻ với Tiểu Thất nhà ta =)))). Trong tất cả các hệ liệt của Tự Từ, thích nhất Khánh trúc

Tác giả hiện đang viết bộ Lãng Đãng Oai Truyện. Truyện này đất diễn của anh Đại và bé Bảy rất nhiều, cũng như tác giả đã thương Tiểu Thất (con dân) mà cho anh Đại hồi phục trí nhớ, dù là Đại sư huynh cũng thương Tiểu Thất, một cái kết khác cho CP 1 x 7. Nhớ hồi xưa đọc cái kết của Khánh trúc tui nghẹn hết mấy ngày trời. Có nhà edit rồi đó, mà mới quyển 1 thôi.

Lưu ý : Mọi người đọc spoil trước để tránh tình trạng một số bạn không chấp nhận được chuyện các sư huynh đệ xuyên qua thế giới đồng nhân Bao thanh thiên, có Triển đại nhân và Bạch lão thử :))), mà tui nghĩ nếu đã thích CP 1 x 7 rồi thì thể nào cũng sẽ đọc vì chỉ mong chờ được cảnh anh Đại nói thương bé Bảy =))). Spoil -> Link

Nhấn vào hình để xem kích thước thật.

 

Bách Đồ – 5

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 5

Lương Tỳ hí hửng bước lên, nói: “Đại thủy trôi miếu long vương [1], tùy tiện đi đường cũng có thể gặp phải người quen a.”

[1] Tuy là người trong một nhà nhưng lại không biết nhau, hoặc không muốn thừa nhận quan hệ, không muốn quen biết nhau. Không biết nhau nên phát sinh hiểu lầm hoặc xung đột không đáng có. (Có 1 sự tích về câu nói này)

Ai là người quen của ông anh hả? Phạm Tiểu Vũ một bên oán thầm, một bên cứng ngắc cúi đầu khom lưng: “Thầy Lương, xin chào, tôi họ Phạm.”

Lương Tỳ khoát tay, ngữ khí vô cùng chân thành nói: “Đừng gọi tôi như vậy, nghe không tự nhiên, hai người đang đi đâu vậy?” Hắn tháo kính râm xuống, hỏi Phạm Tiểu Vũ nhưng đôi mắt hoa đào lại chằm chằm vào Bách Đồ.

Phạm Tiểu Vũ cười ha ha nói: “Nhà của tôi ở đây, tới lấy ít đồ. Thầy Lương, thật ngại quá, xe của tôi đậu không đúng chỗ.”

Lão đại đầu gai lập tức lên tiếng: “Chự còn gì nữa, chộ này đâu phại chỗ đậu xe ah!” Tiếp tục đọc

Người vợ bát nháo – 2

nvbn2

Người vợ bát nháo

Chương 2

Quý ngài này đã trầm mặc suốt một giờ đồng hồ. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một giám đốc như vậy. Những người làm nghề sale như tôi, các ông sếp thường có hai phản ứng, một là hoàn toàn không có hứng thú, ‘mời’ tôi đi, hai là nếu có hứng thú, sẽ cho thư ký hoặc đến công ty chúng tôi bàn bạc trực tiếp. Nhưng vị này, tên là gì nhỉ. . . Tôi liếc nhìn danh thiếp, à, vị này là giám đốc Lý Thiên Tự, gọi tôi vào văn phòng lớn như vậy rồi liệt mặt ngồi sau bàn giám đốc không nói gì, cũng không cười, nhưng chỗ chính giữa cặp lông mày kia lại giống như đang rất hứng thú, miễn sao tôi khẳng định được người ta không có tức giận là được rồi. Nhưng dù gì thì, lão nhân gia ngài cũng nên nói một câu đi chứ.

“Giám đốc Lý, nếu ngài cảm thấy hứng thú với sản phẩm của công ty chúng tôi, thì có thể cử người đến nói chuyện với tôi, tôi cam đoan giá trị sản phẩm tương đương với chất lượng sản phẩm. . .”

“Vương Anh — “

Lúc tôi đang cố gắng thao thao bất tuyệt không ngừng, vị nhân gia này rốt cục cũng chịu mở miệng nói chuyện. Giọng của hắn tương đối thấp, rất có từ tính, người được hắn gọi vào văn phòng là một thư ký nữ khoảng 26 27 tuổi.

“Giám đốc, sắp đến giờ tham dự tiệc khởi công xây dựng rồi.” Nữ thư ký này trang điểm tạo nét già dặn lão luyện, nhưng lại rất phóng khoáng, tôi ở góc độ thuần khiết thưởng thức đánh giá cho 9 điểm. Tiếp tục đọc

Bách Đồ – 4

bd2

Tặng hoa cho Bách Đồ

☆, Chương 4

Mẹ Chu Niệm Sâm là Giang Thư Lan đã về hưu nhiều năm, một mình ở trong tiểu viện xưa nhỏ, Chu Niệm Sâm đã nhiều lần nói muốn bà đến ở cùng mình, bà lại không muốn đi, tuy ngoài miệng nói là không quen ở nhà kiểu hiện đại, nhưng thật ra là không muốn gây thêm phiền phức cho con trai mình.

Lão thái thái là người tốt, thông tình đạt lý, mắt nhìn người cũng tốt.

Khi Chu Niệm Sâm và Bách Đồ chưa ở cùng nhau, bà là fan của mẹ Bách Đồ, đứa nhỏ này bà đã theo dõi từ trên mạng cho đến khi ra đời thật, thực sự là vừa là fan vừa xem Bách Đồ là con trai mình. Lúc ấy Bách Đồ cũng chỉ mới 18 19 tuổi, một lần đến phim trường, Giang Thư Lan tận mắt thấy Bách Đồ thì đau lòng nói cậu quá gầy, trên màn ảnh rõ ràng nhìn có da có thịt hơn nha, sau đó lôi người đại diện là Chu Niệm Sâm ra quở trách một trận nói rằng không biết lo lắng cho người ta.

Sau đó không lâu, ba Chu đột ngột xuất huyết não qua đời, thời điểm Chu Niệm Sâm túc trực bên linh cữu là lúc Bách Đồ đến chăm sóc hắn, cũng chính lần đó, Giang Thư Lan mẫn cảm nhìn ra quan hệ của hai người không đúng. Quả nhiên không bao lâu sau, Chu Niệm Sâm chủ động come out với bà, Giang Thư Lan đương nhiên không muốn con trai mình quen một người con trai khác, tuyệt thực, giả bệnh, một khóc hai nháo ba thắt cổ cái gì cũng làm qua, nhưng làm thế nào cũng không thể chán ghét Bách Đồ được, sau đó lại tìm sách tra tư liệu, biết rõ đây không phải là bệnh, lại không thể thay đổi được, cũng chỉ có thể lau nước mắt nhận mệnh. Con trai ở cùng Bách Đồ cũng tốt, còn tốt hơn là đi tìm một người nào đó không rõ lai lịch. Tiếp tục đọc