Viên tiên sinh – 84

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 84

Gà trống lớn và gà mái nhỏ

.

Đáng tiếc qua ngày hôm sau, Viên Thụy lại xấu hổ không chịu gọi hai chữ đó nữa, Trịnh Thu Dương trêu cậu chọc cậu hung dữ với cậu, cậu chỉ đỏ mặt che kín đầu, trốn ở trong chăn không chịu đi ra.

Trịnh Thu Dương ha ha ha cười một hồi mới rời giường mặc quần áo chuẩn bị đi làm. Không gọi cũng không sao, dù sao đêm qua hắn đã nghe sướng rồi, đặc biệt là lúc đó, nghe Viên Thụy vừa rên vừa gọi như vậy, sọ của hắn cũng muốn mềm luôn, khí huyết tuột thẳng xuống nửa người dưới, cứng muốn chết, quả thực chỉ muốn chết trên giường.

Thật sự là không thể xem thường cái tên da đen chân dài này, đúng là càng ngày càng giống Tiểu yêu tinh.

Gần đến Giáng Sinh, bộ trang sức hắn thiết kế sẽ được tung ra sáng hôm đó, lần đầu tiên sẽ tung ra với số lượng nhỏ, hắn đợi kế hoạch mở rộng chấm dứt, sẽ chính thức đưa đơn từ chức.

Chuyện này hắn chỉ nói với Viên Thụy, không có nói với ai khác, ngay cả mẹ hắn cũng không biết, nhưng không biết tại sao Trịnh Thiệu Dương lại nhìn thấu tâm tư hắn, còn đi thẳng vào vấn đề hỏi hắn, hắn liền dứt khoát thừa nhận.

Trịnh Thiệu Dương hỏi: “Viên Thụy từ chối làm người đại diện phát ngôn Vân Xương, cũng là vì vậy sao?”

Trịnh Thu Dương có chút giật mình, hắn lần trước sau khi đề cập với Viên Thụy chuyện này cũng không nghe Viên Thụy nhắc tới nữa, tưởng rằng không có tiến triển, trên cơ bản không biết hai bên đã đàm phán, hơn nữa Viên Thụy còn từ chối.

Sau chuyện video, hình tượng Viên Thụy trong lòng công chúng khó tránh khỏi tuột dốc, trước kia các show giải trí và đại diện phát ngôn tìm cậu nhiều như bông tuyết, là Lý Linh Linh kiểm định, nghiêm khắc chọn những cái có tiếng tăm cho cậu, cho nên cậu vốn không có nhận đại diện phát ngôn nào nữa, chỉ có của một hãng điện thoại và một mỹ phẩm dưỡng da. Hãng điện thoại đã xác định sẽ không tiếp tục ký hợp đồng sang năm, thời hạn hợp đồng hãng mỹ phẩm vẫn còn, lúc Viên Thụy đang HOT còn định lập kế hoạch ký tiếp một năm, kết quả chưa kịp ký hợp đồng, video kia đã bị tung ra, nhãn hiệu Nhật này liền nhanh chóng vứt luôn chuyện hợp tác năm sau, còn muốn công ty bồi thường vì hình tượng nghệ sĩ nhà mình đã làm ảnh hưởng tới nhãn hiệu, may mà Lý Linh Linh có kinh nghiệm ứng biến, mới không xảy ra phiền toái gì lớn. Bất quá hiện tại chỗ Lý Linh Linh thật sự vắng như chùa bà đanh, vô cùng chênh lệch với sự rầm rộ trước kia. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 83

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 83

Viên Tiểu Thụy

.

Viên Thụy cũng rất sợ hãi, trốn trong phòng lén gọi cho Bách Đồ giải thích: “Em không biết tổ tiết mục lại xào nấu CP, bọn họ không có nói với em, anh ngàn vạn lần đừng đa tâm.”

Bách Đồ ở bên kia cười nói: “Anh cũng không phải chưa từng bị xào CP, không nghĩ nhiều đâu. Video fans nhà em biên tập anh cũng xem, còn rất thú vị đó.”

Viên Thụy nghe ngữ khí Bách Đồ nhẹ như ngày thường cậu cũng thả tâm, cậu còn chưa có xem video fans biên tập, hiếu kỳ hỏi: “Video gì?”

” ‘Lương Duyên’ CP tuyển tập các loại, để anh dẫn link cho em.” Bách Đồ nói, “Chúng ta còn chưa có kết bạn weixin?”

Trịnh Thu Dương lướt weibo lướt tới mức tức tối, cầm lon bia vừa uống vừa bóp, chỉ thấy Viên Thụy hai tay cầm Ipad từ trong phòng chạy bước nhỏ ra, vẻ mặt đắc chí vọt tới trước mặt hắn, đưa Ipad cho hắn xem, nói: “Anh xem anh xem anh mau xem!”

Trịnh Thu Dương liếc qua, weixin có tin nhắc nhở thêm bạn mới, đối phương gửi lời kết bạn, phía dưới có một dòng chữ màu xám nhỏ “Anh là Bách Đồ” .

Viên Thụy: “Ha ha ha ha ha.”

Trịnh Thu Dương: “…” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 82

vientiensinh1

Đã giải quyết xong chuyện với nhà bạn Mộc nên Đậu sẽ xóa đoạn này, cuối chương 86 Đậu đã đăng thông báo với mọi người.

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 82

Lương duyên là cái khỉ gì

.

Phương Sĩ Thanh tối chủ nhật trắng đêm không về, chạng vạng thứ hai lại tới lấy hành lý, bộ dạng ung dung thoải mái, mặt mày toả sáng tuyên bố, hắn muốn chấm dứt kiếp sống bờ sống bụi.

“Hai người làm hòa rồi hả?” Viên Thụy cũng rất vui mừng, lại khuyên hắn, “Vương Tề tốt với mày như vậy, mày đừng có 2 ngày một trận nhỏ 3 ngày nháo trận to, anh ấy công việc bận rộn, về nhà còn phải dỗ mày như dỗ con nít, lỡ sau này cảm thấy phiền, mày sẽ phải khóc cho xem.”

Lần này bị bỏ mặt hơn 10 ngày, Phương Sĩ Thanh kỳ thật cũng lo lắng, có chút hối hận, hôm qua vừa thấy Vương Tề đã làm nũng xin lỗi đủ kiểu còn cam đoan sẽ không bao giờ làm như vậy nữa, nhưng hắn sao có thể nói cho Viên Thụy biết, mạnh miệng nói: “Ảnh dám chê tao phiền? Ảnh rất thèm XX, hai ngày không bắn thì toàn thân khó chịu, dỗ được tao ảnh mừng chết mồ.”

Viên Thụy thấy hắn lộn xộn dồn đống quần áo vào rương hành lý, nhìn không được nữa, lôi ra giúp hắn xếp lại một lần, nói: “Mày xem mày đi, ngay cả quần áo cũng xếp không xong, anh ấy cũng quá nuông chiều mày rồi.”

Phương Sĩ Thanh không phục nói: “Mày mới nuông chiều bạn trai mày, đi tè con kêu mày vịn cho đi, phải đổi lại tao, tao đã sớm bẻ cho gãy rồi.”

Viên Thụy có chút xấu hổ, nói: “Từ lâu đã hết rồi, ảnh hiện tại đã có thể ngắm đúng.”

Phương Sĩ Thanh khoa trương nói: “Ai nha, cục cưng nhà tụi bây thật lợi hại, hơn 30 tuổi mới có thể tiểu đúng chỗ, thật lợi hại, mẹ Viên thật sự là biết cách dạy con mà.”

Mẹ Viên: “…”

Trịnh Thu Dương tan tầm trở về, ở dưới lầu chạm mặt Phương Sĩ Thanh đang kéo hành lý xuống, hai người lại chửi nhau một hồi mới từng người quay đầu về nhà. Tiếp tục đọc