Viên tiên sinh – 80

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 80

McFlurry

.

Lúc Dương Lộ tới, Viên Thụy đang quay mặt vào trong tường hướng cửa phòng, như một học sinh tiểu học bị phạt đứng.

“Sao con không vào?” Dương Lộ kinh ngạc nói, “Chỉ có Mạnh Lai và Trịnh Thu Dương ở bên trong?”

Viên Thụy gật đầu nói: “Bọn họ đuổi con ra, chắc là đang chửi nhau.”

Dương Lộ: “… Vào thôi.”

Viên Thụy có chút xấu hổ nói: “Cái kia.”

Dương Lộ nói: “Có lời cứ nói.”

Viên Thụy càng xấu hổ hơn, do dự hỏi: “Vừa rồi ở trong điện thoại dì còn chưa nói hết, dì hẹn Mạnh Lai cùng đi, còn nói với với con những chuyện đó, có phải là … Là có ý gì?”

Cậu kỳ thật muốn hỏi có phải Dương Lộ muốn làm bà mai không, nhưng lại cảm giác mình tự đại quá, mới sửa lại hỏi lí do thoái thác.

“Những chuyện này ta vốn chuẩn bị để đêm nay gặp mặt rồi nói, để cho hai đứa làm rõ với nhau.” Dương Lộ nói, “Bất quá con đã dẫn Trịnh Thu Dương đi cùng, hai đứa cũng không nói được gì, còn không bằng ta nói thay.”

Viên Thụy: “… Dì và Mạnh Lai đã hoà thuận chưa?”

Dương Lộ bình thản nói: “Nó đi Hải Nam một chuyến, sau khi trở về có chủ động liên lạc ta, không nói tới hòa hảo, không trốn tránh ta nữa là đã tốt lắm rồi.”

Viên Thụy nói: “Nha.”

Dương Lộ nhíu mày, nói: “Đừng đứng ở đây nói chuyện, đi vào nói sau, hai người bọn họ đang chờ.”

Bà gõ cửa, cùng Viên Thụy một trước một sau đi vào.

Trong phòng không gian im lặng, Trịnh Thu Dương và Mạnh Lai ngồi rất xa, trên mặt không nhìn ra biểu cảm gì.

Bàn tròn, Dương Lộ và Mạnh Lai ngồi cách một vị trí, Viên Thụy trở lại bên cạnh Trịnh Thu Dương : ngồi xuống.

Nhân viên phục vụ tới ghi món, Dương Lộ lật menu nói cái này, cái này, cái này. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 79

vientiensinh2

Đậu : Chương này dài quá *nằm dài*

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 79

Vẫn là chuyện cũ

.

Mười bảy tuổi Viên Thụy từng thổ lộ ba lần với Mạnh Lai, lần đầu tiên là một ngày trước khi trận chung kết bóng rổ khối diễn ra, Mạnh Lai từ chối cậu, cậu buồn bã đem 10 lon nước ngọt để dành uống hết một hơi, ngày hôm sau bị tiêu chảy không thể thi đấu, Mạnh Lai một mình chiến đấu thua trận, liền đen mặt dùng sức vỗ đầu cậu một cái, cậu đau bụng cả đêm chân đã nhũn, bị đánh trực tiếp trợn trắng mắt hôn mê bất tỉnh.

Chờ cậu tỉnh lại, người đã nằm trong phòng y tế, Mạnh Lai mồ hôi đầm đìa ngồi bên cạnh tức giận mắng cậu: “Cậu có bị đần không? Bị bệnh tại sao không xin phép nghỉ? Còn đứng giữa sân bóng phơi nắng!”

Sau đó bộ dạng Mạnh Lai vẫn giống như không có chuyện gì xảy ra, trước kia đối xử với cậu như thế nào, thì nay vẫn như thế ấy. Viên Thụy trái lo phải nghĩ, cảm thấy nhất định là do cách cậu thổ lộ không đủ chân thành, thế cho nên Mạnh Lai căn bản không có xem chuyện cậu thích hắn là thật.

Lần thổ lộ thứ hai, xảy ra trước kỳ nghỉ hè, Viên Thụy vắt hết óc viết một bức thư tình, nhân lúc nghỉ giữa tiết lén kẹp vào trong quyển vở trên bàn Mạnh Lai, sau đó vừa xấu hổ vừa khẩn trương chờ Mạnh Lai trả lời, chờ từ sáng tới trưa, lại từ trưa tới chiều, cuối cùng lúc vào tiết cuối, Mạnh Lai ôm một chồng tài liệu “Cảnh tượng nghỉ hè mọi người không bao giờ muốn thấy” vừa photo ra phát cho cả lớp, ngày cuối cùng trước khi nghỉ hè, bầu không khí lớp vô cùng sôi động, đang nói chuyện cãi nhau ầm ĩ khắp nơi, mọi người đột nhiên yên tĩnh lại.

Viên Thụy vẫn chưa hiểu tình huống gì đang xảy ra, bạn cùng bàn liền chỉ chỉ lên một trang trong xấp tài liệu, cậu kỳ quái nhìn sang, thấy mấy chữ viết tay “Bạn học Mạnh Lai thân mến” của mình, cậu lập tức đơ người.

Đứng ở trên bục giảng chuẩn bị thông báo, Mạnh Lai cũng đơ người. Tiếp tục đọc