Viên tiên sinh – 40

vientiensinh2

Đậu : Hôm nay tranh thủ làm mấy chương

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 40

Nam thần kết hôn rồi

.

Viên Thụy hào hứng ngay lập tức gói đồ đạc, Trịnh Thu Dương lại nói: “Em sắp qua Thượng Hải quay phim, chờ em về rồi chuyển đi.”

Viên Thụy nói: “Không sao, em không mệt.”

Trịnh Thu Dương ôm cậu, làm lố ai oán nói: “Em đi mấy chục ngày, còn không cho anh nhìn em kỹ thêm mấy ngày nữa? Cũng quá nhẫn tâm đi.”

Viên Thụy: “Ha ha ha.”

Trịnh Thu Dương Dương cả giận nói: “Còn cười? Có hiểu chuyện hay không?”

Viên Thụy dừng cười, oan ức nói: “Em cũng không nỡ tách ra lâu như vậy, nhưng là công việc.”

Trịnh Thu Dương thở dài, nói rằng: “Chờ em đi, anh qua nhà mới bên kia dọn dẹp một chút, tuy nói không cần trang trí, nhưng cũng phải mua thêm thiết bị điện gia cụ vân vân, đến lúc em trở lại, có thể trực tiếp chuyển tới.”

Viên Thụy nghi ngờ nói: “Anh được không?”

Trịnh Thu Dương ngắt eo cậu, xuyên tạc nói: “Em dám nói chồng em được không?”

Viên Thụy: “…”

Cậu vẫn không yên lòng, nói: “Ngày mai anh tan tầm chúng ta cùng đi xem đi, không thể để anh tùy tiện dọn dẹp, đến lúc đó mua một đống đồ quý mà không cần sử dụng, em sẽ bị anh làm tức chết.”

Trịnh Thu Dương cười nói: “Được, tất cả nghe theo em, lúc đó em ghi danh sách cho anh, em muốn mua cái gì anh liền mua cái đó.”

Hai người hôn môi, sau đó cùng đi tắm.

Đệm giường kẽo kẹt kẽo kẹt đến nửa đêm mới dừng lại.

Trịnh Thu Dương hỏi: “Muốn tắm không?”

Viên Thụy nói: “Không được, chân run không đứng lên nổi.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 39

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 39

Chúng ta có nhà

.

Bách Đồ mới vừa quay xong một bộ phim, kế tiếp sẽ nghỉ ngơi một thời gian ngắn, đúng lúc phim của Viên Thụy cũng phải tháng sau mới bắt đầu quay, vì vậy hai người mỗi ngày lúc không có chuyện gì làm liền hẹn nhau đi dạo đi siêu thị, Viên Thụy còn bồi hắn đi tắm cho hai con chó sư tử trong nhà một lần.

Càng thân quen, Viên Thụy càng cảm thấy Bách Đồ quá thảm, cậu đến nhà Bách Đồ chơi, tận mắt thấy Bách Đồ từ dưới đệm ghế sô pha dọn dẹp lấy ra một cái quần lót, Bách Đồ vẻ mặt lúng túng, Viên Thụy không thể làm gì khác hơn là kỹ năng diễn xuất bạo phát giả bộ mù mắt.

Cậu cảm thấy Bách Đồ như vậy hẳn là rất thích sạch sẽ, quần lót này không thể nào là của Bách Đồ, vậy thì chỉ có thể là của Lương Tỳ, lúc Bách Đồ không ở nhà, Lương Tỳ đã làm gì mà khiến quần lót rơi xuống dưới đệm ghế sô pha? Nghĩ lại còn giận thay Bách Đồ.

Có một lần cậu ở trong nhà Bách Đồ chơi điện tử, Lương Tỳ từ bên ngoài trở về, mặt mày xám xịt bẩn thỉu, cũng không biết là đóng phim hay là quay tiết mục. Cậu cứng ngắc nói xin chào Lương ca, ánh mắt Lương Tỳ nhìn cậu vừa ghét bỏ vừa cảnh giác, có thể là bầu không khí không tốt quá rõ ràng, Bách Đồ đẩy Lương Tỳ đi thay quần áo, qua hồi lâu Bách Đồ mới ra ngoài, áo sơmi vốn rất phẳng phiu thì một nút áo bị cởi ra, môi cũng đỏ đến mức không bình thường.

Viên Thụy rất thương tâm, bỏ cái điều khiển game xuống, tạm biệt Bách Đồ trở về nhà.

Cậu nghĩ, Lương Tỳ khẳng định nhớ tới chuyện lần trước, ở trong thang máy bị cậu bắt gặp hắn đưa Vương Siêu về nhà làm loạn, cho nên mới tỏ thái độ với cậu. Nhưng cậu lại không nhẫn tâm nói cho Bách Đồ, cậu cảm thấy nam thần bị Lương Tỳ lừa đứt rồi, lúc phát hiện dưới đệm ghế sô pha có quần lót còn không tức giận, trái lại còn có vẻ như xấu hổ.

Nam thần không có bạn bè gì, sinh hoạt đặc biệt đơn giản, ngoại trừ công việc chính là trạch chết ở nhà, phỏng chừng cũng chưa từng yêu đương. Lương Tỳ dáng vẻ cũng đẹp trai thật, trong chương trình cũng có bộ dáng rất thương nhân, cũng biết dụ dỗ người, không chừng vì như vậy mới có thể lừa gạt được nam thần.

Cậu sắp vì Bách Đồ mà nát tâm, nhưng lại không thể đem việc này nói cho người khác biết, vừa nghĩ tới liền đau lòng cho nam thần, sắp nghẹn thành nội thương. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 38

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 38

8 món ăn 2 món canh

.

Trịnh Thu Dương đương nhiên biết tính tình mẹ hắn, Viên Thụy ở trong nhà bếp nấu cơm, hắn liền chủ động gọi điện thoại cho mẹ nhận sai, nửa thật nửa giả nói: “Mẹ, chứng từ bất động sản là con lấy, có việc cần phải mở chứng từ tài sản, quên nói với mẹ.”

Mẹ Trịnh nói: “À, vậy làm xong chưa?”

Trịnh Thu Dương đã chuẩn bị tinh thần bị mẹ chửi một trận, kết quả nghe một câu không mặn không nhạt như thế, có chút sững sờ, ngừng một lúc mới nói: “Còn chưa xong.”

Mẹ Trịnh: “Vậy từ từ làm đi, sau này có chuyện phải nói với mẹ, mẹ thấy đồ quan trọng như vậy bị mất, sao có thể không nóng nảy được?”

Trịnh Thu Dương: “…”

Mẹ hắn còn nói: “Buổi chiều mẹ tới chỗ con ở, khu chung cư kia nhìn cũng được, nhà của ai? Nhà riêng hay thuê?”

Trịnh Thu Dương: “Không phải nhà riêng, thuê.”

Mẹ Trịnh hỏi: “Con thuê?”

Trịnh Thu Dương nói: “Công ty thuê cho em ấy, còn tiện điện nước thì tụi con tự đóng.”

Mẹ Trịnh giọng điệu có chút không ổn, cất cao âm lượng: “Chẳng khác nào con ở nhà nó? Mẹ lúc nào dạy con bám váy đàn bà?”

Trịnh Thu Dương: “…” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 37

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 37

Của mình, của mình, chính là của mình

.

Viên Thụy cảm thấy không thể tin nổi, hôm nay chỗ vợ Trịnh Thiệu Dương lên xe là ở cửa của một khu chung cư bình thường, thực sự không giống nhà Đại vương đá quý ở.

Cậu hiếu kỳ hỏi: “Vậy chị dâu anh ở đâu? Còn tự đón xe đi bệnh viện? Không phải là có xe riêng tài xế riêng người hầu bên cạnh sao?”

“Làm gì lố như vậy? Chỉ là tự đón xe đi bệnh viện thì có hơi lạ.” Trịnh Thu Dương cũng rất kinh ngạc, suy nghĩ một chút, đoán, “Mẹ Trịnh Thiệu Dương lúc trước muốn hắn lấy một tiểu thư môn đăng hộ đối, kết quả hắn không nghe lời lấy một cô gái lương bổng nhân viên, mẹ hắn từ đầu đã không thích con dâu này, mấy tháng trước anh nghe mẹ nói, lúc mang thai kiểm tra ra là con gái, lão thái thái kia ở nhà suýt chút nữa xới luôn nóc nhà, chắc là bà ta làm quá nên con dâu dọn ra ngoài ở?”

Viên Thụy có chút tức giận nói: “Con gái cũng gọi là bà nội mà! Em thấy chị dâu anh cũng khá tốt, dễ nhìn, người còn nhãn nhặn như vậy, nhất định là không muốn chấp nhặt với lão thái thái. Anh của anh cũng là một tên khốn kiếp, em thấy anh ta sốt sắng như vậy, còn tưởng là một người chồng tốt!”

Trịnh Thu Dương nói: “Chuyện này anh không rõ, nhưng luôn nghe nói hai người họ tình cảm rất tốt.”

Viên Thụy tức giận nói: “Để vợ mình ưỡn bụng ở bên ngoài một mình, còn tự đón xe đi kiểm tra, tốt cái gì hả? Mẹ em lúc sinh em ra, ba em được gọi từ bàn mạc chược tới, nhìn thấy sinh được một đứa con trai vui tới mức nhảy cao ba trượng, lúc đó ba em vui tới mức căn bản không biết vợ mình sinh khó khăn bao nhiêu, hai người họ lúc ly hôn còn muốn cướp quyền nuôi em, mẹ em chết sớm như vậy chính là bị ông chọc tức, may mà quan tòa không xử em cho ông.” Tiếp tục đọc