Viên tiên sinh – 35

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 35

Lễ cưới vừa kết thúc, Viên Thụy liền nói tạm biệt với từng người một.

Chú rể không hiểu ra sao giữ cậu lại: “Đừng đi vội, lát nữa còn có kế hoạch khác, chỉ có lớp chúng ta, không có người ngoài.”

Viên Thụy nói dối: “Buổi chiều tớ còn có việc, phải đi.”

Chú rể nhìn một vòng bạn học, thấy sắc mặt mọi người có chút quái lạ, ngay cả Mạnh Lai cũng trầm mặc không nói, hắn đành phải nói: “Vẫn là công việc quan trọng, lần sau nếu có thời gian lại họp mặt, dù sao cũng liên lạc với cậu được rồi.”

Sau khi Viên Thụy đi, chú rể hỏi: “Sao vậy sao vậy? Không phải nói muốn dính hỉ khí của tao sao, hôm nay giúp Mạnh Lai bắt nó mà?”

Nhà vật lý học nói: “Aiz, chỉ trách Mạnh Lai không hăng hái.”

Cô gái nhà văn nói: “Đúng vậy, ngay cả weixin cũng không thêm được.”

Tất cả mọi người chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Mạnh Lai.

Mạnh Lai xoa xoa mũi, nói: “Khụ, còn nhiều thời gian.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 34

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 34

Lúc Trịnh Thu Dương vào, Viên Thụy đang ứng phó với các khách nữ, đến giờ vẫn chưa biết Trịnh Thu Dương đang ở trong góc nhìn chằm chằm theo dõi cậu.

Cậu tìm một vòng, nhưng phòng tiệc cưới này quá lớn, cũng không nhìn thấy Trịnh Thu Dương, cậu có hơi lo lắng, Trịnh Thu Dương vào không? Chẳng lẽ bị phát hiện là cọ cơm nên bị cản ở bên ngoài rồi?

Mạnh Lai bên cạnh đột nhiên hỏi: “Cậu vẫn luôn nhìn tới nhìn lui, đang tìm người sao?”

Viên Thụy sốt sắng nói: “Không có, chỉ tùy tiện nhìn.”

Một bạn học khác ngồi cùng bàn cười nói: “Viên Thụy, mày mấy năm nay sao không liên lạc với mọi người? Mỗi lần họp lớp đều nhắc tới mày, nhưng không ai biết cách liên lạc với mày, tụi này nhớ hết sức.”

Viên Thụy nghe nói như vậy cảm thấy rất vui, nói: “Thật sao? Tao cũng rất nhớ mọi người, sau này họp lớp nhất định tao sẽ đi.”

Bạn học còn nói: “Vậy thì tốt quá. Bạn gái của tao rất thích mày, tao nói mày là bạn tao cô ấy còn không chịu tin.”

Viên Thụy xấu hổ nói: “Nếu tao nói với người khác tao có bạn là nhà vật lý học, bọn họ cũng sẽ không tin.”

Bạn học này nghiên cứu cơ học lượng tử, mới vừa rồi còn thảo luận kịch liệt với người khác “Dao động lượng tử phi tuyến tính”, Viên Thụy không hiểu nhưng vẫn nghiêm túc nghe hơn 1 phút, lại nghe hai người khác nói chuyện “Hai thủ đô tài chính cũng mới có tăng hơn 900 tỷ”, cả người liền không ổn, yên lặng uống một hớp nước, lại không dám nói chuyện cùng Mạnh Lai bên trái, bạn học nữ ngồi bên phải đang chơi điện thoại, cậu liền tới gần bắt chuyện “Dạo này cậu làm gì?”. Cô đáp “Xem tiểu thuyết”, Viên Thụy vô cùng phấn chấn tưởng rằng cậu rốt cục có thể trò chuyện được rồi, kết quả bạn học nữ nói “Tớ hiện tại làm thư ký Hiệp hội Nhà văn, gần đây đang xét duyệt các tác phẩm văn học trong năm nay”, Viên Thụy không thể không đem lời đã đến cửa miệng “Cậu xem ‘Ai là cát trên đầu ngón tay em’ chưa?” nuốt trở vào. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 33

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 33

Viên Thụy diễn tả lại cảnh tượng trên bàn ăn lúc nãy cho Trịnh Thu Dương, sinh động y như thật. Lý Linh Linh không yên lòng lại gọi điện thoại cho cậu, chỉ sợ cậu bỏ mất cơ hội ôm đùi.

“Cậu bây giờ nhắn tin cho bà ấy, nói đêm nay hoảng quá nên nhất thời không kịp phản ứng.” Lý Linh Linh nói, “Bà ấy ở trước mặt nhiều người muốn nhận cậu làm con nuôi, cậu còn do dự không đồng ý, nói không chừng bà ấy đã rất khó chịu, cậu cứ hạ mình một chút, ôm vững cái đùi này, sau này sẽ có rất nhiều chỗ tốt.”

Viên Thụy: “… Ừm.”

Lý Linh Linh nói: “Ừm cái gì mà ừm? Nhanh nhắn đi!”

Trong nhà yên tĩnh, loa điện thoại Viên Thụy lại lớn, Trịnh Thu Dương nghe vô cùng rõ ràng, nhìn cậu cúp điện thoại nửa ngày không làm gì, không nhịn được nói: “Đại diện em không phải nói em nhanh nhắn tin cho Dương tổng sao?”

Viên Thụy nói: “Em có hơi sợ, luôn cảm giác bà ấy sẽ cho em một đống bài toán khó.”

Trịnh Thu Dương: “…”

Viên Thụy nói: “Ha ha ha, chuyện này buồn cười không?”

Trịnh Thu Dương không thể không phối hợp: “Ha ha ha.” Buồn cười cái con khỉ. Tiếp tục đọc