Viên tiên sinh – 32

vientiensinh1

Chúc mọi người 8/3 vui vẻ ^^!

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 32

Có được thù lao Viên Thụy lập tức gọi cho Trịnh Thu Dương chia sẻ: “Công ty trả tiền cho em, 70 vạn đó!”

Trịnh Thu Dương nói: “Bây giờ phải về công ty? Nhưng hôm nay là thứ 7, tôi khó khăn lắm mới được rãnh rỗi đi theo mẹ dạo phố đó.”

Viên Thụy: “…”

Trịnh Thu Dương: “Gấp như vậy? Được được, vậy mọi người tiếp đãi trước đi, tôi đưa mẹ về xong lập tức tới ngay.”

Viên Thụy: “Anh đi dạo với dì đi…”

Trịnh Thu Dương: “Đừng hối đừng hối, ở công ty chờ tôi, nửa tiếng nữa đến ngay.”

Nửa tiếng sau, Trịnh Thu Dương ở dưới lầu gọi điện thoại gọi cậu xuống.

Cậu sợ người của công ty nhìn thấy, xuống lầu liền lén lút chạy vào ngồi trong xe Trịnh Thu Dương, nhìn xung quanh không có ai, mới nói: “Dì không phát hiện anh gạt dì sao?”

Trịnh Thu Dương nói: “Không có, mẹ vừa nghe công ty có việc, ngay cả anh đưa cũng không cho, tự đón xe về nhà.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 31

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 31

Buổi phỏng vấn diễn ra thuận lợi, lúc quay xong fans còn chuẩn bị một niềm vui bất ngờ, lúc chương trình được phát sẽ đúng lúc kỷ niệm 3 năm ngày Viên Thụy debut, đại diện fans chuẩn bị bánh ngọt đem ra, Viên Thụy vừa vui mừng vừa đặc biệt cảm động, hướng về phía người hâm mộ cúi người thật lâu.

Sau khi kết thúc, fans muốn xin ký tên và chụp ảnh chung, cậu liền ở lại đài truyền hình hơn nửa tiếng.

7 giờ tối, Trịnh Thu Dương ngồi lật tạp chí “JCK Luxury”, bật robot vệ sinh làm việc ong ong bên cạnh.

Viên Thụy trở về, ôm một bó hoa hồng to, trong tay còn cầm hộp bánh ngọt.

Trịnh Thu Dương vội bỏ xuống tạp chí bước qua, nhận hoa và bánh ngọt, cố ý hỏi: “Tặng anh sao?”

Viên Thụy một bên thay giày một bên vui vẻ nói: “Fan tặng em!”

Trịnh Thu Dương đem hoa và bánh ngọt để trên bàn, thuận tay mở hộp bánh ra nhìn, bên trong chỉ còn dư lại một miếng nhỏ, còn không tới 1/8, buồn cười nói: “Cầm hoa về là được, bánh như vầy rồi còn đem về làm gì?”

Viên Thụy từ phía sau vắt lên vai anh, cười nói: “Debut 3 năm, đây là lần đầu tiên có fan chúc mừng em.” Cậu bổ nhào về phía trước, siết Trịnh Thu Dương vào trong lòng, thỏa mãn nói, “Thật vất vả mới cướp được một miếng cuối cùng, đặc biệt mang về cho anh nếm thử, có hơi ngọt nhưng rất ngon.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 30

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 30

17 tuổi, hoa Tử đằng

.

Trịnh Thu Dương trước khi ra cửa nói: “Tối nay anh có thể có việc, không về ăn cơm.”

Viên Thụy hai tay cầm áo khoác giúp anh mặc, nói: “Anh gần đây thật bận nha.”

Trịnh Thu Dương thở dài nói: “Ba bảo ông anh anh chỉ dạy, cả ngày không việc gì làm, hở chút là phải đi theo anh ta kiếm cơm, vợ anh ta sắp sinh rồi mà mỗi ngày không về nhà, ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm thì thôi đi, còn kéo theo anh không về.”

Viên Thụy kinh ngạc nói: “A? Chị dâu anh thật đáng thương… Các anh xã giao ngoại trừ uống rượu còn gọi gái sao?”

Trịnh Thu Dương: “… Ăn chơi đàng điếm chỉ là từ hình dung.”

Viên Thụy thở một hơi nói: “Không phải, dọa em hết hồn. Vậy em tối nay hẹn Phương Sĩ Thanh đi ăn lẩu.”

Trịnh Thu Dương nói: “Được, đừng trở về quá muộn.”

Hắn ra cửa nhấn nút thang máy, Viên Thụy còn víu khung cửa nói: “Anh uống ít thôi, cũng đừng hái hoa nha.”

Trịnh Thu Dương ở bên kia thang máy dựng thẳng ngón giữa với cậu.

Viên Thụy nhìn anh đi rồi mới đóng kín cửa trở về phòng, rửa sạch bữa sáng, tối qua say rượu đầu còn hơi đau, nên trở về giường nằm chơi điện thoại, chơi một hồi ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại đã là buổi trưa, liền gọi cú điện thoại cho Phương Sĩ Thanh, hẹn hắn buổi tối cùng ăn lẩu.

Phương Sĩ Thanh lại nói: “Không được, ba mẹ Vương Tề đến, buổi tối phải về ăn cơm cùng bọn họ.”

Viên Thụy nói: “Là ở lại lâu dài hay là tới thăm một chút?”

Phương Sĩ Thanh nói: “Ở lại mấy ngày, chờ bọn họ đi tao gọi cho mày.”

Viên Thụy đành phải nói: “Ừ, được.”

Phương Sĩ Thanh cười nói: “Để tao tính xem làm sao lấy lòng được ba mẹ chồng, tương lai dạy dỗ mày.”

Viên Thụy: “…” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 29

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 29

Hơn 10 giờ tối, chương trình kết thúc, Viên Thụy cùng với các khách mời trong TV hát ca khúc chủ đề, hát rất hăng say, Trịnh Thu Dương ở bên cạnh nhìn cậu cười.

Điện thoại Viên Thụy ở trên bàn reo lên, cậu liếc nhìn, lập tức ngừng hát, hắng giọng một cái mới nhận.

Lý Linh Linh ở bên kia hưng phấn nói: “Viên Thụy! Chương trình mới của cậu rating đứng thứ 2 rồi! Mới tập 1 đã đứng thứ 2 rồi!”

Viên Thụy: “… Hả? !”

Lý Linh Linh vui không tả nỗi nói: “Boss đang xem chương trình, nói Viên Thụy biểu hiện rất tốt, nông lợi hại nha!” (Cậu rất lợi hại nha!)

Viên Thụy cố gắng nhớ lại từ trong quyển “Bách khoa toàn thư phiên dịch tiếng Thượng Hải”, nhưng không nhớ nỗi, nhưng từ giọng điệu Lý Linh Linh hẳn là đang vui vẻ khen ngợi cậu.

Lý Linh Linh nói: “Boss nói, đem cậu bồi dưỡng nối nghiệp Lương Tỳ quả không sai, cậu phải cố gắng phấn đấu, không ngừng cố gắng, cố gắng cố gắng!”

Viên Thụy: “… Cố gắng cố gắng.” Tiếp tục đọc