Viên tiên sinh – 50

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 50

Come out

.

Trịnh Thu Dương không muốn nói với mẹ chuyện hắn muốn tham gia cuộc thi thiết kế, chấp nhận mình mắc bệnh tương tư, trả con búp bê về phòng sau đó ra ngoài nói: “Mẹ tới sao không gọi trước ? Con tan tầm trực tiếp đi đón mẹ.”

Mẹ Trịnh nói: “Mẹ làm thẩm mỹ ở gần đây, tiện đường tới luôn.”

Trịnh Thu Dương nhìn mặt bà, dựng thẳng ngón cái nói: “Đẹp, một chút nếp nhăn cũng không có, nói mẹ 18 tuổi cũng có người tin.”

Mẹ Trịnh đương nhiên cao hứng, nhưng vẫn giả bộ quở mắng: “Không học cái gì giỏi, miệng lưỡi trơn tru.”

Lúc đến bà có mua ít đồ, muốn nấu cơm cho con trai, vào phòng bếp nhìn một chút, hỏi: “Con mấy nay không nấu cơm?”

Trịnh Thu Dương mở túi đồ mẹ hắn xách tới nhìn, cao giọng đáp: “Mẹ còn trông chờ con trai mình nấu cơm sao? Nó chỉ có thể nấu mì ăn liền.”

Mẹ Trịnh buộc lại tạp dề, nói: “Con nói con xem, tìm minh tinh làm gì, bận rộn như vậy sao có thể chăm sóc con tốt?”

Trịnh Thu Dương nói: “Con dù không ở cùng minh tinh, cũng không thể cứ chờ người ta tới chăm sóc a, mẹ, con lớn như vậy rồi, không đói chết.”

Mẹ Trịnh ở trong phòng bếp tìm gia vị, phát hiện trong tủ bếp treo phía trên và bếp được dọn rất sạch sẽ, ngay ngắn gọn gàng, đồ nên ở đâu là đặt ở đó.

Nhưng bà mới không muốn khen tiểu yêu tinh họ Viên, chỉ nhìn một chút chứ không nói.

Cơm nước xong, Trịnh Thu Dương đưa bà về nhà, đúng lúc gặp phải ba hắn ở dưới lầu.

Ba hắn nói: “Anh thấy trong nhà không có đèn, tưởng em lại ra ngoài chơi mạt chược, lạnh như thế còn chạy loạn.”

Mẹ Trịnh cũng rất vui vẻ khi thấy ông, nói: “Anh cũng đâu có nói hôm nay tới a.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 49

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 49

Gọi papa

.

Viên Thụy đương nhiên có lòng tin với bạn trai, khích lệ anh: “Cố lên, anh nhất định sẽ được giải!”

Trịnh Thu Dương nói: “Nhưng anh còn chưa nghĩ ra chủ đề thiết kế, trạng thái không ổn lắm.”

Viên Thụy cười nói: “Đừng gấp, từ từ suy nghĩ, anh giỏi như vậy, nhất định có thể thiết kế ra sản phẩm tốt nhất.”

Trịnh Thu Dương cũng cười, hắn vẽ hai ngày rồi mà vẫn không tìm được cảm hứng, đang không được tự tin, giờ phút này lại một lần nữa tràn đầy nhiệt huyết.

Viên Thụy còn nói: “Anh hai ngày này rãnh không? Chỗ đại diện của em còn con búp bê nhồi bông, chỉ kêu anh tới công ty lấy.”

Trịnh Thu Dương suy nghĩ một chút, nói: “Được, vậy ngày mai đi.”

Viên Thụy đưa số điện thoại của Lý Linh Linh cho anh, hai người nói tình thoại rồi chúc ngủ ngon, rồi lại nói tình thoại rồi lại chúc ngủ ngon, lưu luyến không rời, cứ mè nheo tới 12 giờ khuya mới thấy buồn ngủ.

Trịnh Thu Dương nhìn hình cậu một lần nữa, hai người ở xa nhau ngược lại tương tư chỉ có tăng chứ không giảm, ngay cả lúc ăn cơm uống miếng nước ở studio cũng phải lấy điện thoại ra chat weixin vài câu.

Triệu Chính Nghĩa đang ngồi ăn dưa trong hàng quần chúng tỏ vẻ, buồn nôn chết cục cưng rồi. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 48

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 48

Niềm kiêu ngạo của cậu

.

Trịnh Thu Dương ngồi chuyến máy bay sáu giờ chủ nhật trở về Bắc Kinh, xế chiều phải tới sân bay trước, Viên Thụy lại bận quay phim không thể tiễn hắn, liền gọi Triệu Chính Nghĩa đưa giúp.

Lúc Triệu Chính Nghĩa trở lại thì trời đã tối, Viên Thụy đang chuẩn bị diễn cảnh bữa tối ánh nến cùng Tống Hoan Nhan, quay lại hỏi: “Đi rồi sao? Có trễ không?”

Triệu Chính Nghĩa nói: “Không có, tôi chờ anh ta lên máy bay rồi mới về.”

Viên Thụy nói cảm ơn: “Vất vả cậu một chuyến.”

Triệu Chính Nghĩa cười nói: “Không sao, giúp anh vốn là công việc của tôi mà.”

Viên Thụy suy nghĩ một chút, nói: “Ngày mai cậu giúp tôi hỏi đài truyền hình xem còn thú nhồi bông của « Shiny Friends » không, nếu còn thì nhờ họ để lại cho tôi một con.”

Triệu Chính Nghĩa nói: “Không cần hỏi đài truyền hình, công ty chúng ta cũng có, thiết kế xong có đưa cho chúng ta mấy con hàng mẫu, đều ở chỗ chị Linh Linh, về hỏi chỉ là được.”

Viên Thụy nghe vậy rất vui vẻ, lập tức gọi điện thoại cho Lý Linh linh.

Lý Linh Linh hỏi: “Sao vậy? Không phải đang quay phim ở Thượng Hải sao?”

Viên Thụy nói: “Chị Linh Linh, tôi muốn lấy một con thú nhồi bông về, được không?”

Lý Linh Linh không để ý nói: “Của chương trình kia? Chờ cậu về tới lấy đi, để ở đây còn chiếm chỗ.”

Viên Thụy sợ người trong đoàn phim nghe được, nhỏ giọng nói: “Tôi còn một tháng nữa mới về a, là bạn trai tôi thích, chị giúp tôi chuyển phát nhanh đi mà!”

Lý Linh Linh: “…”

Viên Thụy cố gắng lấy lòng nói: “Chị Linh Linh, chị là tốt nhất!” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 47

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 47

Chú

.

Chú Trịnh vây xem khoảng nửa tiếng mới lưu luyến không rời trở về khách sạn, không phải hắn không muốn đến gần studio xem, mà là không muốn gây phiền phức cho Viên Thụy.

Hôm qua lúc hắn tới gọi điện thoại cho Triệu Chính Nghĩa, là Triệu Chính Nghĩa đưa hắn vào, lúc ấy hắn đã cảm giác được nhân viên đoàn phim đoán ra chuyện gì rồi, hôm nay nếu như lại vào nữa, không khỏi quá mức lộ liễu.

Tuy mọi người đối với tính hướng của ngôi sao ngày càng thoải mái, còn có rất nhiều ngôi sao chiều ý fan bắn fan service, theo nhu cầu lập nên CP, nhưng nếu thật sự bị phát hiện là đồng chí, chỉ sợ rất khó xuất hiện lại trên truyền thông, dù sao phía chính phủ rất kiêng kỵ chuyện này.

Trịnh Thu Dương biết Viên Thụy rất thích công việc nghệ sĩ, không phải vì những phù hoa danh lợi kia, mà vì thích những chuyện đầy thú vị.

Rời khỏi studio, hắn trở về khách sạn, đi siêu thị bên cạnh khách sạn mua cho Viên Thụy ít đồ ăn vặt, xách theo một bao lớn lên lầu.

Đoàn phim đã bao nguyên một tầng, phải có thẻ phòng thang máy mới dừng ở tầng đó, ban ngày mọi người đều đi làm việc, tầng trống rỗng không còn ai, hắn cũng không phải cố ý lén lút ra vào phòng Viên Thụy.

Buồn chán ngồi xem trận bóng đá, thỉnh thoảng lại liếc nhìn giờ, mong chờ Viên Thụy trở về.

Lúc chuông cửa vang lên, hắn cơ hồ nhảy dựng từ trên ghế sô pha xuống, hưng phấn đi mở cửa.

Ngoài cửa là một phụ nữ tóc xoăn dài, da trắng, khí chất cao lãnh, dáng người rất cao.

Đối phương cũng kinh ngạc nhìn hắn.

Trịnh Thu Dương thấy bà có hơi quen, cẩn thận nghĩ lại, khi còn nhỏ xem TV có thấy bà, trong lòng nhất thời lộp bộp một tiếng, nói: “Xin chào Dương tổng, cháu là bạn của Viên Thụy.”  (Đ : Định để xưng hô tôi – ngài mà nghĩ lại là mẹ nuôi Tiểu Thụy rồi nên để kiểu khác luôn)

Dương Lộ nhíu mày, nói: “Chào. . . Cậu họ Trịnh, đúng không?” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 46

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 46

Sau khi Viên Thụy đi thì Trịnh Thu Dương ngủ thêm một lúc nữa, đến gần 12 giờ trưa mới dậy, cơm trưa gọi phần ăn đơn giản, vừa ăn vừa dùng iPad xem « Shiny Friends » .

Mỗi một nhiệm vụ sẽ có một thông tin về thân phận “Đặc công”, hôm qua lúc tắt TV, hai đội chia ra tìm đã lấy được thông tin thứ hai, một đội là chữ số Ả Rập “3”, một đội là mô hình tháp Eiffel.

Hiện đang tiếp tục tìm kiếm, chỉ chốc lát sau, đội chiến thắng trong nhiệm vụ mới lấy được thông tin cuối cùng, mở ra xem, là ảnh của ca sĩ Lý Vinh Hạo.

Nhóm khách mời suy đoán các loại, nào là nữ nghệ sĩ Đài Loan ở nhà đứng hàng thứ ba, số “3” có thể là chỉ cô; Sau đó lại nói vị ảnh đế trước kia đã qua Pháp đi thảm đỏ Cannes, tháp Eiffel là đang ám chỉ hắn; Cũng có người hoài nghi ảnh Lý Vinh Hạo là chỉ “Người mẫu”[1] Viên Thụy, nhưng rất nhanh bị loại bỏ, cho rằng tổ tiết mục sẽ không cho gợi ý đơn giản như vậy; Rất nhanh lại có người nói nam MC gần đây mới phát hành album, chính xác là mời Lý Vinh Hạo hỗ trợ viết lời.

[1] Ca sĩ này này phát hành đĩa đơn đầu tiên, album tên là “Người mẫu”

Song Trịnh Thu Dương đã hoàn toàn kết luận “Đặc công” chính là Viên Thụy, debut 3 năm, du học ở Pháp, “Người mẫu”. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 45

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 45

Bệnh lạ

.

Hai người triền miên hơn 2 tiếng, làm đủ rồi ôm nhau nằm nhỏ giọng thâm tình, nói tới nói lui hôn đến hôn đi. Đến hơn 9 giờ tối mới đi tắm rửa sạch sẻ, cùng nhau nằm trên giường nhìn xem « Shiny Friends».

“Tập này chính là tập em không cẩn thận ói ra sữa.” Viên Thụy nói, “Trạng thái em hôm đó không tốt lắm, nhìn ra không?”

Trịnh Thu Dương cười nói: “Nhìn không ra, chỉ thấy em rất nhiệt tình, giống như uống phải máu gà.”

Viên Thụy cũng cười: “Vì 1 triệu.”

Nội dung tập này là đặc công thật và giả, trong nhóm khách mời chỉ có một “Đặc công” chân chính, nhưng chính bản thân họ cũng không biết ai mới là đặc công. Mỗi đội chia ra lấy một cái vali, bên trong có thông tin của đặc công chân chính, phải thông qua làm nhiệm vụ mới lấy được mật mã mở khóa vali, hơn nữa mỗi một lần hoàn thành nhiệm vụ có cơ hội đổi một đôi viên, cần đoán chính xác thân phận “Đặc công”, hơn nữa phải bảo đảm trong nhiệm vụ cuối cùng đặc công không ở trong đội của mình, mới có thể giành thắng lợi.

Hậu kỳ cắt nối biên tập chương trình vô cùng tốt, hồi hộp mười phần, dường như ai cũng là nghi phạm, mọi người nghi ngờ lẫn nhau đôi lúc còn nghi ngờ chính mình không chừng lại là “Đặc công “.

Trịnh Thu Dương vô cùng tò mò, luôn hỏi: “Rốt cuộc là ai?” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 44

vientiensinh1

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 44

Thắng tân hôn (Chương trước là Tạm chia tay – Tiểu biệt thắng tân hôn)

.

Đến Thượng Hải ngày thứ 17, thứ sáu, trời vẫn đầy mây.

Lúc ăn điểm tâm, Viên Thụy xem tin tức thời tiết nói sẽ có mưa, lại xem thời tiết ở Bắc Kinh, gió lớn nhiệt độ thấp có mưa lẫn tuyết.

Cậu một bên húp cháo một bên gửi weixin cho Trịnh Thu Dương: “Thời tiết lạnh, anh mặc dày một chút, lái xe cẩn thận.”

Trịnh Thu Dương lại gửi tin thoại cho cậu, Viên Thụy đưa di động dán lên bên tai nghe anh nói: “Em mua cho anh cái áo khoác mới để chỗ nào rồi? Anh tìm nãy giờ không thấy.”

Viên Thụy sợ bị người khác nghe được, đánh chữ trả lời anh: “Ở bên phải tủ treo quần áo, bỏ vào túi chống bụi.”

Suy nghĩ một chút, cậu lại không yên lòng nhắn weixin: “Hôm nay mặc nó có hơi mỏng, anh mặc đồ dày hơn đi.”

Một lát sau, Trịnh Thu Dương gửi tin thoại nói: “Không sao, anh mặc áo lông cừu rất dày, không nói nữa, anh tranh thủ thời gian.”

Viên Thụy đánh chữ thật nhanh gửi đi: “Nhớ mua đồ ăn sáng! Không thể không ăn!”

Cậu ăn xong trở về phòng thay quần áo, lúc chuẩn bị đi ra cửa studio, Trịnh Thu Dương gửi hình lại, mới vừa mua sữa nóng và bánh mì.

Viên Thụy cầm điện thoại cười, gửi thoại cho anh: “Anh đi đi, buổi tối lại nói, moah moah.”

Trịnh Thu Dương trả lời: “Moah moah.”

Triệu Chính Nghĩa mỗi ngày nhìn hai người như vậy, mặc dù cảm thấy buồn cười, nhưng lại có chút hâm mộ, hắn chưa có bạn gái, muốn được nhanh nhanh yêu đương.

Buổi sáng đoàn phim quay thuận lợi, xế chiều liền gặp phải chút chuyện, nam nữ diễn viên diễn cảnh hôn, không thể thông qua được. Tiếp tục đọc