Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 07

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 7

Hai người dây dưa hơn nửa đêm, tới khi sắc trời dần sáng, vẫn không ai chịu nhận thua.

Không có kẻ bại, đương nhiên cũng không có kẻ thắng, chỉ bất quá là tra tấn lẫn nhau suốt đêm thôi.

Kiệt sức nhìn nhau nhau chốc lát, bỗng nhiên cả hai đều cảm thấy buồn cười, Ninh Bất Tịch dẫn đầu ngừng tay, cười nói, “Bệ hạ tính nhẫn nại kinh người, thần nhận thua.”

Khi đó chính là lúc gà gáy, Hoàng đế thử giật giật tay chân, giật mình thì ra dược lực Nhuyễn hồn tán đã hết, chính là thân thể bị trêu ghẹo một đêm vẫn không thể tự làm chủ.

Hắn bất đắc dĩ vươn tay, chơi xấu vòng tay lên người Đại tướng quân đang không chịu đứng lên, thấp giọng nói, “Nhanh một chút, đừng làm trễ buổi lâm triều.”

Còn chưa kịp nói xong, hai chân đã bị gác lên cao, bộ phận nóng rực của nam nhân cơ hồ lập tức xuyên qua thân thể y, hiển nhiên đối phương cũng cùng cảm thụ với y, đều là kẻ bị dục vọng bức điên.

Yên lặng đã lâu một khi dục hỏa bạo phát, sức lực tuyệt đối làm cho người ta sợ hãi, cho dù ai đó vô lực cả người suốt đêm, khi khôi phục chút sức lực, trong cơ thể lại bị đấu đá dã man lung tung, cũng không chịu đựng nỗi.

“Đáng chết…” Hoàng đế cắn răng, dưới rên rỉ đứt quãng kháng nghị, “Chậm một chút.”

Ninh Bất Tịch ngừng một chút, lúc này đây dục vọng hoàn toàn làm chủ lý trí, hắn lại còn có thời gian trêu đùa, “Chậc chậc, vừa rồi còn nói nhanh một chút, Bệ hạ thay đổi xoành xoạch như thế, thật là khiến người ta khó xử.”

Hắn nói xong, quả nhiên tốc độ chậm lại, tinh tế xoay đỉnh một chỗ trong cơ thể người dưới thân, ở điểm mẫn cảm lùi tiến thật lâu, hưởng thụ vẻ mặt mê loạn khó khi thấy của đối phương.

Đợi đến khi Hoàng đế rốt cuộc không chịu đựng được nữa, mới đẩy động tác nhanh hơn, càn rỡ đoạt lấy thành quả thắng lợi hắn đã chờ lâu.

Trận hoan ái này cũng không kéo dài bao lâu, lúc kết thúc, hai người cũng không có dũng khí thử lại lần hai.

Ninh Bất Tịch thầm thề ở trong lòng: “Kiểu hứa hẹn này chỉ làm lần này thôi, lần sau dù Hoàng đế có nói cũng không làm, không hỏi trước nữa, làm chuyện thừa chỉ tổ bị giày vò.”

Nhìn lại Hoàng đế nằm ở trên giường hãy còn thở gấp, hiển nhiên cũng có ý nghĩ giống như hắn, một phen mây mưa đi qua, vô lực nhìn về phía hắn, cũng không có cách nào oán giận được.

Bây giờ cách lúc lâm triều chỉ còn có nửa canh giờ, hai người vội vội vàng vàng tới ôn trì tắm rửa qua loa, ngay cả nội thị cũng không gọi, theo thói quen giúp đối phương xử lý tốt y phục, điểm tâm sáng cũng không dùng đã chạy vào triều sớm.

Thượng triều, quần thần thường lệ báo cáo, gần đây Bắc Nguỵ gửi thư đến mời Hoàng đế Bệ hạ tham gia thảo luận quyền thừa kế Vương triều Tiêu gia.

Tả thừa tướng Lê Xiết thấy đám cựu thần cứ giữ khư khư tác phong bảo thủ, không nhịn được khuyên giải, “Đây là âm mưu mới của người man di đối với Trung châu ta, Bệ hạ không thể không hiểu, nếu nhận lời mời, không thể nghi ngờ là chủ động bước vào bẫy của đối phương.”

Lễ bộ Thượng thư Vũ Văn Oát cầm đầu đảng phiên vương cũng e sợ thiên hạ bất loạn, sôi nổi nói, “Đây chắc chắn là cơ hội nhất thống thiên hạ, Bệ hạ cho dù không phó ước[1] cũng có thể danh chính ngôn thuận xuất binh tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế Bắc Nguỵ.”

[1] đến nơi hẹn

Mà Hình bộ thượng thư Mặc Hàn đại biểu quần thần lại ngoài ý muốn trầm mặc, đám người đó đều do Hoàng đế mấy năm nay từ bên trong đề bạt lên, bản thân gia đình không có bối cảnh, nhưng có năng lực xuất chúng, cũng rất trung tâm, lúc thánh ý chưa tới, bình thường sẽ không đứng dậy.

Hoàng đế trầm mặc lắng nghe cuộc tranh luận, mở miệng nói, “Trẫm một tháng sau sẽ khởi hành đến Bắc Nguỵ, thuyết phục người kế nhiệm Tiêu thị tương lai, biến chiến tranh thành tơ lụa[2], giải quyết ưu phiền cho Bắc cảnh ta.”

[2] dùng biện pháp hoà bình để giải quyết tranh chấp

Lời y vừa nói ra, dưới điện xuất hiện luồng sóng phản đối, đều khuyên, “Bệ hạ không thể mạo hiểm!”

Mãi cho đến khi sắp bãi triều, Hoàng đế duy trì im lặng không nói, đến một khắc cuối cùng, mới mở lời, “Ý Trẫm đã quyết, các khanh chớ nhiều lời.”

Dưới điện Ninh Bất Tịch nghe nhìn mọi chuyện từ đầu đến cuối, lại không nói một câu, hắn mấy năm nay đã ít can thiệp vào chính sự của Hoàng đế, chư thần bị hắn lây, cũng không dám lỗ mãng.

Ý Hoàng đế đã quyết, luồng sóng phản đối cũng dần dần lắng xuống.

Song, Ninh đại tướng quân tuy không nói phản đối, nhưng cũng không có nghĩa tán thành ý tưởng của Hoàng đế, nội tâm của hắn có chút lo âu mơ hồ, dường như lần đi Bắc Nguỵ này, sẽ phát sinh chuyện gì đó.

Đối với Hoàng đế mà nói, Bắc Nguỵ hoàng thất vừa là thân tộc[3], vừa là kẻ địch một mất một còn, đường xa Bắc Quốc cũng không nằm trong phạm vi khống chế của hắn.

[3] họ hàng thân thuộc

Bãi triều, hắn phá lệ không có hứng thú bồi Hoàng đế dùng điểm tâm sáng, mà lập tức đến quân doanh tìm Phó Thống soái Xích Diễm quân thương lượng.

Ai ngờ Phụng Thiên nghe xong chuyện này, lại ngoài ý muốn không nghĩ kế giúp hắn ngăn cản Hoàng đế, ngược lại dường như có suy nghĩ gì, nói, “Tầng quan hệ này tránh cũng không khỏi, Bệ hạ sớm muộn cũng phải đối mặt với chuyện này, hiện nay nếu y đã hạ quyết tâm, ngươi cũng đừng cản trở.”

Ninh Bất Tịch cười khổ: “Đúng vậy, ta hôm nay đã lãnh hội được, Bệ hạ thật ra rất cố chấp.”

Bạch y nhân khá kinh ngạc: “Ngươi hiện tại mới biết? Ta tưởng ngươi đã sớm biết rồi, nguyên lai lại chậm chạp đến bây giờ, chắc là do thường ngày các chuyện nhỏ nhặt Bệ hạ nhân nhượng ngươi nhiều lắm, nên khiến ngươi sinh ra ảo giác?”

Ninh Bất Tịch lại đồng ý: “Không sai, vốn là như thế, y một khi kiên trì chuyện gì đó, ngược lại không thể làm cho người ta phản đối được.”

Phụng Thiên cười to: “A Tịch, ngươi hiện giờ nhất định đã thua trắng trên tay y đi!” Ngữ khí vui sướng khi người gặp họa, “Bây giờ ngươi có tính toán gì?”

Ninh tướng quân bất đắc dĩ nói: “Đương nhiên chỉ có thể đi theo.” Lập tức thở dài, “Cái tính bốc đồng này rất thất thường, một khi tuỳ hứng làm người ta ăn không tiêu.” Vẻ mặt uể oải.

Phụng Thiên an ủi hắn: “Cứ nghĩ là Bệ hạ sống trong thâm cung buồn chán, tìm chuyện gì đó làm thôi, nếu y đã ra quyết định, nhất định đã lập kế hoạch từng bước một thoả đáng, đừng lo lắng.”

“Hi vọng là thế.” Ninh Bất Tịch gật đầu, đứng dậy ra ngoài luyện binh.

. : .

Advertisements

2 thoughts on “Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 07

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s