Viên tiên sinh – 20

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 20

Bởi vì bác sĩ dặn phải để thoáng, Viên Thụy mấy ngày nay nghỉ ở nhà ngay cả cửa cũng không bước ra, chỉ mặc quần pyjama rộng, quần lót cũng không thèm mặc.

Nghe đâu gay cách mỗi bảy giây liền nghĩ tới tính thú, không còn quần áo trói buộc, cũng không có việc làm quấy nhiễu, tần suất Viên tiên sinh tựa hồ cao hơn một chút.

Liên tiếp mấy ngày, cậu vượt qua khá mệt mỏi, tuy rằng cũng rất sảng khoái.

Tuần sau cậu đến đài truyền hình, làm khách mời của một chương trình.

Triệu Chính Nghĩa tới đón cậu, vừa thấy mặt đã hỏi: “Không phải ở nhà ngủ bốn ngày sao? Ngủ kiểu gì còn ra vành mắt đen ?”

Viên Thụy ấp úng nói: “Quá…quá rãnh rỗi, trái lại ngủ không ngon.”

Triệu Chính Nghĩa nhìn cậu, ánh mắt hơi dâm đãng.

Viên Thụy cũng biết mình lại bị nhìn thấu, nhất thời mặt đỏ tới mang tai, cảm giác hông càng đau. Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 19

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 19

Trịnh Thu Dương tìm bác sĩ quen, dẫn Viên Thụy đến kiểm tra.

Bác sĩ đang có chút việc, điện thoại gọi Trịnh Thu Dương tới phòng khám tư chờ.

Trước khi vào, Viên Thụy nhìn tấm bảng đề “Chủ nhiệm khoa ngoại”, nghĩ thầm chắc là kiểu ông chú đầu hói hay gặp trong bệnh viện.

Hai người bọn họ ngồi trên ghế sô pha, Viên Thụy xoắn xoắn ngón tay vô cùng căng thẳng. Trịnh Thu Dương cầm một tờ báo trên bàn thờ ơ lật qua lật lại.

Viên Thụy nói: “Thu Dương, hay là đừng xem, về thoa thuốc bột Vân Nam, chỉ là bị xước ngay cả máu cũng đâu có chảy.”

Trịnh Thu Dương động viên nói: “Nếu như rách da chỗ khác thì không sao, nhưng đây là lão nhị của em, xử lý qua loa lỡ bị nhiễm trùng rồi để lại di chứng thì làm sao bây giờ?” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 18

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 18

Sau khi Viên Thụy đăng ảnh ký tên 360 độ lên weibo, quả nhiên có một số anti fan ở dưới comment nói cậu ôm đùi Bách Đồ, nhưng fan Bách Đồ lại hết sức thân thiện, ở dưới weibo gọi đùa cậu là hội rau diếp đắng fan Bách Đồ, cầu ôm đùi vân vân.

Lý Linh Linh cũng không vì chuyện này mà tức giận, trái lại vì lần quay chương trình trước mà tìm cậu nói chuyện.

“Có phải trong lúc quay cậu làm mích lòng đội chế tác?” Giọng nói của cô như đang hỏi cung, “Một người bạn làm trong đài truyền hình bí mật nói với tôi, hậu kỳ cắt nối biên tập đem cậu cắt chẳng khác gì một khúc gỗ, một chút hài hước cũng không có, chỉ còn lại cái ngu xuẩn. Nếu chương trình cứ phát sóng như vậy, đừng nói là hút fan, chỉ có thể chiêu gọi cho cậu một đống anti.”

Viên Thụy rất mờ mịt, nói: “Hẳn là không, ngoại trừ đạo diễn và quay phim tôi hầu như không nói nhiều với ai cả, nữ đạo diễn còn nói là fan của tôi rất thích tôi, quay phim là samida[1], tôi nói chuyện với anh ta luôn cười, anh ta nói tiếng anh tôi nghe cũng không hiểu, samida phát âm quá kỳ quái… Lẽ nào nhìn ra tôi ghét bỏ cách phát âm của anh ta? Nhưng tôi còn mời anh ta uống nước.”

[1] 思密达 viết phiên âm là sai mi da, giống như samida trong tiếng Hàn. Trong cuối câu tiếng Hàn hay có câu Samida, như 1 kiểu kính ngữ.

Lý Linh Linh: “…”

Viên Thụy áy náy nói: “Ngược lại tối hôm đi ăn lúc quay xong ấy, Dương tổng nói tôi là đầu gỗ, không linh hoạt không hài hước, có lẽ là do tôi thật sự biểu hiện không tốt.” Tiếp tục đọc

Viên tiên sinh – 17

vientiensinh2

Viên tiên sinh luôn không vui

Chương 17

Viên Thụy hiện tại ở chung cư do công ty sắp xếp, vị trí rất tốt, xung quanh không ít người cùng ngành, riêng khu cậu ở dưới lầu không chỉ có ở một vị Quán quân Olympic, trên lầu còn có lão đại show thực tế Lương Tỳ và ảnh đế Bách Đồ.

Cậu thường xuyên ở trong thang máy vô tình gặp được vị quán quân dẫn theo con mình ra ngoài chơi, người rất điềm đạm, đứa nhỏ cũng rất đáng yêu. Nhưng cậu và hai vị hàng xóm trên lầu kia gặp mặt không nhiều, mọi người không phải ai cũng tần suất 9g sáng đi làm 5g chiều tan ca, muốn gặp phải cũng không dễ dàng như vậy.

Hôm nay nhắc tới cũng khéo, mới vừa chụp xong ảnh đại diện cho quảng cáo cùng hãng Bách Đồ, chạng vạng trở về liền ở dưới lầu gặp được Bách Đồ.

Bách Đồ ăn mặc rất nhàn nhã, cũng không có che giấu hoá trang, dắt hai con chó sư tử màu trắng, nhìn dáng vẻ dường như vừa dắt chó đi dạo về. Tiếp tục đọc