Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 05

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 5

Trong tẩm cung, lập lòe ánh nến yếu ớt, không nhanh không chậm nhỏ từng giọt, cung nữ trực đêm gạt gạt sáp nến, rồi hành lễ lui ra ngoài.

Ánh sáng sau lưng Ninh Bất Tịch, hoàn toàn không nhìn ra biểu tình trên gương mặt, chỉ có đôi mắt trong bóng đêm sáng rõ sinh huy, dường như có vô vàn lời muốn nói, bàn tay khoát lên trên lưng Hoàng đế lại càng nóng rực rục rịch.

Nhưng cuối cùng, hắn lại chỉ thở dài một tiếng, thay Hoàng đế đắp kín chăn, không có động tác dư thừa nào khác, đứng dậy xuống giường, so với kẻ muốn “Tùy ý làm bậy” lúc trước căn bản là một người hoàn toàn khác.

“Ngươi muốn đi đâu?” Mắt thấy Đại tướng quân sắp đi tới cạnh cửa, ngược lại người mở miệng trước lại là Hoàng đế bị trúng Nhuyễn hồn tán không thể động đậy.

Ninh Bất Tịch quay đầu lại, thì nhìn thấy đối phương nghiêng mặt nhìn, sườn mặt được chiếu rọi dưới ánh nến cực kỳ thanh tú xinh đẹp, mang theo một chút ửng đỏ nhàn nhạt, giống như ánh nắng chiều trên bầu trời, hết sức say lòng người.

Ngọn nến nhảy lên hai cái, dần dần sáng lên, chiếu rõ từng đường nét cùng biểu tình dù rất nhỏ trên gương mặt Hoàng đế.

Đó là thật sự quan tâm, tựa hồ còn có một chút thất vọng.

So với giờ phút này vừa nhìn đã hiểu ngay ánh mắt lưu luyến, mới vừa rồi bởi vì một câu vui đùa của hắn mà hiện ra nét miễn cưỡng trên mặt y, bây giờ lại có vẻ bắt đầu mơ hồ.

Hắn do dự một chút, cũng không dừng bước lại, chỉ là an ủi, “Gần đây cục diện triều chính Bắc Nguỵ hỗn loạn, Bệ hạ lại có liên quan, chỉ sợ có người chó cùng rứt giậu đến ám sát, thần sẽ liên tục thủ ngoài cửa, không cần lo lắng.”

Hoàng đế nhớ tới tấu chương Lễ bộ Thượng Thư Vũ Văn Oát đưa lên lúc trước, Hoàng đế Bắc Nguỵ Tiêu Cừ bệnh nặng đã tới mức hấp hối, bởi vì Hoàng thái đệ Tiêu Kỳ ngày trước bị Phụng Thiên ám sát, người thừa kế vương quyền trở thành chủ đề được tranh luận nhiều nhất triều đình Bắc Nguỵ.

Hay làm sao, bởi vì mẫu thân ruột của y là Bắc Nguỵ trưởng công chúa, cho nên trên danh nghĩa cũng có quyền thừa kế.

“Hai mươi lăm ngày sau, dược tính Nhuyễn hồn tán sẽ giải, Trẫm dự định đến Bắc Nguỵ một chuyến.” Lời này nguyên bản chỉ là đơn thuần muốn giữ Ninh đại tướng quân lại thêm trong chốc lát, nhưng mà vừa ra khỏi miệng, Hoàng đế đột nhiên cảm thấy đây là một chủ ý rất được.

Y từ trước đến nay tâm tư linh mẫn, thuận miệng nói một câu, liền bắt đầu suy xét cân nhắc tiếp, nếu đích thân đi một chuyến đến Bắc Nguỵ, liên hợp một người trong hai người Tiêu Hàn hoặc Tiêu Vân có quyền thừa kế ngôi vị Hoàng đế, để hai nước kết thành đồng minh làm hiệp nghị đình chiến, giúp đối phương bước lên ngôi vị Hoàng đế, đôi bên cùng có lợi, nếu không được, cũng có thể thừa cơ quấy nhiễu Vương Đình Bắc Nguỵ, khiến cho nội loạn.

Nếu đắc thủ, thì tương lai Bắc cảnh của Trung châu không còn phải lo nữa.

Huống hồ lúc y rời khỏi Trung Châu, lục phiên nhất định kiềm nén không được, sẽ gây ra động tĩnh lớn, mấy năm nay liên tục phái thân tín ẩn nấp bên trong, sớm đã âm thầm mất đi quyền lực lục phiên, chỉ đợi một thời cơ mà thôi.

Đến lúc đó một công đôi việc, loạn trong giặc ngoài loại bỏ hết, cơ hội tốt sao có thể buông tha?

Nhưng mà hành động lần này cực kỳ mạo hiểm, đừng nói là triều thần, chỉ sợ Phụng Thiên và Ninh Bất Tịch sẽ không đáp ứng.

Quả nhiên, y vừa mới nói xong, thì thấy Ninh đại tướng quân đã bước ra ngoài cửa lại quay trở về, trách cứ, “Bệ hạ sao lại có hành động khinh xuất như vậy? Nếu lần đi Bắc Nguỵ này bị bọn chúng giam giữ, nhân cơ hội áp chế Trung Châu ta, sa vào làm gì?”

Hoàng đế cẩn thận cân nhắc một chút, lắc đầu nói, “Ngươi quá coi thường thân thủ của Trẫm, nếu bị giam giữ, Trẫm trái lại có đủ năng lực kèm thêm hai con tin trở về Trung châu.”

Y đắm chìm trong suy nghĩ nguy hiểm, trong ánh mắt hoàn toàn không có ý sợ hãi, ngược lại tràn ngập sự cứng cỏi, quá mức tự tin, nhất thời đã quên bản thân trúng Nhuyễn hồn tán, liền muốn đưa tay cầm lấy thanh tuyền kiếm treo ở đầu tường.

Ninh Bất Tịch tay mắt lanh lẹ, trong lúc Hoàng đế gắng sức không xong sắp té xuống giường, nhanh chóng ba bước thành hai chạy tới.

Ôm trong lòng người suýt nữa ngã xuống đất, Hoàng đế thoáng xấu hổ, hắn thật bất đắc dĩ, “Cái dạng này, đừng nói là kèm hai người, mà càng giống như con tin trong tay ta.”

Chợt hắn nhớ tới một chuyện, mở miệng hỏi, “Chẵng lẽ Bệ hạ ôm cách nghĩ giống như năm đó đến Xích Diễm quân tìm thần nghị hoà?”

Hoàng đế lườm hắn một cái, rất không tình nguyện đáp, “Đương nhiên không phải, Đại tướng quân đệ nhất cao thủ nổi danh truyền khắp thiên hạ, điểm ấy bản thân Trẫm tự hiểu rõ.”

Ninh Bất Tịch nhất thời tò mò: “Vậy khi đó Bệ hạ chưa từng lo lắng qua là sẽ bị thần giam giữ, áp chế quân thủ thành mở thành đầu hàng?” Dù sao khi đó Xích Diễm quân nổi tiếng là phản quân, không gì không dám làm.

Hoàng đế mỉm cười nói: “Đương nhiên lo lắng, nếu không có sách lược vẹn toàn, Trẫm sao lại dễ dàng thiệp hiềm.”

Lúc ấy quân thủ Hoàng Thành không đến hai vạn, Xích Diễm quân lại đến hai mươi vạn, Ninh đại tướng quân nghe vậy nổi lên hứng thú, “Xin Bệ hạ chỉ giáo.”

Hoàng đế nhìn Thanh tuyền bảo kiếm đầu tường, nửa ngày không nói, thẳng đến khi đối phương không kiên nhẫn bắt đầu thúc giục, mới thản nhiên nói một câu, “Người chết giống như đèn tắt, đau đớn bất quá cũng chỉ là khoảnh khắc, cũng không đáng sợ.”

Câu nói không đầu không đuôi, Ninh Bất Tịch nghe được nhíu mày, suy nghĩ kỹ càng lại sợ hãi kinh ngạc, ngụ ý của đối phương rõ ràng là đang nói…, “Cho dù ta đánh không lại ngươi, chẳng lẽ năng lực tự sát cũng không có?”

Khó trách ngày đó bị khí lạnh thấu xương, Hoàng đế trẻ tuổi lại bình thản không sợ, nguyên lai từ trước khi hắn gặp y, đối phương đã sớm đưa sinh tử ra ngoài vòng suy xét.

Nhắc đến chuyện cũ, ít nhiều cũng kinh đào hãi lãng [1], thế nhưng vẻ mặt Hoàng đế vẫn bình yên như cũ, chỉ là luận sự nói, “Nói vậy ngươi cũng biết, hành trình Bắc Nguỵ lần này chính là cơ hội thắng dễ như trở bàn tay giải quyết ưu phiền cho Bắc cảnh, nên dù mạo hiểm cũng đáng giá.”

[1]sóng gió gian nguy, tình cảnh nguy nan

“Ngươi yên tâm, Trẫm sẽ không để cho bản thân mình trở thành cơ hội để bọn chúng áp chế Trung châu.” Thấy Ninh Bất Tịch sắp nói lời phản đối, Hoàng đế cười cười, bỗng nhiên chuyển hướng câu chuyện, “Về phần nợ đánh cược ngươi, Trẫm còn ở đây hai mươi lăm ngày để trả hết mà.”

. : .

One thought on “Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 05

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s