Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 03

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 3

Ninh Bất Tịch dựa cửa đứng, biểu cảm trên gương mặt không khỏi vui mừng, chính là cẩn thận hỏi lại hảo hữu, “Vậy bốn mươi chín ngày sau là dược lực nhuyễn hồn tán mất đi, có để lại di chứng gì không?”

Phụng Thiên suy nghĩ một lúc, sau đó nói : “Theo như y thư ghi lại, Kim trản hoa thân vốn không độc, mà Mạn đà la có hiệu quả gây tê, hai thứ này nếu hợp thành Nhuyễn hồn tán đều không phải là độc dược, đương nhiên không có di chứng gì, trừ phi…”

Hoàng đế lấy làm kỳ quái: “Còn có trừ phi?” Phương thức chế tạo nhuyễn hồn tán là khi còn nhỏ Phụng Thiên trong lúc rãnh rỗi dạy hắn làm chơi, nguyên tưởng rằng vô độc vô hại, không ngờ lại có một mặt khác.

“Chỉ cần không ăn phải Hợp hòa quả, cơ bản không có gì đáng ngại.”

Bạch y nhân nói xong, chợt phát hiện không đúng, sắc mặt thay đổi đột ngột nghiêm mặt đặt câu hỏi, “Hợp hòa quả sinh trưởng ở biên giới phía bắc, Bệ hạ lúc đi Từ Châu có từng ăn nhầm?”

Hoàng đế sắc mặt rất khó coi: “Ăn rất nhiều, nhưng đã qua lâu như vậy…”

Phụng Thiên ánh mắt ngưng trọng, nhớ tới trong Triêu Dương Điện mật thám vô số, hạ giọng nói, “Người trúng Nhuyễn hồn tán, nguyên bản bốn mươi chín ngày sau dược lực tự giải, cũng không gây trở ngại, nhưng có một điều, nếu trước đó từng ăn qua Hợp hòa quả thì dược tính sẽ lưu lại trong cơ thể, trong vòng ba năm, không định giờ phát tác, không có ngày cố định phát tác, có người một năm một lần, cũng có một năm mấy lần, tình trạng lúc phát tác tương đối giống nhau.”

Nghe được tiếng bẻ khớp xương đốt ngón tay, Hoàng đế không khỏi dùng ánh mắt nén giận nhìn Bạch y nhân, “Ngày đó lúc dạy ta, sao không nói?”

Phụng Thiên bất đắc dĩ nhìn án kỷ trong Ngự thư phòng, lại nhìn sang bãi cỏ bên ngoài, sau đó ngẩng đầu nhìn trần nhà chăm chú, hiển nhiên là đang ám chỉ, “Ta dạy đến một nửa, ngươi đi làm cái gì?”

Hoàng đế lúc này mới sực tỉnh, lúc còn nhỏ y quá ham chơi, nghe được đại khái tự cho là đã nghe xong toàn bộ phương pháp phối chế, đối phương mới vừa nói một đoạn đã bị y cường ngạnh quấn quít đi bắt khúc khúc, nhất thời không phản bác được.

Ninh tướng quân ở một bên ngược lại thở phào nhẹ nhõm: “Như vậy thì không ngại, ngày thường giám sát Bệ hạ chặt chẽ là được.”

Hoàng đế và Phụng Thiên cùng nhìn nhau một cái, đối mặt với Ninh Bất Tịch bị lừa hơn hai mươi ngày, nay phát hiện chân tướng lại không có chút ý tứ tức giận, cảm thấy rất kỳ quái.

Người đi lừa gạt đương nhiên không thể hỏi loại vấn đề này, bạch y nhân cũng băn khoăn, cẩn thận hỏi, “A Tịch, ngươi không tức giận?”

Ninh Bất Tịch nghi hoặc: “Ta tức giận cái gì?”

Phụng Thiên thoáng nhìn Hoàng đế, định nhắc nhở Ninh tướng quân nhưng ngược lại sẽ hãm Hoàng đế vào thế bất nghĩa, bởi vậy cũng không trả lời.

Đang muốn nói sang chuyện khác, nhưng Ninh Bất Tịch cũng không ngu ngốc, tự động nói, “Ngươi thấy cảm nhận của ta hơn hai mươi ngày bị lừa là gì?”

Hắn tiếp tục nói : “Hai mươi ngày qua ta gánh đủ tâm sự, chỉ sợ Bệ hạ gặp bất trắc, bây giờ phát hiện y vô sự, ta cao hứng còn không kịp, chẳng lẽ vì y không trúng độc đến chết mà tức giận?”

Lời nói biểu lộ hoàn toàn chân tình, trong ngữ ý vui mừng khẩn thiết và chân thành, Hoàng đế nghe được ngẩn ngơ, trái lại trong lòng tự dưng sinh ra áy náy.

Còn chưa trả lời, Phụng Thiên lại nghĩ tới một chuyện, mở miệng trước, “Bệ hạ và Ninh Tướng quân lấy gì cược?” Thậm chí còn làm cho đường đường là vua của một nước tự hạ độc bản thân mình.

Hoàng đế ho khan hai tiếng: “Trẫm là bệnh nhân, đi nghỉ ngơi trước.” Đứng dậy liền muốn bỏ trốn.

Bạch y nhân đành phải chuyển tầm mắt sang hướng Ninh tướng quân.

Không nghĩ rằng ý tứ cá cược kia không đơn giản như y nghĩ, quay đầu nhìn trái phải xong y nói, “Nếu Bệ hạ vô sự, ta về quân doanh xem một lúc.”

Nói xong, cũng chuẩn bị xuất môn.

Phụng Thiên làm quân sư Xích Diễm quân, nhiều năm qua bày mưu nghĩ kế, quyết thắng thiên lý [1], năng lực quan sát đương nhiên là đệ nhất.

[1] quyết định thắng bại sau cùng

Nhìn thấy vệt màu đỏ khả nghi xuất hiện đồng thời sau tai hai người, y đương nhiên hiểu được.

Bạch y nhân liền đề nghị Hoàng đế: “Sao Bệ hạ không đem Nhuyễn hồn tán hạ lên người A Tịch, không phải có thể đạt được mục đích giống nhau sao?”

Hoàng đế nửa đường quay lại giải thích, nét đỏ ửng trên gương mặt chưa phai, “Nếu hạ trên người hắn, đó chính là chống chế.”

Ngụ ý là: Y vẫn nguyện chịu thua, chỉ là khi đối phương thấy bộ dáng đang mang bệnh của y, có thể quên đi phần thưởng của ván cược này, sẽ không thể trách y.

Phụng Thiên nhịn không được đảo mắt, thầm nghĩ, “Ngươi đúng là sẽ tùy thời bị độc phát, A Tịch nếu còn hạ thủ được thì quả nhiên là không bằng cầm thú.”

Vừa quay đầu lại, thì thấy Ninh Bất Tịch trợn mắt nhìn y, hiển nhiên là vì y thiên vị Hoàng đế làm cho hắn rất bất mãn, bạch y nhân đành phải giải thích nói, “Ta chỉ cảm thấy kỳ quái nên thuận miệng hỏi một chút.”

Thôi thôi, đây là chuyện nhà của bọn họ, người ngoài tham gia cũng không có điểm nào hay, Phụng Thiên phất phất tay, nói một tiếng, “Cáo lui.” Liền yên tâm ra khỏi cửa.

Trong Ngự thư phòng, Hoàng đế và Ninh đại tướng quân đưa mắt nhìn nhau.

Hai người ngày thường ở trên giường chuyện hoang đường gì đều đã làm hết, lại bởi vì ánh mắt ‘ta hiểu rồi’ của bạch y nhân trước khi đi mà cùng lúc xấu hổ.

“Bệ hạ, vi thần đã rời quân doanh nhiều ngày, thỉnh cho phép thần quay về doanh quan sát.” Ninh Bất Tịch cung kính hành lễ.

“Khanh cứ đi không ngại.” Hoàng đế tự nhiên hào phóng đáp.

Thần tử không thể quay lưng về phía quân chủ, Ninh Bất Tịch mãi cho đến khi ra ngoài cửa, mới nghiêng người rời đi.

Hai người ở chung hơn mười năm, cho tới bây giờ quân không giống quân, thần không giống thần, lúc này phá lệ theo đủ cấp bậc lễ nghĩa, thế nhưng song phương một chút cũng không cảm thấy không được tự nhiên.

. : .

Advertisements

One thought on “Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 03

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s