Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 02

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 2

Cửa ra của bí đạo ngay tại góc lãnh cung gần Ngự hoa viên, bởi vì có lời đồn ma quái, xưa nay ít có người đến.

Phụng Thiên một thân bạch y, dưới ánh mặt trời cực kỳ bắt mắt, y cũng không kiêng dè, quen thuộc thẳng hướng Triêu Dương Điện mà đi.

Bởi vì tư thế quá mức ung dung, cấm quân tuần tra trái lại không ai dám tiến lên gặng hỏi.

Thẳng đến khi bước vào nơi trọng yếu, thống lĩnh cấm quân nghe tin mới tiến lên ngăn trở, “Phụng Thiên quân sư, Ninh Tướng quân không sao, không hơn tháng nữa sẽ được quay về quân doanh, tôn giá mạo muội tiến cung, chỉ sợ không ổn, hay là hãy dừng lại cho thỏa đáng.”

Phụng Thiên cùng thống lĩnh cấm quân này quen biết đã lâu, chứng kiến sắc mặt hắn ngưng trọng liền đoán được đại khái sự tình, thấp giọng dò hỏi, “Chẳng lẽ Bệ hạ đã xảy ra chuyện gì?”

Thống lĩnh cấm quân Vũ Văn Toàn cá tính ngay thẳng, thấy Hoàng đế không có ý gạt Đại tướng quân, nên nghĩ rằng báo cho Phụng Thiên cũng không sao, bởi vậy lặng lẽ kéo bạch y nhân sang một bên nói, “Tháng trước Bệ hạ trúng một loại kỳ độc, ban ngày hoạt động bình thường không có gì khác lạ, nhưng vừa đến ban đêm, toàn thân liền vô lực, nội kình hoàn toàn biến mất, nếu không người đỡ, ngay cả đi đường cũng là vấn đề.”

Phụng Thiên nhíu mày, loại độc này tựa hồ rất quen, không biết y có biết loại độc này hay không, vì thế trầm ngâm nói, “Các ngự y nói thế nào?”

“Ngự y nhiều ngày thúc thủ vô sách, ngay cả đơn thuốc cũng không dám tùy tiện phối, chỉ sợ dược tính tương khắc, tăng thêm độc tố trong cơ thể Bệ hạ.”

Này mới là lạ, xem tình trạng này, tuy rằng bệnh trạng tương tự nhưng ngự y đều thúc thủ, xem ra độc Hoàng đế trúng hẳn không phải là Nhuyễn hồn tán.

Bạch y nhân suy nghĩ một lát: “A Toàn, lần này ngươi đừng ngăn cản ta, ta cũng thông suốt một chút y đạo, vả lại sau khi ta thăm hỏi Bệ hạ xong sẽ trở về quân doanh.”

Vũ Văn Toàn từ trước đến nay ngay thẳng, nên nói, không nên nói, cũng đã báo cho vị Xích Diễm quân sư này, tiếp tục ngăn cản y cũng không có ý nghĩa, đáp ứng một tiếng liền đi thông báo.

Không bao lâu sau, Ninh đại tướng quân thần sắc lo âu đi ra ngoài điện, nhìn thấy hảo hữu, trong đáy mắt lộ ra một tia hi vọng, “Phụng Thiên, ngươi tới thật đúng lúc, mau đến xem tình huống của Bệ hạ, trong cung toàn là đám lang băm, ai ai cũng là thùng cơm, đã qua một tháng nửa điểm phương pháp cũng không tìm ra.”

An ủi vỗ vỗ vai đối phương, Phụng Thiên nói, “Trước vào trong xem đã! Bệ hạ đang ở tẩm cung?”

Ninh Bất Tịch lắc đầu: “Lúc này đang ở Ngự thư phòng phê duyệt tấu chương.”

Lúc Phụng Thiên đi đến ngoài cửa Ngự thư phòng thì Hoàng đế đã phê hơn một nửa số tấu chương, thừa dịp Ninh tướng quân không chú ý, xoay người lại ra dấu với Bạch y nhân, tỏ vẻ chính mình không đáng ngại.

“Bệ hạ, vi thần có chút phương diện quân vụ muốn thỉnh giáo Ninh tướng quân, có thể tạm thời nhờ người một chút?” Vũ Văn Toàn nhận được ám chỉ liên tục của Hoàng đế, rốt cục cũng minh bạch, hỗ trợ mượn Ninh đại tướng quân kéo đi.

Hoàng đế gật gật đầu: “Trẫm vào ban ngày còn có thể, quân vụ quan trọng hơn, hai ngươi có thể rời đi.”

Ninh Bất Tịch tuy rằng rất bức thiết muốn biết kết quả chuẩn bệnh của Phụng Thiên, nhưng hắn chưa bao giờ là người nhân tư phế công, Hoàng đế trúng độc cũng gần một tháng, luôn như vậy, cũng không cần nhất thời nóng lòng, cho nên rất hợp tác đi theo Vũ Văn Thống lĩnh ra ngoài.

Nghe tiếng bước chân hai người dần dần đi xa, Hoàng đế mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù đối phương đã ám chỉ không có việc gì, Phụng Thiên vẫn không yên lòng xem mạch cho Hoàng đế, một lát sau mới thoải mái, “Nhuyễn hồn tán?”

Nắm bút son Hoàng đế cao hứng phấn chấn gật đầu.

Phụng Thiên bất đắc dĩ hỏi: “A Tịch lại làm sao chọc phải Bệ hạ rồi?”

Hoàng đế ngẩn ra, khác thường lắc đầu: “Cũng không phải.”

“Vậy Bệ hạ vì sao hạ Nhuyễn hồn tán ở trên người mình? Phải biết độc này tuy rằng vô hại, nhưng sẽ ở trong người bốn mươi chín ngày, ban đêm thì mất nội lực, thể lực so với bình thường còn kém hơn ba phần.”

“Trẫm chính là muốn hiệu quả này.”

“Đây là ý gì ??”

“Ách.” Hoàng đế ngượng ngùng nói, “Tháng trước nhất thời rãnh rỗi, lúc so kiếm cùng Ninh Bất Tịch, cá cược thắng bại…”

Hơn mười năm sóng vai giết địch, không ai so với Phụng Thiên hiểu rõ thực lực Ninh Bất Tịch hơn, bởi vậy Bạch y nhân khẳng định nói : “Bệ hạ thua?”

Hoàng đế uể oải gật đầu.

Phụng Thiên không đồng ý nói : “Đã cược phải nhận thua, Bệ hạ sao có thể thất tín?”

Hoàng đế không nói gì.

Y không phải không muốn thực hiện lời hứa, chính là ngày đó ỷ vào Ninh Bất Tịch trọng thương chưa lành, nghĩ thầm tốt xấu đánh cho ngang tay cũng dư dả, bởi vậy khinh xuất đáp ứng khiêu chiến của Đại tướng quân.

Bây giờ nghĩ lại, thật sự là tính sai, nếu Ninh Bất Tịch không hoàn toàn nắm chắc phần thắng sao lại chịu cược “Nếu thua, trong vòng một tháng, ban đêm người thắng sẽ được toàn quyền xử lý”.

Kết quả ban đêm, người thắng ở trên giường làm đủ kiểu nhiều lần, sau khi biết được người dưới thân có võ công, Ninh tướng quân không còn băn khoăn, lấy toàn bộ những gì không dám làm khi đối phương văn nhược, thi triển toàn bộ thủ đoạn.

Hoàng đế không ngừng kêu khổ, nhưng cá cược lại không thể đổi ý, bởi vậy khi nhìn thấy Ngự hoa viên trồng Kim trản hoa [1] cùng Mạn đà la, trong lòng vô cùng kích động, nghĩ thôi đã biết.

[1] cúc vạn thọ

“Trẫm có lý do thất tín, ngươi sau này sẽ biết.” Hoàng đế hàm hồ một câu cho qua, nắm chặt tay áo Bạch y nhân, “Tóm lại ngươi ngàn vạn lần phải giấu Ninh Bất Tịch việc này, hôm nay là tròn một tháng Trẫm cùng hắn đánh cược.”

“Kim trản hoa và Mạn đà la hợp lại tác dụng đến bốn mươi chín ngày, độc trong người Bệ hạ còn mấy ngày?”

Hoàng đế thở dài: “Còn đến hai mươi lăm ngày.” Đây là chỗ duy nhất ngọc có vết tỳ.

“Xin thứ cho vi thần vô năng vô lực.” Phụng Thiên tiếc nuối nhìn Hoàng đế.

“Trẫm biết ngươi xưa nay cùng Ninh Bất Tịch hợp ý, nhưng lần này thật sự có lý do…”

“Bệ hạ, thần cũng muốn giúp người dấu…” Bạch y nhân vẻ mặt cổ quái, muốn nói lại thôi.

Hoàng đế âm thầm cảm thấy may mắn, cắt lời, “Ngươi chịu giúp ta là tốt rồi.”

Phụng Thiên vẻ mặt đồng tình: “Chỉ sợ đã muộn!”

“A?”

“A Tịch hiện tại đang ở ngoài cửa…” ( =)) )

“…”

. : .

Advertisements

One thought on “Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 02

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s