Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 04

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 4

Hoàng đế ngồi trở lại án kỷ, tiếp tục phê duyệt đống tấu chương còn lại.

Bút son ở giữa những hàng chữ viết viết họa họa, phân tâm nhớ tới lời nói vừa rồi của Ninh Bất Tịch, “Bây giờ phát hiện y vô sự, ta cao hứng còn không kịp, chẳng lẽ vì y không trúng độc đến chết mà tức giận?”

Trong lòng nảy sinh một chút áy náy cùng vui sướng: “Xem ra, Trẫm lần này thật sự làm sai hồi, không nên vội vã hạ độc bản thân như vậy, hẳn là nên cùng hắn thương lượng một chút.”

Nghĩ đi nghĩ lại, cả một buổi chiều đều tiếu dung đầy mặt [1], cũng không thấy việc chính trị nặng nề nữa, so với những ngày trước càng thoải mái phê xong một lượng lớn tấu chương. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 03

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 3

Ninh Bất Tịch dựa cửa đứng, biểu cảm trên gương mặt không khỏi vui mừng, chính là cẩn thận hỏi lại hảo hữu, “Vậy bốn mươi chín ngày sau là dược lực nhuyễn hồn tán mất đi, có để lại di chứng gì không?”

Phụng Thiên suy nghĩ một lúc, sau đó nói : “Theo như y thư ghi lại, Kim trản hoa thân vốn không độc, mà Mạn đà la có hiệu quả gây tê, hai thứ này nếu hợp thành Nhuyễn hồn tán đều không phải là độc dược, đương nhiên không có di chứng gì, trừ phi…”

Hoàng đế lấy làm kỳ quái: “Còn có trừ phi?” Phương thức chế tạo nhuyễn hồn tán là khi còn nhỏ Phụng Thiên trong lúc rãnh rỗi dạy hắn làm chơi, nguyên tưởng rằng vô độc vô hại, không ngờ lại có một mặt khác. Tiếp tục đọc

Quyển 3 – Biến cố Ngạn cốc – 02

Biến cố Ngạn Cốc

Chương 2

Cửa ra của bí đạo ngay tại góc lãnh cung gần Ngự hoa viên, bởi vì có lời đồn ma quái, xưa nay ít có người đến.

Phụng Thiên một thân bạch y, dưới ánh mặt trời cực kỳ bắt mắt, y cũng không kiêng dè, quen thuộc thẳng hướng Triêu Dương Điện mà đi.

Bởi vì tư thế quá mức ung dung, cấm quân tuần tra trái lại không ai dám tiến lên gặng hỏi.

Thẳng đến khi bước vào nơi trọng yếu, thống lĩnh cấm quân nghe tin mới tiến lên ngăn trở, “Phụng Thiên quân sư, Ninh Tướng quân không sao, không hơn tháng nữa sẽ được quay về quân doanh, tôn giá mạo muội tiến cung, chỉ sợ không ổn, hay là hãy dừng lại cho thỏa đáng.” Tiếp tục đọc