Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – Ngoại truyện (Hoàn Q1)

Ngọa tháp chi trắc

Ngoại truyện

Sau khi năm người kể rõ tình hình của nhau ra, Trình Kỳ Minh rốt cục lấy hết dũng khí thẳng thắng nói với dưỡng tử ông là mật thám Bắc Di, Ninh đại tướng quân nhớ lại lúc xung đột với Hoàng đế, vì hành động của mình mà vô cùng áy náy, mặc dù hành động của đối phương khiến dưỡng phụ hắn đi chịu chết là thật, nhưng bản tính hắn quá mức chính trực, vô cớ oan uổng người khác, làm đáy lòng lúc nào cũng thấy không yên…

Phụng Thiên nhìn vẻ mặt vẻ xấu hổ của hảo hữu cùng vẻ ủy khuất nhất đồng thời xuất hiện trên mặt Hoàng đế, thật không biết nói gì.

Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 14

Ngọa tháp chi trắc

Chương 14

Ngoài thành Từ Châu, trong một ngôi nhà lá tầm thường, hai người trọng thương đang nằm ở trên giường gỗ cũ nát thở một cách yếu ớt.

Một lão giả lưng gù mái tóc nhiễm sương[1] đứng ở đầu giường, chậm chạp nói, “Quân sư, lão hủ mỗi năm sức khỏe ngày càng suy yếu, sống cũng không được bao lâu, ở lại Trong Xích Diễm quân cũng chỉ làm liên lụy A Tịch cùng các huynh đệ, nếu không vì cứu kẻ gần đất xa trời như ta, cũng không liên luỵ hai người các ngươi bị thương nặng đến như vậy…”

[1]chỉ đầu tóc bạc

Phụng Thiên gian nan khởi động thân thể, vết thương do đao chém mấy ngày liền sốt cao khiến cho hắn toàn thân mệt mỏi, dựa vào đầu giường thở gấp nói, “Minh thúc ngài đang nói gì vậy? Ngài là dưỡng phụ của A Tịch, mọi người đều là huynh đệ, nhiều năm qua ở trong quân đồng sinh cộng tử, ta sao có thể trơ mắt nhìn dưỡng phụ của huynh đệ mình nạp mạng cho địch thủ?” Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 13

Ngọa tháp chi trắc

Chương 13

Trong xe Ninh Bất Tịch nghe được động tĩnh, nhấc trướng ra ngoài, nhìn lướt qua đám thích khách đang nóng lòng tiến lên, khinh thường xuy một tiếng, “Chỉ với mấy người? Cũng dám đi tìm chết?”

Dường như đáp trả lại lời của hắn, không bao lâu sau, lại một trận thanh âm “xoạt xoạt xoạt xoạt”, vốn chỉ có hơn mười sát thủ, trong nháy mắt liền gia tăng tới mấy trăm người.

Hoàng đế liền nhịn không được cảm khái: “Không hổ là thiên hạ đệ nhất cao thủ, danh tiếng ghê gớm thật.”

Người bên cạnh hiển nhiên cũng bị nhất hô bá ứng [1] của mình làm cho kinh hãi một chút, dại ra gật đầu đồng ý, “Ta cũng thấy vậy…”

[1] một lời nhiều người ủng hộ Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 12

Ngọa tháp chi trắc

Chương 12

Lúc Ninh tướng quân tỉnh lại, đã là chạng vạng.

Theo quán tính lắc lắc tay phải, lại không ê ẩm tê dại như thường ngày, bỗng cảm thấy có chút kinh ngạc.

Bên cạnh một mảnh lạnh lẽo, hiển nhiên người bên gối rời đi đã lâu.

Thoáng chốc, trong lòng Ninh Bất Tịch lướt qua một cảm giác, phảng phất như có một vật trân quý nào đó bị hắn đánh rơi trong lúc lơ đãng, nếu không nhanh chóng tìm kiếm, chỉ sợ sẽ không bao giờ quay trở về nữa.

Dự cảm đột ngột đến, khiến hắn không hiểu sao tâm thần không yên, vì thế động tác mặc y phục liền nhanh hơn nhiều. Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 11

Ngọa tháp chi trắc

Chương 11

Hoàng đế nhất thời giật mình tỉnh giấc, đối diện hai mắt đỏ bừng, đồng dạng một đêm không ngủ Ninh Bất Tịch, nhất thời ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không nói nên lời.

“Nếu tỉnh, vậy thì…” Ninh tướng quân không chút khách khí xoay người áp lên, tiếp tục nén cừu hận đè y ra thô bạo chiếm đoạt.

Hoàng đế trong lúc bị ép túng dục chỉ thanh tỉnh được một lúc, dưới đáy lòng mặc niệm, “Phụng Thiên, ngươi phải bình an.”

Lập tức, ham muốn tàn bạo mãnh liệt lại ùn ùn kéo đến, chôn vùi nét bi thương.

Hai người ở trên long sàn dây dưa tròn ba ngày, toàn bộ tinh lực tiêu hao trên người đối phương hầu như không còn.

Phẫn nộ và lo lắng của Ninh tướng quân đã phát tiết xong, ngủ vô cùng trầm. Tiếp tục đọc