TM – Vụ án 1 – 10 (Hoàn vụ 1)

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 10

Thẩm vấn xong, đoàn người liền áp giải Vương Triết đến xác nhận hiện trường.

Trời còn chưa tỏ, mặt trời chỉ mới nhô lên. Hộ gia đình 302 tại phúc địa còn đang đắm chìm trong mộng đẹp, lúc bị đánh thức vẻ mặt rất không vui.

Lão Trương đưa ra chứng thư:“Xin chào, chúng tôi là cảnh sát, chúng tôi tạm thời cần quấy rầy một chút.”

Nhìn thấy một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát cùng một nam nhân hai tay khép kín được vải đen phủ lên, khách trọ kia rất kinh ngạc, nhưng vẫn rất phối hợp đánh thức bạn cùng phòng, sau đó có chút tò mò hỏi:“Đã có chuyện gì sao?”

Lão Trương cứng ngắc nghiêm mặt:“Xuất phát từ nguyên tắc giữ bí mật cảnh vụ, tôi đề nghị các cậu tránh đi một lúc.”

Người không có liên quan không được vào, Tề Ninh liếc nhìn Vương Triết:“Xác nhận hiện trường đi.”

Lần này trở lại chốn cũ nhưng đã không còn vui vẻ như xưa, trải qua ảm đạm và rối rắm vừa rồi, Vương Triết đã khôi phục bình tĩnh, hắn hờ hững nâng lên hai tay chỉ chỉ cửa khách phòng:“Chính là cái phòng đó.”

Mở cửa ra, trải qua dọn dẹp cẩn thận, căn phòng này ấm áp sạch sẽ, căn bản nhìn không ra đây từng là hiện trường một đệ nhất hung án, còn là hiện trường phân thây.

Lưu chủ nhiệm lạnh lùng trừng mắt nhìn Vương Triết, báo cáo:“Tề tổ trưởng, tuy rằng thời gian đã qua rất lâu, hiện trường lại được thuốc tẩy trắng cường độ cao tẩy trừ, nhưng làm kiểm nghiệm luminol địa tinh, chúng ta vẫn có thể xác định nơi này từng có lượng máu rất lớn.”

Tề Ninh gật đầu:“Vậy là đủ rồi, hiện tại Vương Triết, mời anh dẫn chúng tôi đến hiện trường chôn tứ chi. Lưu chủ nhiệm, phiền cô lại đi cùng chúng tôi một chuyến.”

Trước khi đi đến nơi chôn thi, Tống Hi Thành đặc biệt trầm mặc, Tề Ninh nhìn cậu:“Nghĩ gì đó?”

“Tớ đang nghĩ, nếu như Vương Triết biết đứa nhỏ kia không phải con hắn, những điều hắn làm hết thảy là vì thành toàn cho người khác, hắn sẽ có phản ứng gì? Sẽ hối hận sao?” Cậu hít sâu một hơi,“Có thể do gần đây khí trời không tốt, tâm tình dễ thay đổi. Nhưng án tử này, tớ thật sự cảm thấy… Thật sự có chút nghẹn khuất. Tôn Tiểu Lan vốn không nên chết.”

Tề Ninh cười lạnh:“Nhưng cậu không thể phủ nhận, chuyện này phát triển tới bước đường hôm nay, là do cái sai ở mỗi người, nhưng rất có thể Tôn Tiểu Lan là sai lầm lớn nhất. Cậu nghĩ xem, nếu cô ta an phận thủ thường tiếp tục làm công nhân may đồng phục hoặc ở nơi nào đó, bản thân tự thông qua lao động hợp pháp kiếm tiền nuôi sống chính mình, tiếp tế người nhà, thì sẽ không quen Vương Triết, sau đó phát triển thành mối quan hệ ngoài giá thú, đi phá hoại gia đình người khác. Lui một bước, nếu cô ta thật sự thích Vương Triết và muốn ở cùng hắn, vậy tại sao còn đi tìm cô Phương kia, rồi phát sinh quan hệ với Triệu Suất?”

Tống Hi Thành khép mi mắt:“Nhưng có lẽ chưa đến tội chết? Được rồi, liền tính cô ta đáng chết, nhưng đứa bé trong bụng vô tội đi.”

Tề Ninh quay đầu nhìn xe cảnh sát áp giải Vương Triết:“Tớ đoán, chỉ sợ không chỉ Vương Triết không biết đứa nhỏ kia là con ai, ngay cả Tôn Tiểu Lan cũng không rõ. Chuyện này, nói đến cùng vẫn là xã hội đạo đức tuột dốc, quan niệm trinh tiết bị phá vỡ.”

Tống Hi Thành lườm y một cái:“Không chừng sau khi kết án cậu có thể viết luận văn, đề mục tớ đã nghĩ giúp cậu rồi, gọi là « Bàn về nhân quả quan hệ xã hội đạo đức tuột dốc cùng án kiện hình sự ».”

“Không tệ, viết xong đưa cậu.” Tề Ninh mở cửa xe,“Tớ đột nhiên có ý tưởng, về chuyện của đứa nhỏ này, Vương Triết có quyền biết, dù sao cũng bị tử hình, trước khi chết cho hắn biết chân tướng, xem như cảnh sát nhân dân cho hắn ân huệ cuối cùng đi.”

Tống Hi Thành cũng đi xuống xe theo:“Cậu đúng là lòng dạ đen tối, e sợ thiên hạ bất loạn. Sao còn vui vẻ lên đường được, tớ thấy hắn sẽ chết không nhắm mắt.”

Dưới ánh mặt trời, vườn đất trồng rau xanh mướt, vài vị đồng chí trưng cầu ý kiến nhìn Tề Ninh, tay Tề Ninh vung lên:“Đào!”

Dần dần, từ từ rồi cũng có thứ hiện ra, quả nhiên là xương người dày đặc.

Lưu chủ nhiệm kiểm qua vài lần, đem hài cốt cất xong rồi nói:“Thời gian hơn nửa năm, lại gặp phải mùa hè, thi thể đã sớm hủ bại chỉ còn lại xương cốt. Tôi mang về, vì phòng ngừa vạn nhất lại đi nghiệm DNA.”

Tề Ninh gật đầu:“Cảm ơn Lưu chủ nhiệm, nếu không có tin tức DNA mọi người cung cấp, chúng tôi căn bản không có khả năng tìm được Triệu Suất, không có khả năng biết thông tin thật của nạn nhân, càng không có khả năng nghiêm trị hung thủ.”

Lưu chủ nhiệm đeo khẩu trang, trong ánh mắt lại toát ra tiếu ý:“Là tôi nên cảm ơn các cậu. Lâu như vậy vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng vẫn phá được vụ án không có đầu mối này. Tiểu Tề, cậu còn trẻ như vậy, lại rất có chí khí, ngày sau khẳng định sẽ tiến bộ không ngừng.”

Tề Ninh lắc đầu:“Kỳ thật vị trí hiện tại này đối với tôi đã rất tốt rồi, chẳng sợ cả đời giậm chân tại chỗ. Ít nhất tôi có thể làm rất nhiều chuyện.”

Lưu chủ nhiệm vỗ vỗ vai hắn, nhìn về phía Tống Hi Thành và Lã Thận Ngôn bọn họ:“Tôi lại muốn dong dài thêm một câu, hiện tại các án tử gần như hơn một nửa là có liên quan đến quan hệ nam nữ, tôi cậy già lên mặt muốn nói với người trẻ tuổi các cậu để cảnh tỉnh, cảnh sát luôn phải cẩn thận vấn đề kim tiền, các cậu xem như là nha môn thanh liêm, qua tay đều là hình sát án hay linh tinh đại án, tôi không lo cho các cậu. Về phần quan hệ nam nữ, có bao nhiêu nhân viên chính phủ vốn rất có tiền đồ đều sa ngã vào phương diện này, thậm chí cố tình vi phạm thẳng đến mức thân bại danh liệt. Lịch sử dạy dỗ khắc sâu, các cậu vẫn nên phòng bị đi.”

Một số người ở trong ban đã hay chịu đủ độc hại của lão Trương, nên giờ vừa nghe tới đạo lý liền cảm thấy lỗ tai làm kén, Tề Ninh lại biểu hiện ra sự nhẫn nại và tôn trọng vĩ đại với đồng sự lão làng, liên tục gật đầu:“Chúng tôi đã nhớ kỹ, cảm ơn Lưu chủ nhiệm nhắc nhở.” Lưu chủ nhiệm cảm thấy mỹ mãn rời đi, Tề Ninh thở dài:“Đi thôi, bây giờ lập tức cho người nhà đến nhận xác.” Một khi nghĩ đến giai đoạn này, mọi người có chút phức tạp. Tân tân khổ khổ xóc nảy chạy khắp nơi vì tìm ra công đạo cho nạn nhân và người nhà, nhưng khi nhìn thấy giai đoạn người nhà bi thương, cái cảm giác đắc chí khi phá được án kiện sẽ lập tức biến mất không còn một mảnh.

“Hà Mộ, cậu và Phương Na Na đi tiếp đãi người nhà nạn nhân, còn lại đi nghỉ ngơi đi, hôm nay vừa lúc là thứ sáu, mọi người cứ nghỉ ngơi trước, sáng thứ hai gặp lại.” Hắn lập tức ngồi vào ghế lái phụ, quay cửa kính xe xuống:“Tống Hi Thành, chúng ta ra ngoài ăn mừng một bữa.”

Bôn ba liên tục một tuần, hai người bọn họ đều mệt mỏi không chịu nổi, ngồi trong quán lẩu, nhìn đáy nồi sôi ùng ục, Tống Hi Thành xoa xoa mi tâm:“Lão Trương lúc nãy đã nói cho Vương Triết biết.”

“A? Hắn có phản ứng gì?” Tề Ninh cũng không kinh ngạc.

Tống Hi Thành cho thêm thịt và nấm vào trong nồi:“Hắn đầu tiên là dại ra, sau đó kiên quyết không tin, lúc sau nữa gần như hoàn toàn hỏng mất. Vừa khóc vừa cười nửa ngày, hắn nói ra một yêu cầu.”

Tề Ninh nhúng miếng thịt dê, ném vào trong chén Tống Hi Thành:“Hắn muốn biết ai là cha đứa nhỏ đi?”

“Ừ, không chỉ như vậy, hắn còn muốn gặp.”

“Hoang đường, gặp thì thế nào? Đánh hắn hai quyền hay là giết hắn luôn?” Hắn chậm rãi ăn, có lẽ là sau khi tốt nghiệp liền làm việc trong tổ trọng án, gặp qua tử vong và phản bội rất nhiều, so với Tống Hi Thành hay thương tiếc và thổn thức, hắn có vẻ lạnh lùng hơn nhiều.

Tống Hi Thành không hiểu sao có chút nôn nóng:“Tớ cũng không biết, chỉ cảm thấy những người này thật sự rất khó hiểu. Cậu nói, vì một người phụ nữ mà khiến cho nhà tan cửa nát có phải rất đáng buồn cười hay không?”

Tề Ninh lại bắt đầu gắp cá cho cậu:“Là đàn ông thì không đáng cười?”

Tống Hi Thành chán nản:“Tớ nói cậu có thể nghiêm túc một chút hay không, tớ và cậu đang trao đổi vụ án, tham thảo nhân sinh !”

Có chút bất đắc dĩ, Tề Ninh buông đũa xuống:“Bọn họ không phải vì phụ nữ mà khiến cho nhà tan cửa nát, theo bản chất mà nói, hắn là vì muốn trốn tránh trách nhiệm lúc nhất thời phóng túng, nên bí quá hoá liều phạm phải sai lầm. Bọn họ vốn không có cái gọi là tình cảm, nói là cảm tình, còn không bằng nói là dục vọng. Cậu cảm thấy chuyện này vớ vẩn đáng cười, đúng vậy, phàm là ai trong bọn họ mà còn có tình có lý, bọn họ cũng sẽ không đi đến bước đường này.”

“Quả nhiên là lý tính tối thượng của người chủ nghĩa cấm dục.” Tống Hi Thành nói thầm,“Tớ từ trước đến giờ chưa từng thấy cậu mất kiểm soát.”

Tề Ninh chăm chú nhìn gương mặt thanh tú của cậu, nở nụ cười:“Mất kiểm soát? Có lẽ. Cậu phải biết rõ người bình thường bị đè nén càng lâu, một khi bộc phát ra lại càng đáng sợ. Cho nên… Cậu phải cẩn thận.”

Tống Hi Thành “Phốc” một cái cười ra:“Tớ cẩn thận? Không lẽ cậu dự định giết tớ ăn thịt hay là chuẩn bị đem đốt tớ thành tro rồi phân hóa học a?”

Ý vị thâm trường cười một tiếng, Tề Ninh chậm rãi nói:“Vế trước khả năng cao hơn một chút, bất quá, thời cơ vẫn chưa chín mùi.”

Tống Hi Thành dừng lại: “Cậu nói thật? Tớ thấy hay là chọn ngày lành giờ tốt dọn ra ngoài đi, ở chỗ cậu mỗi ngày nấu cơm giặt quần áo khiến tớ giống như ông nội trợ, đã hai mươi mấy tuổi mà bạn gái cũng không có, còn sắp bị ăn luôn, nhân sinh này quá ảm đạm rồi.” Giây sau một miếng thịt bò lại được đặt vào trong chén cậu.

“Ăn cơm đi, ba hoa.”

. : . Hoàn Vụ 1 . : .

2 thoughts on “TM – Vụ án 1 – 10 (Hoàn vụ 1)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s