TM – Vụ án 1 – 09

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 9

Dựa theo chỉ thị của Tề Ninh, cuối cùng mọi người tập trung mục tiêu vào một người đàn ông trung niên tên là Vương Triết, người này từng thuê một phòng nhỏ ở khu phúc địa* ngoài Tứ hoàn vào tháng 6 năm trước, mà theo phản ứng của cư dân xung quanh và công ty vật nghiệp, quả thật từng có một cô gái họ Tôn sống cùng hắn.

*khu đất lành, đạo giáo thì gọi là nơi thần tiên ở.

Sau khi chứng thực một lần nữa, cục lãnh đạo đã phê chuẩn, cũng trình lên Viện kiểm sát lấy lệnh bắt người, Tề Ninh lập tức hạ lệnh thực thi bắt giữ Vương Triết.

Không mở còi xe, xe cảnh sát chạy nhanh một đường đến nơi ở của Vương Triết.

Tống Hi Thành ngẩng đầu nhìn tổng thể căn lầu có chút cổ xưa, đột nhiên nhớ tới mảnh đất xa xỉ cách đây mấy chục cây số. Tề Ninh vỗ vai cậu, ra hiệu ngẩng đầu nhìn ban công trên lầu.

Mọi người nhanh chóng giấu khẩu súng ở nơi có thể tùy thời rút ra, núp ở hai bên cửa đề phòng bất trắc. Sau đó Tề Ninh gật đầu ra dấu, Hà Mộ sắc mặt tươi vui gõ cửa:“Xin chào, đây là dịch vụ chuyển phát Thuận Phong, ở đây có hàng chuyển phát nhanh của ngài.”

Mở cửa là một phụ nữ đã đến tuổi 30, mặt vàng tóc thì lôi thôi lếch thếch, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn:“Phải ký tên sao?”

Hà Mộ chần chừ:“Là như thế này, đây là chuyển phát khẩn cấp, phải chính người được chuyển Vương Triết Vương tiên sinh ký nhận. Xin hỏi phu nhân có thể giúp tôi gọi anh ta ra không?”

“Thật là phiền, chờ chút.” Dứt lời, người phụ nữ kia liền hùng hùng hổ hổ đi vào.

Không lâu lắm, có một người đàn ông đeo tạp dề vội vội vàng vàng bước ra:“Thật ngại quá, khiến cậu đợi lâu.”

Nhóm người Tống Hi Thành đứng bên cạnh nhìn rất rõ ràng, người này đúng là Vương Triết.

Vương Triết nhận chuyển phát xong, đang lúc chuẩn bị ký tên, thì tay liền bị còng số 8 khóa chặt, Tề Ninh ở xa xa bước tới:“Con gái anh có ở nhà không?”

Vương Triết dường như đang nằm mơ ngơ ngác, nhưng vẫn gật gật đầu.

“Anh hẳn là biết vì sao chúng tôi tìm anh đi? Nếu không muốn kinh động người nhà của anh, thì hãy phối hợp với chúng tôi, anh nên biết thái độ nhận tội của anh cũng sẽ có tác dụng khi cân nhắc về mức hình phạt.”

Cắn cắn môi, Vương Triết quay đầu vào hô to:“Chuyển phát nhanh này có chút vấn đề, anh phải lập tức trở về đơn vị một chuyến, cơm chiều sẽ không ăn ở nhà, mọi người ăn trước đi.”

Bà nhà của hắn mơ mơ hồ hồ trả lời, Vương Triết đã bình tĩnh lại, thấp giọng nói:“Dẫn đường đi.”

Trên đường đến cảnh cục, hắn trầm mặc dị thường, nếu không phải hai tay khẽ run, quả thật rất giống người máy.

Đội hình thẩm vấn đổi thành Tề Ninh chủ thẩm, Tống Hi Thành và lão Trương phó thẩm, ghi chép vẫn là Bành Cương.

“Anh có quen Tôn Tiểu Lan không?” Lão Trương hỏi thật trực tiếp.

Vương Triết cúi đầu không nói, xem ra đã chuẩn bị tốt kiểu chống cự tiêu cực.

“Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự tự nghiêm. Nếu cậu thành thật khai báo, thái độ nhận tội tốt, còn có thể có cơ hội giảm hình phạt. Cho nên cậu không nên cứ khăng khăng một mực!” Lão Trương sinh vào những năm 60, cách nói chuyện luôn mang theo điểm logic hàm xúc.

Vương Triết vẫn như cũ không nói lời nào, người như vậy bọn họ gặp qua rất nhiều, bởi vì phạm phải tử tội, lại không tự thú tình tiết, vô luận thái độ nhận tội tốt như thế nào cũng chỉ sợ khó thoát khỏi tội chết. Để bọn họ mở miệng, thường thường không phải là đạo lý đường hoàng, cũng không phải cò kè mặc cả giao dịch, mà là chân tướng chân thật đáng tin.

Tề Ninh mở miệng nói:“Thi thể của cô gái này được vớt lên từ tháng trước, trước khi chết đã có thai 9 tháng.” Hắn quan sát biểu tình Vương Triết, mỉm cười,“Là con trai.”

Vương Triết đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt phức tạp, tựa hồ có chút hối hận lại tựa hồ có chút tiếc nuối.

Tề Ninh quét mắt nhìn Tống Hi Thành, Tống Hi Thành hiểu ý, vẻ mặt ôn hoà nói:“Là như thế này, có một người tên Tôn Tiểu Lan trước khi chết từng sống ở khu phúc địa phòng 302, theo điều tra của chúng tôi, căn nhà kia là do anh thuê, hơn nữa theo phản ánh của cư dân tiểu khu, anh thường ra vào ở căn phòng đó, thậm chí từng ở chung với Tôn Tiểu Lan. Tôi nghĩ, anh hẳn là có thể cung cấp một số thông tin về nạn nhân đi?”

Vương Triết ngập ngừng:“Tôi không biết, tôi không quen cô ta.”

“Nếu anh hoàn toàn không biết gì cả, như vậy chúng tôi chỉ có thể đi hỏi lệnh phu nhân.” Tống Hi Thành làm bộ đứng dậy.

Vương Triết vẻ mặt mãnh liệt, gân xanh trên trán như muốn nổ tung, cuối cùng hắn suy sụp ngồi phịch trên sô pha:“Không cần phiền, tôi khai, tôi khai.”

“Tôn Tiểu Lan… Tiểu Lan cô ấy là một người làm công. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là lúc ở Túy Sinh Mộng Tử, cô ấy còn trẻ tuổi như vậy, có sức sống như thế.” Nhìn hắn lâm vào hồi ức xa xăm với ánh mắt hoài niệm, Tống Hi Thành đột nhiên cảm thấy một trận ghê tởm, người đàn ông ngồi đối diện hắn, lương không tính là cao nhưng công việc ổn định, dù không thoải mái nhưng gia đình hòa thuận. Mặc tây trang đeo caravat, lại ra vào nơi giải trí phi pháp, không giàu có lại bao dưỡng tình phụ, người như vậy, không phải cầm thú giả dạng dưới lớp con người nhã nhặn thì là cái gì?

Vương Triết dúi tay vào túi, lấy ra cái bật lửa sau đó ngẩng đầu nhìn Tề Ninh, trong mắt là ý sợ hãi cực độ:“Có thuốc không?”

Chỉ có lão Trương hút thuốc ném cho hắn một điếu, hắn khó khăn nhận lấy, tay lại run rẩy cơ hồ không bật lửa được.

“Thường xuyên qua lại, chúng tôi yêu nhau. Tôi không biết cô ấy có yêu tôi hay không, bất quá tôi cảm thấy mình có yêu cô ấy. Cô ấy muốn cái gì, tôi liền cho cái đó. Tiền cô ấy dùng, chỉ mới quần áo giầy dép và trang điểm, phỏng chừng không dưới 5 vạn, vợ tôi truy hỏi thì tôi nói đầu tư cổ phiếu. Rốt cục có một ngày, cô ta nói với tôi, cô không muốn nằm trên giường bán tiếng cười nữa, lòng của cô ấy chỉ có một mình tôi.” Hắn cười lạnh,“Lời nói của đàn bà, ai biết là thật hay là giả? Từ đó về sau, cô ta bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước..”

Đại khái là do cảm thấy chuyện tình thương tâm của hắn rất gây mê cho người khác, lão Trương nhịn không được thúc giục:“Cho nên cậu và nạn nhân sinh ra mâu thuẫn không thể hòa giải, cuối cùng khiến cậu động sát khí?”

Vương Triết hút mạnh điếu thuốc một hơi:“Mâu thuẫn không thể hòa giải? Cảnh sát đồng chí học chính trị thật không tệ. Cô ta là một người đàn bà đáng sợ, dù biết tôi không có tiền, nhưng vẫn muốn bức tôi ly hôn, lúc trước cô ta từng mang thai một lần, nhưng may mắn tôi phát hiện sớm, bắt cô ta xoá sạch.”

Tống Hi Thành đè nén tức giận:“Đang khai báo mấy chuyện từng phạm tội sao.”

“Lúc sau cô ta mang thai, cũng là ngoài dự liệu của tôi, bởi vì mỗi lần làm tôi đều dùng bao rất tốt, cho nên tôi cảm thấy lần này nhất định là cô ta động tay động chân. Giống như trước đây, tôi vẫn yêu cầu cô ta xoá sạch, nhưng cô ta năn nỉ tôi, nạo thai lúc trước đã gây ra thương tổn rất lớn với thân thể, bác sĩ cũng nói nếu còn nạo lần nữa thì về sau sẽ không thể mang thai, cô ta rất muốn có một đứa con của chúng tôi.”

Hút thuốc xong, hắn bóp tàn thuốc, cúi đầu nhìn ngón tay mình:“Tôi bị thuyết phục, liền nói cho vợ tôi là mình phải đi công tác, mỗi tuần về nhà một lần. Đồng nghiệp thông đồng giúp tôi làm chứng, sau đó liền tìm một phòng ở phúc địa, ở chung với cô ấy. Sau đó tôi mới biết được, nguyên lai khoảng cách thật là đẹp. Con người một khi mỗi ngày sinh hoạt cùng nhau, từng hoạt bát khả ái chậm rãi biến thành cố tình gây sự, từng sáng sủa thẳng thắn thành thô lỗ thấp kém. Bụng của nàng từng ngày từng ngày nổi lên, thì tâm của tôi lại từng ngày từng ngày chìm xuống. Lúc cô ta mở miệng đòi tiền học phí cho em trai, tiền tu sửa nhà ở cho gia đình ở quê, tôi rốt cục cảm thấy không thể chịu đựng được nữa, vì thế tôi rời khỏi phúc địa, trở về nhà, chỉ thỉnh thoảng đi gặp cô ta.”

“Mời nói cho chúng tôi biết ngày Tôn Tiểu Lan bị hại đã xảy ra chuyện gì.” Tề Ninh đối với lịch trình mưu toan của hắn không chút nào quan tâm.

Mắt Vương Triết đỏ lên, cả người rùng mình:“Cô ta gọi điện thoại nói với tôi, là cảm giác sắp sinh rồi. Lúc ấy cả người tôi đờ đẫn, không ngờ ngày này vẫn đến. Nhưng sau khi khiếp sợ, tôi tỉnh táo lại, ngày này không thể xảy ra, tôi chỉ là một nhân viên chào hàng bảo hiểm, sao có thể nuôi sống hai gia đình, hai đứa nhỏ? Hơn nữa nếu con gái tôi biết, nó sẽ nhìn tôi thế nào? Cho nên tôi đi mua túi dệt và cưa điện, sau đó…”

“Bóp chết cô ấy?” Thanh âm Tống Hi Thành lạnh lẽo như tan thành bột phấn.

Vương Triết đem mặt chôn trong hai tay, gần như khóc không thành tiếng:“Tôi dùng gối đầu đè cô ta ngạt chết, vậy mà cô ta vẫn nhìn tôi, cứ như vậy nhìn tôi, lúc tắt thở mắt vẫn không nhắm lại… Tôi sợ hãi cùng cực, tôi sợ có người phát hiện thi thể, tôi biết cảnh sát sẽ có biện pháp tra được tôi. [Hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng], lúc ấy tôi không biết từ đâu mà có được dũng khí, phân thây cô ấy, đầu và tứ chi dễ bị người ta phát hiện thân phận nhất, vì thế tôi đem hai phần đó…”

“Thế nào?” Tống Hi Thành truy vấn.

“Tôi đem chúng…” Vương Triết chậm rãi ngẩng đầu, nở nụ cười, nụ cười đơn thuần mỏi mệt, nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rét lạnh,“Tôi đem đầu và tứ chi chôn dưới đất, phía trên thì trồng rau. Thân thể thì buộc vào tảng đá, ném xuống sông.”

. : .

One thought on “TM – Vụ án 1 – 09

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s