TM – Vụ án 1 – 08

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 8

Bất ngờ lúc trước đã điều tra được tiến triển lớn ở W thị. Nhìn người phụ nữ quần áo mộc mạc trước mắt, nụ cười hiền lành, không ai trong bọn họ nghĩ rằng cô gái trước mặt và tú bà trong câu lạc bộ đêm là cùng một người. Chỉ có thể nói tình thương của người mẹ, có thể thay đổi cả một con người, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới.

Hà Mộ ôn hòa hỏi: “Cô không cần kinh hoảng, chúng tôi chỉ đến hỏi một chút tình huống.”

Cô Phương kia có chút khẩn trương, hai tay luôn nắm lấy góc áo.

“Cô biết Triệu Suất không?”

Tuy có chút do dự, nhưng cô vẫn thừa nhận: “Xin hỏi đồng chí cảnh sát, hiện tại tôi đã sửa đổi, chuyện lúc trước mọi người vẫn truy cứu sao?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng Tề Ninh lên tiếng : “Nếu thông tin cô cung cấp cho chúng tôi có giá trị, thì cô đã lập công lớn, có thể xét lại ưu khuyết điểm, hành vi phạm pháp lúc trước cô làm nếu không có ai báo lên cơ quan địa phương, thì chúng tôi sẽ không báo lại cục cảnh W thị. Chỉ hy vọng cô phối hợp tốt điều tra của chúng tôi, về sau làm một công dân tuân thủ luật pháp.”

“Được được, tôi khai. Tôi và Triệu Suất kia biết nhau qua một người bạn, hắn hình như là người H thị. Lần đó hắn đến chủ yếu là bán chút đồ cho chúng tôi, tôi đi đến khách sạn hắn ở để nhận hóa đơn và hàng hóa.”

Tề Ninh nói thẳng: “Vậy đêm đó cô có giới thiệu một người tên Tiểu Lan cho Triệu Suất đúng không?”

Cô Phương kia rốt cuộc cũng là người từng trải, mẫn cảm nhìn ra: “Triệu Suất đã xảy ra chuyện?”

Tống Hi Thành nhíu mày nhìn cô: “Tại sao cô cảm thấy là Triệu Suất gặp chuyện mà không phải Tiểu Lan?”

Cô ta cười có vài phần chua ngoa, ngược lại có thể nhìn ra bóng dáng năm đó: “Triệu Suất nói khó nghe chính là một gã lưu manh giang hồ, thứ gì hắn cũng từng dính tới, hắn không bị thì ai bị? Tiểu Lan ngược lại là một cô gái tốt, lần trước tôi còn nhìn thấy cô ấy mang thai, sao có thể xảy ra chuyện?”

“Cô gặp cô ấy lúc nào?”

Cô gái lâm vào trong hồi ức: “Sau khi tôi kết thúc thời gian ở cử tôi trở về B thị để chuyển toàn bộ đồ dùng về, không biết Tiểu Lan nghe được tin ở đâu tới tiễn tôi. Tôi thấy cô ấy đang mang thai, khí sắc cũng rất tốt, nghe nói sắp kết hôn với bạn trai, nhà ở xe hơi tiền bạc con cái đều có, cuộc sống rất thoải mái.”

Lã Thận Ngôn một bên ghi chép một bên hỏi: “Tên thật và phương thức liên hệ của cô ấy cô biết không?”

“Cô ấy hình như gọi là Tôn Tiểu Lan, phương thức liên hệ ngược lại không có. Tôi chỉ biết ở quê nhà cô ấy có một đứa em trai, là người tỉnh H hay tỉnh A gì đó.”

“Cảm ơn phối hợp của cô, hy vọng cô an phận thủ thường làm người.” Chào hỏi xong mọi người chuẩn bị rời đi.

Cô Phương kia tiễn bọn họ xuống lầu, cuối cùng kéo tay áo Tống Hi Thành hỏi:“Vậy là Tiểu Lan đã xảy ra chuyện? Cô ấy vẫn khỏe chứ?”

Tống Hi Thành nhìn ánh mắt của cô, ngoại trừ tò mò còn có lo lắng, một khắc đó cậu đột nhiên cảm thấy cho dù dựa vào lan can bán rẻ tiếng cười, tình sắc, có lẽ cũng có thể giao chân tâm cho một vài người bạn. Cậu nhìn Tề Ninh, Tề Ninh nhún vai từ chối cho ý kiến, Tống Hi Thành do dự, sau châm chước nói: “Cô ấy chết rồi, tính cả đứa con trong bụng. Cho nên nếu cô muốn giúp cô ấy chết nhắm mắt thì có tình huống gì khác, nhớ báo cho chúng tôi biết.”

Cô Phương kia giật mình che miệng lại, ngược lại không có cảm xúc gì nhiều, một lát sau mới nhẹ giọng nói: “Tôi không biết chuyện này có quan hệ gì với án tử hay không, nhưng đứa con của cô ấy, nói như thế nào đây, cũng là do loạn tình. Tỷ như lần làm loạn với Triệu Suất, bạn trai cô ấy có biết hay không tôi cũng không rõ.”

Lĩnh hội được ngụ ý của nàng, Tống Hi Thành thấp giọng hỏi: “Bạn trai cô gái đó có thân phận đặc thù gì? Chúng tôi hứa sẽ giữ bí mật người khai báo tin tức.”

Cô có chút do dự: “Tôi từng gặp qua, nhưng tên gì tôi không rõ, chỉ biết hình như là họ Vương. Làm tài chính hay bảo hiểm gì đó, bộ dáng rất có tiền.”

Tống Hi Thành cười chân thành: “Cô cung cấp thông tin rất có giá trị, cảm ơn cô!”

Tề Ninh ở bên cạnh gọi điện thoại: “Alo, lão Trương, chúng tôi đang ở W thị, anh giúp chúng tôi liên hệ với tỉnh H hoặc trực tiếp đến nơi quản lý hộ tịch xem xem. Kiểm tra xem có một cô gái trẻ tên là Tôn Tiểu Lan mất tích hay không, thời gian mất tích là tháng 12 năm trứơc đến tháng 1 năm nay. Ừ, chúng tôi lập tức trở về.”

Cúp điện thoại, hắn cười với Tống Hi Thành: “Xem ra án tử này sắp kết thúc.”

Tống Hi Thành cũng nhịn không được cười rộ lên: “Sắp chấm dứt rồi, tớ cũng không muốn chạy sang tỉnh hay thành thị khác, trong nhà phỏng chừng đầy bụi rồi.”

Tề Ninh ngẩn người: “Đúng vậy, nên trở về nhà …”

Sau khi lão Trương bọn họ cùng tỉnh H kiểm tra đối chiếu, mọi người rốt cục tìm được một cô gái ở L thị tỉnh H*, mất tích nửa năm tên Tôn Tiểu Lan. Thông qua các quan hệ, tìm được DNA em trai người chết tiến hành đối chứng, cuối cùng xác định, nạn nhân mang theo đứa nhỏ chưa xuất thế, lẳng lặng nằm trong dòng sông băng lạnh lẽo chịu hàm oan, đúng là Tôn Tiểu Lan. Cha mẹ đã già của cô, còn có em trai chưa trưởng thành đã bắt xe lửa tới B thị, tới đón con gái số khổ, chị gái bi thảm của bọn họ về nhà.

*thành phố L trong tỉnh H, có lẽ cũng giống với thành phố trực thuộc tỉnh bên nước mình

Bên kia trong phòng hội nghị, các thành viên trong tổ trọng án trường kỳ tác chiến một lần nữa ngồi xuống, cùng nhau thảo luận vụ án.

“Lần này mọi người đều vất vả, tôi ở đây chỉ có một yêu cầu với mọi người, đó chính là – Nhanh chóng phá án, tốt nhất là tranh thủ trước khi người chết được thân nhân nhận xác hoặc hoả táng.” Tề Ninh mặt trầm như nước.

“Vâng!”

“Lý Cường, nếu đã tra được thân phận người chết, vậy các cậu có tra các quan hệ và chỗ ở của nạn nhân ở B thị không?”

Lý Cường đứng dậy, mở ra máy chiếu, lại lấy tài liệu trong cặp văn kiện ra.

“Tấm hình này, chính là của nạn nhân khi còn sống được bạn giữ lại. Nạn nhân tên là Tôn Tiểu Lan, năm nay 26 tuổi, người L thị tỉnh H đến bản thị làm công. Từng làm công nhân may đồng phục học sinh, sau lại ghét bỏ tiền lương thấp lại vất vả, được người giới thiệu liền bắt đầu làm việc tại các khu KTV và hoạt động mại dâm phi pháp ở câu lạc bộ đêm.”

Trong hình là một cô gái trang điểm đậm, nhìn ra được đây là ảnh chụp đã lâu, nhưng trên gương mặt cô gái đã không còn tính ngây thơ trẻ con, ánh mắt lộ vẻ phong trần.

“Nửa năm năm trước, cô gái này đột nhiên từ chức ở CLB Túy Sinh Mộng Tử, trưởng ban nói lý do là cô ấy đã quen được một bạn trai có tiền, hiện đang sống trong một tiểu khu xa hoa. Nhưng theo người biết chuyện nhớ lại, Tôn Tiểu Lan từng bí mật nói cho cô ấy biết, bạn trai được gọi là có tiền kia, kỳ thật đã có vợ có con, tiền lương chỉ là cấp bậc phổ thông, căn nhà trong tiểu khu đó là phòng mướn.”

“Hết rồi?” Tề Ninh nhíu mày.

Lý Cường cười khổ: “Sếp, cách đây mấy tiếng ngài mới nói cho bọn tôi biết tên thật của nạn nhân, bọn tôi chỉ kịp điều tra nhiêu đây.”

Tề Ninh khoát tay: “Đến thời điểm này, chân tướng đã rõ ràng. Tôi nghĩ, bạn trai Tôn Tiểu Lan đáng nghi ngờ, có lẽ đã biết đứa nhỏ không phải là con ruột, muốn thoát khỏi dây dưa của nạn nhân, động cơ phi thường rõ ràng. Việc cấp bách chúng ta cần làm bây giờ, chính là thông qua các loại phương thức, nhanh chóng tìm được người đàn ông họ Vương này. Mọi người có ý tưởng gì không?”

Sau một mảnh trầm mặc, Tống Hi Thành đứng dậy lên tiếng: “Tớ nghĩ, người đàn ông này không đưa Tôn Tiểu Lan đến bất cứ bệnh viện phụ sản nào kiểm tra, chứng tỏ người đàn ông này không hy vọng đứa bé ra đời. Mà theo lời người biết chuyện, chúng ta đã biết bọn họ có quan hệ nhân tình lâu dài, vậy thì sẽ có nơi cố định, tớ nghĩ tìm được nơi ở nhất định sẽ là một bước đột phá.”

Tống Hi Thành là người S thị, nói chuyện luôn có ngữ khí đặc biệt, lúc nói đến chữ “quan hệ nhân tình” còn nhíu mũi nhăn mày, khiến tất cả mọi người bật cười.

“Yên lặng, thảo luận vụ án phải giễu cợt đồng chí sao?” Tề Ninh gõ gõ bàn, trong mắt lại có ý cười.

Thấy Tống Hi Thành sắp nổi bão, Tề Ninh thu lại ý cười:“Hiện tại bắt đầu kiểm tra, chủ yếu là biên bản thuê mướn và bất động sản ngoài tứ hoàn và ngũ hoàn*. Nếu đã có gia đình, tôi đoán họ Vương kia không có khả năng tự đi nộp phí vật nghiệp hoặc tham gia các cuộc họp ban phố. Tôi đoán, đứng tên đăng ký thuê phòng hẳn là họ Vương, dù sao cũng là một tiểu khu không tệ, chủ nhà không có khả năng cho một người không có thu nhập ổn định đứng tên thuê.”

*四环五环 : Tứ hoàn và ngũ hoàn là chỉ khu vực, số càng lớn cách trung tâm thành phố càng xa. Vòng ở đây là lấy việc xây dựng và cho lưu thông những con đường lớn quanh thành phố.

“Tại sao phải ngoài tứ hoàn ngũ hoàn?” Lã Thận Ngôn nhịn không được đặt câu hỏi.

Tề Ninh lắc đầu: “Cậu không biết giá cả thị trường B thị sao? Bản thân đã có gia đình, còn muốn bao nuôi tình nhân tiêu tiền như nước, nếu thuê trong khu tam hoàn, cậu không cảm thấy có chút gánh nặng với họ Vương đó sao ? Huống chi… Hắn không sợ gặp phải người quen sao?”

“Sếp nếu muốn kim ốc tàng kiều, tôi phỏng chừng trên đời không có ai có thể nhìn ra.” Lã Thận Ngôn to gan trêu chọc.

Hà Mộ mặt dày mày dạn: “Sếp  hiện tại tàng, chẳng phải là Tống Hi Thành sao~.”

Tống Hi Thành lấy văn kiện đập hắn: “Cậu cút đi.”

Tề Ninh đánh nhịp: “Thời gian cấp bách, mọi người đi ra ngoài tra cho tôi!”

. : .

One thought on “TM – Vụ án 1 – 08

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s