Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (3)

Ngọa tháp chi trắc

Chương 10 (3)

Nhưng Phụng Thiên vô tội, Hoàng đế vòng tay lên người Đại tướng quân đang tàn sát bừa bãi, nếu đau đớn hơn có thể đổi lấy bình an cho Phụng Thiên và Lưu Dân, biết rõ ý nghĩ này ngu xuẩn, nhưng trong lúc yếu ớt này, y thật sự bất chấp, nhìn Ninh Bất Tịch hận không thể giết y cho thống khoái, Hoàng đế chua xót nhẹ giọng thúc giục, “Tiếp tục, dùng sức một chút.”

“Cái gì?” Cảm xúc Ninh tướng quân cũng đang hỗn loạn nên không nghe rõ Hoàng đế nói mơ gì, hắn không muốn dừng lại, cũng không thể dừng lại, nếu dừng lại, hắn không biết có thể khống chế bản thân không giết Hoàng đế hận thấu xương trước mắt này không.

Phụ thân Ninh Bất Tịch vốn là một thư sinh nghèo ở trấn nhỏ Cù Châu, thi khảo được tú tài nhưng đúng lúc thê tử có thai. Vì vậy dù xuất thân thư hương môn đệ lại bỏ đi công danh Ninh tú tài, sợ thê tử mang thai vất vả, dứt khoát bỏ đi cơ hội vào Kinh thành đi thi.

Hoài thai mười tháng, thê tử tú tài đã sinh hạ được một hài tử xinh xắn khỏe mạnh, tú tài ở trong trấn làm tiên sinh dạy học, tiền có được mỗi tháng mặc dù không đến mức thịt cá, nhưng cũng đủ nuôi sống vợ con.

Phu phụ Ninh tú tài trời sinh tính đạm bạc, không mến mộ vinh hoa, phu thê cả nhà hòa thuận, phụ từ tử hiếu, tuy gạo thô y phục rách, nhưng hạnh phúc lâu dài, khiến người người ghen tị.

Không ngờ tai hoạ bất ngờ, chỉ vì thê tử tú tài tướng mạo mỹ miều, cuối năm, Ninh tú tài xé một tấm vải đỏ của bộ y phục mới nhiều năm không dùng làm sáo sam mới cho thê tử mặc. Lúc cả nhà vui vẻ đi chợ tết, Huyện lệnh đi tuần, hoa giáp quan phụ mẫu []1 nhìn trúng mỹ mạo thê tử tú tài, bất chấp tất cả, cướp người về nhà, làm tiểu thiếp thứ mười tám.

[1] quan đã ngoài 60 tuổi

Mẫu thân Ninh Bất Tịch không cam lòng chịu nhục, đêm đó ngay tại phủ đệ Huyện lệnh thắt cổ tự sát.

Mắt thấy việc vui biến thành tang sự, Huyện lệnh thẹn quá hoá giận, sao chịu buông tha cho đôi phụ tử còn lại, lập tức phán tội danh cả nhà là cường đạo, phái bộ khoái đến Ninh gia, thệ phải nhổ cỏ tận gốc, không được lưu lại hậu hoạn.

Lúc ấy đầu mục bắt người là Trình Kỳ Minh có chút giao tình với Ninh tú tài, không đành lòng để hai phụ tử vô tội mất mạng, liền đến thư viện trước một bước, bế Ninh Bất Tịch còn nhỏ không nói một câu phi nước đại, khiến Ninh tú tài bỏ lại đệ tử đuổi sát theo.

Sau khi chạy sâu vào rừng, Trình Kỳ Minh mới truyền lại lời không lưu lại người sống của Huyện lệnh.

Ninh tú tài bi phẫn căm hận, thật sự không nuốt trôi cơn tức này, lòng căm phẫn đem nhi tử phó thác cho Trình bộ đầu, sau đó đến Bát bộ tuần án phủ giống trống kêu oan.

Luật lệ Trung Châu, dân cáo quan là tội lớn, phải lăn qua mười thước đinh bản, nếu còn chút lực dư thừa, mới được trình lên đơn kiện. (Đậu : đậu xanh, luật lệ gì vậy :v)

Ninh tú tài liều mạng vì mối hận vong thê, lăn qua đinh bản, vết máu loang lổ dâng lên đơn kiện, lại vì nhiều ngày bôn ba mệt nhọc quá độ thân thể không chịu được cộng thêm mất máu rất nhiều, một mạng cứ như vậy mà quy thiên.

Cháu gái của Cù Châu Huyện lệnh chính là thê tử Hữu Thừa tướng trong triều, Bát bộ tuần án không muốn gây chuyện, lợi dụng nguyên cáo đã qua đời làm lý do án này không thể tiếp tục được nữa, qua loa kết thúc vụ án.

Huyện lệnh e sợ con trai Ninh tú tài sau khi lớn lên báo thù cho cha mẹ, một đường ngàn dặm đuổi giết, đến nay Ninh Bất Tịch vẫn nhớ rõ vị trí mười vết sẹo trên toàn thân dưỡng phụ Trình Kỳ Minh, trong đó tám cái là vì hắn mà lưu lại.

Lúc mất mùa ba năm, dưỡng phụ bất chấp vết thương cũ tái phát sốt cao, nghiêm mặt, bắt hắn ăn hết nửa bát cháo cuối cùng trong phòng, còn bản thân suy yếu suýt nữa bởi vì đói khát cùng thương thế mà chết.

Còn có mấy năm nay ở trong quân, cùng hắn khởi nghĩa vũ trang, một đường kề vai chiến đấu giết tham quan, bảo vệ biên cảnh…

Hắn làm sao có thể tin, tình nghĩa từng sống chết cùng nhau, đều bị tiền tài cùng vinh hoa mua chuộc, trở thành thủ hạ người quyền thế, là tay sai hèn mọn?

Cho nên, những chuyện này chẳng qua là bởi vì Hoàng đế sợ chết mà tìm cớ, Ninh Bất Tịch chỉ có thể tự nhủ như vậy.

Hắn chỉ có thể tự ngủ Hoàng đế có ý muốn hãm hại người chí thân của hắn.

Hoàng đế bị hắn ép buộc mười năm, chọn hành động trả thù là hợp lý.

Nếu không thể tiếp tục tín nhiệm dưỡng phụ cùng Phụng Thiên người đã cứu hắn mấy lần, cùng với các huynh đệ phó thác sau lưng cho nhau trên chiến trường, Ninh Bất Tịch không biết trong thiên hạ to lớn này, hắn còn có thể nương tựa vào ai?

Hoàng đế mơ một giấc mơ.

Trong mơ y còn là một hài tử, không thích đọc sách luyện võ, chỉ thích nghịch ngợm vui đùa.

Phụ hoàng rất sủng ái mẫu phi có huyết thống dị quốc của y, bởi vì triều thần muôn miệng một lời phản đối lập ngoại tộc làm Hậu, nên người rất áy náy với ái nhân của mình, dốc lòng bồi thường, vô cùng dung túng với nhi tử không có tương lai này.

Thời thơ ấu thật sự rất vui vẻ.

Sau khi kết thúc chính sự, phụ hoàng sẽ dắt mẫu phi đến một góc Ngự hoa viên thì thầm.

Thần Võ đại tướng quân cùng bạch y thiếu niên mỗi ngày luyện võ xong đều chạy tới trông y.

Bạch y nhân từ trong bụi cỏ xách y ra ngoài, nhìn y gương mặt nhỏ nhắn dính đầy bùn, thường làm vẻ mặt bất lực.

Một bên trách y sao không học hành đàng hoàng, làm sao giống một Hoàng tử? Một bên ôn nhu lấy tay áo tuyết trắng lau mặt giúp y.

Thường thường sau khi hai bên tay áo đều loang lổ vết bẩn, mới lộ ra nét thanh tú sau khuôn mặt vô cùng bẩn này.

Thiếu niên thích mặc bạch y viết chữ rất đẹp, luôn than vãn khi thấy chữ biết của y, chưa bao giờ từ bỏ ý định lấy điều kiện bồi y đấu khúc khúc [1] để dạy y viết chữ.

[1] đấu dế

Cố tình y lại quá sức hiếu động, một khắc cũng không ngồi yên được, ngồi ở trên băng ghế mà cái mông không cam lòng cứ quay tới quay lui, chữ viết ra liền cong cong vẹo vẹo, cuối cùng chẳng ra sao.

Thiếu niên dạy y tập viết rơi vào đường cùng, đành phải ôm y lên đùi, nắm bàn tay nhỏ bé của y, chặt chẽ nắm lấy, mới miễn cưỡng viết xong hai tờ giấy Tuyên Thành.

Thường thường lúc chuẩn bị viết sang tờ thứ ba, hai người mới vừa nâng bút viết được vài chữ, y liền nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, ngẩng đầu bày ra thần sắc đáng thương, làm nũng muốn ra ngoài chơi lát nữa lại tiếp tục luyện chữ.

Bởi vì diễn cảm quá mức đáng thương, bạch y thiếu niên lại hay đau lòng y, vì vậy thường xuyên bị đánh bại, một bên thì thào “Cái tên gỗ mục này”, một bên buông bút, sủng nịch bồi y đấu bắt khúc khúc.

Chơi đùa chơi đùa, bất tri bất giác trời đã tối.

Cứ như vậy lại dễ dàng trải qua một ngày khoái hoạt.

Hoàng đế đang ngủ bỗng khẽ mỉm cười, vươn tay ra, phảng phất như có thể chạm được bàn tay bạch y thiếu niên đang mỉm cười trước mắt.

Đột nhiên, cảnh trong mơ biến đổi, tin dữ Thần Võ đại tướng quân đầu hàng Bắc Di truyền tới cung, Hoàng hậu nương nương hổ thẹn vì ca ca nên ôm hận tự sát.

Đêm đó, Đông cung không biết vì sao lại cháy.

Hôm sau, nhóm cung nhân phát hiện thi thể Hoàng thái tử bị cháy đen không thể nhận diện trong điện.

Trong khi đó chỉ mới một ngày trước, bạch y thiếu niên còn bồi y chơi cả ngày, lặng lẽ giao cho y mấy quyển bí kíp võ công, không chút do dự đem nội lực luyện mười năm truyền một nửa cho y.

Quay ngược thời gian thiếu niên vẫn ôn nhu như xưa, nghiêm túc dặn dò y nhất định phải hảo hảo luyện võ, vả lại không được để người khác biết được chuyện này.

Tiểu Hoàng tử y đắm chìm trong hưng phấn sắp trở thành võ lâm cao thủ, không chú ý tới ưu thương biệt ly cùng không nỡ trong mắt Bạch y nhân, còn vui vẻ gật đầu, “Thật tốt thật tốt, chờ học xong võ công, ngày mai có thể bắt một con khúc khúc lớn hơn nữa rồi!”

Nhưng mà, đã không có ngày mai.

Không ai biết tung tích Bạch y thiếu niên, sau đó mẫu phi trúng kỳ độc hộc máu bỏ mình, phụ hoàng mê luyến ca múa, cuối cùng bị thích khách giả dạng ca nữ sát hại, chỉ còn y, cùng ngôi vị Hoàng đế cô đơn lạnh lẽo, nương tựa vào nhau.

Ban ngày còn ổn, cùng nhóm Phiên vương triều thần đấu nhau đã tiêu hao hết tâm lực, không có khí lực nghĩ tới chuyện cũ năm xưa, nhưng khi đêm đến, ác mộng hỗn loạn liền ùn ùn kéo đến, khi tỉnh lại thì một thân mồ hôi lạnh, cũng vô pháp đi vào giấc ngủ.

Cho đến một ngày, y mất ngủ ngồi trong Ngự hoa viên ngẩn người thì một bạch y thanh niên lặng lẽ xuất hiện, nhìn quầng thâm mắt trên gương mặt y, giống như mấy năm trước bất đắc dĩ lắc đầu.

Bất chấp đối phương là người hay quỷ, y vươn tay, gắt gao nắm chặt vạt áo trắng, luyến tiếc giấc mộng đẹp khó có khi xuất hiện này, mắt nhắm chặt không chịu mở, rốt cục ngủ ngon một đêm.

Tỉnh lại, trong tay trống không, đang kinh hoảng, thanh âm ôn nhu trên đỉnh đầu vang lên, “Ta ở đây, chưa từng rời đi…”

Thật mất mặt, mẫu phi mất, phụ hoàng băng hà, gặp quân phản loạn lúc nguy cấp y cũng không có khóc, lại bởi vì những câu an ủi đơn giản, không thể điều khiển tự động rơi lệ.

Thanh niên vẫn thích mặc bạch y như trước, theo quán tính nâng ống tay áo, xoa xoa gương mặt bị nước mắt thấm ướt, “Thích khóc như vậy, làm sao giống một Hoàng đế?”

Trong nước mắt y mở một nụ cười, cảm thấy phi thường phi thường ngượng ngùng, vì thế ngây ngốc đáp, “Ta có luyện chữ đàng hoàng.”

“Ta biết.” Bạch y thanh niên mỉm cười, “Chữ viết trên thánh chỉ quá xấu, không tiện xuất ra gặp người.”

“Ta có chăm chỉ đọc sách.”

“Ừ.”

“Ta có chăm chỉ luyện võ.”

“Ngoan.”

Hoàng đế rốt cục bất mãn: “Mấy năm nay ngươi rốt cuộc đi đâu?”

“Chuyện đó sau này hãy nói, ta không tiện tiến cung, sau này ta sẽ để hảo hữu của ta mỗi ngày cùng ăn cùng ngủ với ngươi! Như vậy ngươi sẽ không tiếp tục mất ngủ nữa.”

“Được.” Có câu gọi là vật họp theo loài, người lấy đàn phân, bằng hữu của hắn nhất định cũng là người ôn nhu, Hoàng đế vui vẻ nghĩ.

Sau đó phát hiện bị lừa gạt, bằng hữu được tiến cử lại là tên hỗn đản Ninh Bất Tịch? !

Quên đi, chuyện này cũng không sao, chỉ cần Bạch y nhân vẫn sống tốt, có thể gặp nhau, so với dĩ vãng hoàn toàn quên mất y bỏ đi mỹ mãn hơn nhiều…

Chính là, đây chỉ là ký ức nhớ lại trong mơ.

Trong hiện thực, người kia vẫn sinh tử chưa rõ.

Đậu : đến chương này có lẽ mọi người cũng biết thân phận của Phụng Thiên là ai rồi, hỏi nhỏ, có ai từng thầm nghĩ hai người này có gian tình với nhau không? rồi sau đó Đại tướng quân bị ngược lên ngược xuống chẳng hạn :))

. : .

Advertisements

3 thoughts on “Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (3)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s