TM – Vụ án 1 – 07

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 7

Tề Ninh đẩy cửa đi vào, Lã Thận Ngôn đang tra hỏi:“Vậy cô Phương đó sau này làm gì, ngươi biết không?”

Triệu Suất đã hoàn toàn buông bỏ kháng cự, suy sụp: “Chị ta lúc trước là bà chủ câu lạc bộ đêm Túy Sinh Mộng Tử ở B thị, có chút giao tình với tôi, tôi không thường đến B thị, nhưng mỗi lần tới tôi nhất định sẽ tìm gặp.”

“Sau đó?”

“Hôm đó mọi người cùng nhau đập thuốc, không phải ma túy, chỉ là thuốc lắc phổ thông. Lúc đang High, chị Phương liền đề nghị, nói đúng lúc có mấy cô gái, lúc trước từng làm ở câu lạc bộ đêm, hôm nay đến đây tìm nàng, tâm tình không tốt muốn tìm việc vui, tôi lúc ấy thần trí không rõ nên đáp ứng. Sau……”

Tề Ninh mở miệng:“Vậy sau đó cô Phương đi đâu, ngươi biết không? Tên thật của Tiểu Lan là gì?”

“Sau đó chị ta sinh con, rồi hoàn lương, tôi cũng không liên hệ nữa. Còn Tiểu Lan kia, hình như từng nói tên thật cho tôi biết, nhưng thời gian qua lâu như vậy tôi thật sự không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng là người tỉnh S hay tỉnh H gì đó, nhà nghèo không có tiền đi học nên cô ấy đi làm công, còn phải trả học phí cho em trai, cũng rất khó khăn.” Trên mặt Triệu Suất xuất hiện một thần sắc không đành lòng,“Vậy, Tiểu Lan đã phạm tội hay là đã xảy ra chuyện?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Lã Thận Ngôn do dự nói: “Bởi vì án kiện còn đang trong quá trình điều tra, cho nên chúng tôi không thể tiết lộ. Xét thấy anh có chứng cứ ngoại phạm đầy đủ, cũng không có động cơ gây án, chúng tôi quyết định tạm dừng thẩm vấn. Bất quá anh vừa mới nhận tội, anh là nghi phạm có liên quan tới ma túy, cho nên cục cảnh H thị sẽ tiếp tục triển khai điều tra chuyện này.”

Trong mắt Triệu Suất có chút oán giận, trầm mặc bị hình cảnh địa phương dẫn đi .

“Sếp, bây giờ chúng ta làm gì?” Bành Cương thu thập xong laptop và sổ ghi chú, yên lặng đặt câu hỏi.

Tề Ninh nhìn Hà Mộ: “Cậu hôm nay căn bản không có làm cái gì, hiện tại tinh thần thế nào?”

Hà Mộ lập tức giả bộ ngồi phịch trên ghế: “Tổ trưởng, em hiện tại đầu choáng mắt hoa, thắt lưng thì đau nhứt, hai mắt sắp biến thành màu đen…”

Tống Hi Thành mở lời:“Kỳ thật tớ cũng không phải mệt lắm, nếu không tớ lái cho.”

Tề Ninh không chút để ý:“Hà Mộ lái xe, chúng ta suốt đêm quay về B thị, sau đó Lã Thận Ngôn cậu gọi điện thoại cho lão Trương bọn họ, để bọn họ đi điều tra Túy Sinh Mộng Tử, nhất định phải tìm được tung tích cô Phương kia.”

Vì vậy sau khi ở lại H thị 15 tiếng, đoàn người lại một lần nữa bước lên hành trình.

Tề Ninh nhắm mắt lại dựa vào cửa sổ, đầu lắc lư theo xe xóc nảy, Tống Hi Thành vỗ vỗ hắn: “Tề Ninh, nếu không cậu ngồi ghế lái phụ đi, ít nhất sẽ thoải mái hơn chút, cậu cũng đã lâu không ngủ rồi.”

“Đúng vậy.” Bành Cương ngồi phía trước cũng quay đầu,“Phía sau 3 người lớn chen chúc, nghẹn chết được, làm sao mà ngủ.”

Tề Ninh không trợn mắt: “Tôi nói mọi người có phiền hay không a, vốn sắp ngủ được rồi, còn bị mọi người đánh thức.”

Dường như vấp một cái rãnh, xe giật nảy mạnh, đầu Tề Ninh “cốp” một tiếng va vào cửa kính, làm Tống Hi Thành sợ hết hồn. Tề Ninh mở mắt ra, hình như có chút tức giận, quay đầu dựa vào trên người Tống Hi Thành, có đệm dựa hình người, một lúc sau liền ngủ ngon.

Lã Thận Ngôn tấm tắc nói:“Không ngờ Sếp thế nhưng cũng là giai cấp bóc lột nha, khuynh hướng hưởng lạc tràn trong tổ chúng ta.”

Tống Hi Thành có chút câm nín, ngồi ngay ngắn để Tề Ninh dựa vào, cũng không nói thêm gì nữa.

Đại khái qua hơn một giờ, đang lúc Tống Hi Thành mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên có một giọng hát phi thường bén nhọn truyền đến, tiếng nam ca sĩ thét chói tai khàn cả giọng. Hà Mộ lắp bắp kinh hãi, xe lượn một đường chữ S trên cao tốc.

Tề Ninh không có phản ứng, Tống Hi Thành bất đắc dĩ, tay đưa vào túi hắn lấy điện thoại ra:“Alo, tôi là Tống Hi Thành.”

Đối diện hình như là lão Trương, giọng nói rất vui vẻ: “Là cậu sao, chuyển lời tới tổ trưởng, bọn anh đã tra được tung tích của cô Phương kia. Tên thật là Hứa Phương, nay đã trở về quê nhà W thị, địa chỉ cụ thể anh sẽ lập tức gửi cho các cậu, mọi người có chuyện gì mới nhớ lập tức nói cho bọn anh biết.”

“Được.” Cúp điện thoại, đã thấy Tề Ninh mở mắt tự khi nào, nhìn chằm chằm đỉnh xe ngẩn người.

Tống Hi Thành nhìn y: “Nghe thấy hết rồi?”

Tề Ninh “Ừ” một tiếng, nghĩ nghĩ: “Hà Mộ, chúng ta lập tức đi W thị, để lão Trương bọn họ ở lại B thị đợi lệnh.”

Lúc bọn họ đến W thị, đã gần 11 giờ tối, tất cả mọi người đều sức cùng lực kiệt, vì thế tìm một nhà khách nghỉ ngơi một đêm.

Khi Tống Hi Thành bước ra ngoài lau khô tóc, Tề Ninh đang không yên lòng bấm kênh truyền hình.

“Tớ tưởng cậu đang phân tích vụ án.”

Tề Ninh giương mắt nhìn cậu, xa xăm ngâm thơ: “Ngọc nhân dục xuất tân trang tẩy, tạo hóa khả năng thiên hữu ý…”

Tống Hi Thành rùng mình quét mắt nhìn lên TV: “Tớ nói kịch não tàn xuyên việt vẫn là ít xem chút đi, đài IMGO cản trở sức khỏe và tinh thần của con người quá.”

Tề Ninh lấy điều khiển ném cho cậu, nằm ngã lên giường, hai mắt mở to, một chút cũng không buồn ngủ.

“Xong rồi, trên xe ngủ lâu quá, hiện tại ngủ không được .”

Tống Hi Thành sung sướng khi người gặp họa: “Tớ thì rất mệt, cậu cứ từ từ suy tư thi từ ca phú nhân sinh triết học đi, ngủ ngon!”

Cậu thật sự rất mệt, nằm một lúc liền mơ màng ngủ, chỉ nhớ mang máng có người tắt TV, tắt đèn.

Mộng cảnh* mấy ngày không quấy rầy nay lại đúng hạn mà đến, địa điểm lần này là phòng ngủ cảnh giáo.

*cảnh trong mơ

Tề Ninh đang cúi đầu viết bài tập, biểu tình trước sau như một.

Cửa phòng ngủ bị đá mở, một cặp lồng đựng cơm nóng hầm hập đặt lên trên bàn y: “Tôi cảnh cáo cậu, họ Tề kia, bắt đầu từ tuần sau, mời cậu tự lo liệu cuộc sống, tự mình lấy cơm, lấy nước, giặt quần áo, xếp chăn xếp gối.” Tề Ninh không chút để ý mở cà mèn ra, nói: “Bạn học giúp đỡ lẫn nhau, chẳng lẽ không được sao?”

“Bạn học? Thật sự là phúc khí của tớ ha, có thể làm bạn học với cậu, thật sự là phúc khí 8 đời tớ, có thể làm bạn cùng phòng với cậu, thật sự là tích 500 năm thiện quả!”

Tề Ninh xì một tiếng bật cười, hắn vốn đã rất đẹp trai, ngày thường lại trầm mặc ít lời, bất ngờ cười một cái, nhất thời như băng tuyết tan ra, hoa trên núi chợt nở, cảm giác có thể tạo thành lực đánh khổng lồ vào thị giác.

Người đối diện hắn còn đang lải nhải: “Tề Ninh tớ nói cho cậu biết, Tống Hi Thành tớ không phải là đứa ở nhà cậu!”

Cậu chợt bừng tỉnh, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, mà đèn phòng đã mở, Tề Ninh sắc mặt phức tạp nhìn cậu,“Chỉ có ở trong mơ cậu mới dám đem lời thật lòng nói ra sao?”

Tống Hi Thành lắc lắc đầu: “Tề Ninh, có phải tớ bị mất trí nhớ không?”

Tề Ninh sửng sốt: “Mất trí nhớ? Cậu lúc trước làm gì mà mất trí nhớ?”

“Không phải, tớ gần đây hay nằm mơ.”

Tề Ninh cười lạnh:“Tớ biết, trong mơ còn không quên nguyền rủa tớ, thật sự là anh em tình thâm.”

“Không phải, tớ là thật tình thảo luận với cậu, thù mới nợ cũ gì gì đó, có thể gác lại hay không hả?”

Tề Ninh nhún vai, Tống Hi Thành tiếp tục nói: “Nói như thế nào đây, dạo này luôn mơ thấy chuyện cũ, cứ theo đà này, tớ cảm thấy trong vòng 2 tháng, có thể xem hết cuộc sống cảnh giáo của tớ rồi.”

“Là giấc mơ dạng gì?”

Tống Hi Thành đột nhiên ấp a ấp úng: “Cũng không có gì, bất quá là một ít chuyện vụn vặt về học tập sinh hoạt.”

“A, trong đó có tớ sao?” Tề Ninh đè thấp giọng, ngữ khí uy hiếp.

Tống Hi Thành cười mỉa: “Đương nhiên là có, cậu thành tích nổi trội xuất sắc nổi tiếng, tớ ở trong mơ luôn bận rộn học tập cậu.”

Tề Ninh đứng dậy lấy ly nước ấm cho cậu: “Thật là vinh hạnh, tớ đoán tớ cũng tích được 500 năm thiện quả, mới may mắn có được người ở như cậu, đúng không?”

Thở dài, Tống Hi Thành nhận lấy ly nước: “Đã biết rõ còn cố hỏi. Nhìn chung thì, giấc mơ này cũng không tệ, để tớ nhớ lại một khắc huy hoàng của mình.”

Tề Ninh biểu tình quỷ dị, Tống Hi Thành giải thích: “Cậu phải biết rằng, nếu tớ nói cho Hà Mộ bọn họ biết năm đó tớ bất khuất như thế nào, đấu tranh vượt mọi khó khăn gian khổ vì cậu, bọn họ khẳng định sẽ bội phục tớ sát đất. Không phải ai cũng có cơ hội nói móc trêu chọc đả kích cậu đâu, còn được đạp rồi tấn cậu mấy cái, đãi ngộ này, nhiều năm rồi tớ không được hưởng.”

“Vậy nên, tớ có thể bất mãn được không?”

Tống Hi Thành cười gượng, để ly nước lên tủ đầu giường, vùi đầu vào gối:“Mới 4 giờ, tớ ngủ tiếp, ngày mai còn phải đến nhà cô Phương kia, cậu cũng nghỉ ngơi cho tốt đi, ngủ ngon!”

Cậu nhắm mắt lại, chậm rãi ngủ say, lại lâm vào mộng cảnh chua chua hoặc ngọt ngào.

Đến khi hô hấp cậu trở nên đều đều, trong bóng tối dày đặc mới có người phát ra tiếng thở dài nho nhỏ:“Ngủ ngon.”

. : .

One thought on “TM – Vụ án 1 – 07

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s