Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (2)

Ngọa tháp chi trắc

Chương 10 (2)

Vốn cho rằng, thời gian lo lắng này sẽ không kéo dài, không quá năm ngày, Ninh Bất Tịch nhận được tin nhất định sẽ từ biên cảnh chạy về.

Nhưng bây giờ đã tròn tám ngày, triều thần luôn ầm ĩ với cái chết của Lâm phi và Tần phi đến giờ cũng chấm dứt, Ninh tướng quân vẫn không xuất hiện trong cung, Hoàng đế bỗng thấy kỳ quái, Mộ Dung Tần sao có thể không theo kế hoạch thông báo chuyện này cho Ninh Bất Tịch?

Mười hai ngày sau, nghi hoặc này rất nhanh đã có đáp án.

Chỉ thấy Ninh đại tướng quân một thân phong trần, quả nhiên khi hắn nhận được tin liền đến Từ Châu xem xét trước, không thu hoạch được gì mới giận dữ hồi Kinh tìm Hoàng đế tính sổ.

Giống như sao xẹt, Đại tướng quân rút kiếm thúc ngựa xông thẳng vào cấm cung, thị vệ ở ven đường ngăn cản đều bị kiếm khí của hắn đánh văng ra, ngã xuống đất không đứng dậy nỗi.

Một người một ngựa không ngừng nghỉ, xông thẳng vào cung Triêu Dương.

Mũi kiếm Tuyết Lượng trực tiếp chỉ thẳng vào cổ Hoàng đế, Ninh Bất Tịch phẫn nộ gào to, “Lý Thừa Nghiệp, ngươi làm cái gì?”

Lúc này đã vào đêm, lưỡi kiếm sắc bén dưới ánh trăng lóe lên ngân quang lạnh lẽo, sát ý kẻ cầm kiếm lạnh như băng, phá lệ làm cho người khác sợ hãi.

Cấm quân hỗn loạn hô “Cứu giá”, chạy về phía trước, bao vây Ninh tướng quân dữ tợn trước mắt.

Tên đã lên dây, đao ra khỏi vỏ, trường thương nhắm thẳng vào kẻ định hành thích Vua.

Tình cảnh hỗn loạn, hết sức căng thẳng.

Bị mũi kiếm chỉ vào Hoàng đế dường như hoàn toàn không đếm xỉa tới, nhìn nam nhân thần sắc mỏi mệt đằng đằng sát khí đối diện, trong ánh mắt lại có một tia thương tiếc.

“Các ngươi lui ra đi!” Hoàng đế lãnh đạm phất tay, trong lòng hiểu rõ nếu cấm quân còn ở đây, không chỉ có tính mạng Ninh Bất Tịch bị uy hiếp, mà còn có y.

Có trời mới biết có bao nhiêu sát thủ lẫn lộn trong đám trung tâm thị vệ này, trong lúc hỗn chiến thuận tay làm thịt Hoàng đế, tiếp tục giá họa cho kẻ chắc chắn có khả năng đào thoát Ninh Bất Tịch, là việc dễ biết bao nhiêu.

“Bệ hạ…” Thống lĩnh cấm quân Vũ Văn Toàn thần sắc lo lắng, “Xin cho thần lưu lại hộ giá.”

Hoàng đế lắc đầu, dù biết bào đệ của Lễ bộ Thượng thật sự lo cho an nguy của y, “Vũ Văn, nghe Trẫm.”

“Vâng.” Vũ Văn Toàn cũng biết lúc này không nên gây ra hỗn loạn, dẫn theo thuộc hạ lần lượt rút khỏi Triêu Dương Điện.

Trước khi đi nhịn không được liếc nhìn Ninh đại tướng quân uy hiếp, trường đao ra khỏi vỏ, lại rất nhanh tra vào vỏ, “Xoẹt” một tiếng, trong lúc yên tĩnh phá lệ vang dội.

Cho dù ngươi là thiên hạ đệ nhất cao thủ, nếu Bệ hạ bị thương một sợi tóc, thì đừng hòng thoát khỏi núi đao mưa tên của cấm quân.

Vũ Văn Toàn lập tức đi ra ngoài, nghiêm lệnh cho cấm quân bao vây Triêu Dương Điện ba tầng trong ngoài, sau khi cho tâm phúc chú ý động tĩnh, thống lĩnh cấm quân mới bất chấp trời tối, vội vàng chạy đi tìm huynh trưởng nghiên cứu đối sách.

Trong Triêu Dương Điện, Hoàng đế chống lại sắc mặt lạnh thấu xương của Đại tướng quân, không sợ hãi, bình thản đáp, “Trẫm làm chuyện nên làm.”

Vừa dứt lời, lưỡi kiếm nguyên bản chỉ cách cần cổ một chút liền tiến thêm một tấc.

Huyết châu đỏ thẫm chậm rãi chảy ra từ chiếc cổ trắng ngần.

Ninh Bất Tịch nghiến răng nghiến lợi, thanh âm giống như truyền đến từ Địa Ngục: “Vì lời hứa mười năm trước, ta cho ngươi một cơ hội giải thích cuối cùng.”

Hoàng đế cũng không chần chừ, quả quyết trả lời, “Ngoại trừ Lưu Dân, toàn bộ người trong Xích Diệm quân Trẫm phái đi Từ Châu, đều đã bị Bắc Nguỵ Nam Tề và Lục phiên mua chuộc.”

“Có chứng cớ gì?”

“Trẫm muốn giết vài người, cần phải có chứng cớ?”

“Tốt lắm.” Mũi kiếm của Ninh Bất Tịch có chút run rẩy không thể nhận ra hạ xuống, lại tiến thêm nửa tấc, tơ máu lập tức dọc theo chiếc cổ thon dài Hoàng đế uốn lượn xuống, dưới ánh nến, nhìn hết sức ghê người.

Hoàng đế vẫn không động đậy, cũng không phản kháng, chỉ là bình tĩnh nhìn Đại tướng quân trước mặt.

Nửa ngày sau, lửa giận của Ninh Bất Tịch bị phần bình tĩnh này chậm rãi dập tắt, mặc dù phẫn nộ và bi thương bị phản bội lẻn vào đáy lòng, hắn vẫn bắt buộc bản thân đè nén sát ý, chất vấn, “Mười năm trước thề sẽ không động thủ với ta, cái gọi là quân vô hí ngôn, chính là như thế?”

“Cho nên ngươi còn đứng ở đây.” Dường như e sợ Ninh tướng quân chưa bị kích thích đủ, Hoàng đế không sợ chết nói thêm một câu, “Không có bị cấm quân bắn thành tổ ong.”

Ninh Bất Tịch lạnh lùng cười: “Ngươi cho rằng, chỉ bằng điểm công phu mèo quào bọn hắn, có thể bảo vệ tội danh mưu hại dưỡng phụ của ta cùng hảo hữu của ngươi?”

“Biên cảnh Trung Châu nhiều năm khói lửa, đầu sỏ khơi mào chiến sự là Nhiếp chính vương Tiêu Kỳ, Tiêu Kỳ chết, đối với nước với dân, đều là chuyện may mắn.” Dù biết rõ sẽ vô dụng, Hoàng đế vẫn không chịu buông tha, giải thích lần nữa.

Quả nhiên, Ninh Bất Tịch đối với giải thích này hoàn toàn cười nhạt, “Người trong Xích Diễm quân ta, dù chết cũng phải đường đường chính chính chết trên sa trường, há có thể làm ngón trò ám sát nát vụn này. Lý Thừa Nghiệp, ngươi không cần nguỵ biện, thành thành thật thật thừa nhận đi! Ngươi chính là vì muốn báo thù riêng cho phụ mẫu nhân tiện loại trừ Xích Diễm quân thế lực quá lớn, mới để cho dưỡng phụ của ta cùng các huynh đệ đi chịu chết.”

Nếu chứng cứ phản quốc của đám mật thám kia đã bị Mộ Dung Tần phái người đánh cắp, thì lúc này nhiều lời cũng vô ích, Hoàng đế bình thản nói, “Vẫn là câu nói mười năm trước, ngươi có thể động thủ, Trẫm ở trên đường hoàng tuyền chờ ngươi cùng uống trà.”

Đây là điểm duy nhất Mộ Dung Tần không tính đến được, mười năm trước, kế vị chỉ mới một tháng, Ninh Bất Tịch hãm thành phản quân, Hoàng đế nhẹ nhàng thong dong, một thân một mình gặp mặt thủ lĩnh phản quân, phân tích thế cục, thành công thuyết phục Ninh Bất Tịch lui binh kết minh.”

Dù ở mức độ nào, thế cục lúc này cùng mười năm trước vô cùng tương tự, mỗi người một tính cách, đã định trước khi đối mặt cùng một chuyện sẽ không thay đổi thái độ, mười năm trước Ninh Bất Tịch không đành lòng để cả nước nội chiến, khiến kẻ địch bên ngoài thừa cơ tiến vào, làm cho mất nước, mười năm sau hắn cũng sẽ giống như vậy không để cho chuyện này phát sinh.

Mộ Dung Tần rốt cuộc đã đánh giá thấp tính nhẫn nại cùng năng lực phán đoán của Ninh tướng quân.

Trường kiếm trước mắt bởi vì lòng chủ nhân dao động mà không ngừng run lên, cuối cùng, vẫn là từng chút từng chút một buông xuống.

Hoàng đế thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng cảm thấy có chút vui mừng, y rốt cuộc không có nhìn lầm Ninh Bất Tịch.

Đang do dự có nên đem tất cả âm mưu của Mộ Dung Tần nói cho Ninh đại tướng quân hay không, thì thình lình bị một cỗ lực mạnh mẽ trước mắt đánh úp lại, không khoan nhượng đem y áp trên vách tường.

Thanh âm Ninh Bất Tịch lạnh lẽo nghiến răng vang lên bên tai: “Ngươi cho rằng, chỉ bằng dăm ba câu, ta sẽ dễ dàng bỏ qua cho ngươi?”

Hoàng đế cả kinh, bản năng bắt đầu giãy dụa, đáy lòng âm thầm ra quyết định, cho dù liều mạng bại lộ khiến Ninh Bất Tịch biết được y thân mang võ công, cũng không thể để chuyện vũ nhục này phát sinh.

Nhưng một câu nói của Đại tướng quân, đã triệt để toàn bộ phản kháng và không cam lòng của Hoàng đế.

Ninh Bất Tịch nói : “Ta có thể hiểu ý nghĩ ngươi muốn hãm hại người khác, nhưng tại sao ngay cả Phụng Thiên ngươi cũng không tha? Mấy năm nay, bất luận là nam chinh bắc chiến, hắn đã lập được rất nhiều công lao hiển hách, còn chưa nói tới hắn đã vô số lần cứu mạng ta trên chiến trường, riêng vì ngươi, hắn đã biết bao nhiêu lần muốn tuyệt giao với ta, ngươi cũng biết? Hiện tại ngươi lại muốn đem cái mũ phản quốc này chụp lên người hắn…”

Hoàng đế hít sâu một hơi, rốt cục không nhịn được nữa, “Trẫm cũng không có nói Phụng Thiên phản quốc.”

“Chỉ trách hắn là mật thám của nước địch và Lục phiên, còn chưa đủ để vu cáo hãm hại hắn phản quốc?” Hai mắt Ninh Bất Tịch đỏ sậm, bàn tay nắm chặt vạt áo Hoàng đế hận không thể hướng lên trên mấy tấc, hảo hảo bóp chết kẻ phụ ân phụ nghĩa trước mắt này.

“Ngươi biết cái gì?” Ngoài dự đoán, cảm xúc của Hoàng đế thế nhưng so với Đại tướng quân càng kích động hơn, “Trẫm sao lại muốn hãm hại Phụng Thiên, Phụng Thiên hắn là…”

Ngoài điện vang lên một tiếng rất nhỏ, dường như có cái gì đó không cẩn thận đụng phải cửa, Hoàng đế trong lòng rùng mình, phải cẩn trọng lời nói, giờ phút này vẫn chưa biết được sinh tử của Phụng Thiên, nếu y nhất thời lỡ lời đem thân phận thật của Phụng Thiên nói ra, bị người khác nghe lén được, không thể nghi ngờ là chính thức tuyên án Bạch y nhân tội chết.

Trước mắt đã phân tán một nửa lực chú ý đám mật thám bị phái đi Từ Châu trong Xích Diễm quân, lúc này nếu thân phận Phụng Thiên bị bại lộ, như vậy toàn bộ sát thủ sẽ không buông tha cho hắn, đem mục tiêu đáng giá nhất tập trung trên người Phụng Thiên.

Không thể nói được, Hoàng đế nhẫn nại nhắm mắt. Y không biết hướng đi của Tiêu Kỳ, lúc trước không tìm Phụng Thiên thương lượng, không kịp ngăn cản cước bộ Bạch y nhân tiến đến Từ Châu, là y sai, hiện tại mặc cho Ninh Bất Tịch muốn làm gì thì làm, có tội phải bị trừng trị.

“Sao rồi? Sao không nói tiếp?” Trong mắt Ninh tướng quân, đối phương trầm mặc chính là biểu hiện chột dạ, một Hoàng đế không từ một thủ đoạn, sao có thể để ý tới sống chết của hảo hữu hắn?

Ninh Bất Tịch bất bình thật sâu cho hoàn cảnh nguy hiểm của hảo hữu.

“Trẫm, không có gì để nói.” Hoàng đế buông lỏng hai nắm tay, y nợ Phụng Thiên rất nhiều, nếu có thể thay thế hắn, chuyện gì y cũng làm được.

“Tốt lắm.” Trong mắt Đại tướng quân mang hàn quang, ‘Xoẹt’ một tiếng, Hoàng bào dễ dàng bị xé rách, trong lời nói Ninh Bất Tịch dày đặc hàn ý, “Nhớ kỹ, ngươi có thể cầu xin tha thứ, nhưng đừng nghĩ ta sẽ buông tha.”

Hoàng đế quật cường ngẩng đầu, mắt chống lại hận ý bộc trực của nam nhân trước mặt, “Trẫm sẽ không cầu xin tha thứ.”

“Chừa chút khí lực đừng bất tỉnh quá sớm.” Ninh đại tướng quân khinh thường cười, nhấc thân, không có bất kỳ tiền hí cùng an ủi, tiến thẳng vào cơ thể người trước mắt.

Hoàng đế cắn răng, nuốt vào một tiếng nức nở, trong đau đớn kịch liệt, ý thức dần dần mơ hồ, nhiều ngày bị lo lắng và áy náy vờn quanh vô cùng sốt ruột, bây giờ lúc thân thể bị tàn phá kịch liệt, lại cảm thấy giảm bớt.

Trước mắt hiện lên một thân ảnh màu lục, một bé gái ngồi trên cành cây, chia bánh ngô trên tay cho thiếu niên đói bụng cả ngày dưới tàng cây, “Mẫu thân nói, nếu sau này người và phụ thân không thể thương ta nữa, ta phải nhớ rõ cơn đau của mình, không thể sợ hãi, phải kiên cường.”

Bé gái bốn tuổi năm đó nhẹ nhàng nói một câu, đã cổ vũ tinh thần cho thiếu niên ra sức cầm cự đến mười năm sau, nhưng hiện tại y đã làm gì, y đang kêu phụ thân của đứa nhỏ đã cứu y một mạng gạt song thân thê tử, đi phương xa chịu chết.

Chỉ vì không phải thân thích, cho nên trong thâm tâm sẽ không cảm thấy đau lòng.

Bây giờ chuyện phát triển đến độ này, xem như báo ứng y mệnh cho Lưu Dân đi chịu chết đi!

. : .

Advertisements

One thought on “Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (2)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s