TM – Vụ án 1 – 06

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 6

Người đồng nghiệp kia có vẻ rất kháng cự bọn họ, dùng lý lẽ hay tình cảm để nói chuyện đều không được, cuối cùng Tống Hi Thành nổi giận, đẩy cửa xông ra ngoài: “Hà Mộ, hiện tại cậu trở về lấy lệnh bắt người, có người không phân biệt được tốt xấu, phải bắt giam lại mới chịu phối hợp!”

Nặng nề bước ra ngoài, Tống Hi Thành đứng dưới lầu chờ, đếm thầm 60 giây, quả nhiên Hà Mộ gửi tin nhắn cho cậu.

“Hắn đồng ý.”

Trở lại phòng, Hà Mộ đã bắt đầu lần lượt ra câu hỏi.

“Lúc anh và hắn công tác tại B thị, ban đêm hắn có ở trong phòng không?”

“Là như vậy, công ty chúng tôi mỗi lần cử đi công tác ngoại trừ có yêu cầu đặc biệt, đều ở cùng một phòng. Tuy tôi không ở cùng hắn, nhưng tôi có thể khẳng định, hắn không có rời khỏi phòng.”

“A, lý do?”

Ánh mắt người nọ có chút trốn tránh: “Này…”

Hà Mộ liếc nhìn Tống Hi Thành, Tống Hi Thành ngồi trước mặt hắn, nghiêm túc nói: “Tôi có thể cam đoan với anh, trừ phi là chuyện xâm phạm nghiêm trọng tới pháp luật, thì vi phạm không quá mức của anh tôi sẽ xử lý nhẹ.”

“Được rồi, đêm đó tôi muốn tìm hắn tổng hợp lại các đề mục, khi tôi tới phòng hắn, kết quả phát hiện trong phòng hắn có một cô gái, hơn nữa giường rất hỗn độn.”

Tống Hi Thành cùng Hà Mộ nhìn nhau một cái, tim gần như sắp nhảy ra: “Sau đó?”

“Sau đó…” Người nọ hạ quyết tâm, “Tôi nói trước, chuyện này tôi chỉ nhìn thấy thôi, không có tham gia với bọn họ, các người cũng đừng nói cho Triệu Suất, tôi sợ hắn trả thù tôi.”

“Có thể.”

“Bọn họ hình như đang mua bán thuốc phiện, Triệu Suất bảo tôi hút, bị tôi uyển chuyển từ chối.”

Tống Hi Thành cảm thấy có chút không thích hợp: “Hắn không sợ anh báo cảnh sát hay nói cho người khác sao? Hắn không uy hiếp anh?”

Người này tựa hồ có chút xấu hổ: “Tôi đã bảo đảm với hắn, cam đoan tuyệt đối không nói ra ngoài, về phần uy hiếp, thì rất không có khả năng, bởi vì trong công ty tôi có chút quan hệ. Đương nhiên, nếu tôi hại hắn ngồi tù thì phải là một chuyện khác, cho nên cảnh sát đồng chí hai người trăm ngàn lần không thể nói với hắn chuyện này là tôi nói.”

Hà Mộ trấn an hắn: “Sẽ không, anh yên tâm. Cô gái kia có gì đặc biệt không?”

“Nói như thế nào đây, đó là điểm tôi thấy rất kỳ quái, cô gái đó đang mang thai, Triệu Suất gọi cô ta là chị Phương.”

“Mang thai?!” Hà Mộ la lên.

Tống Hi Thành trừng hắn một cái: “Nếu có tình huống khác hãy lập tức liên hệ với chúng tôi.”

Trở lại cảnh cục H thị, Tống Hi Thành liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tề Ninh đang đứng ở hành lang uống cà phê, mặt không chút thay đổi.

“Ăn chưa?”

Tề Ninh nhìn cậu, lắc đầu: “Còn cậu?”

Bất đắc dĩ cười cười, Tống Hi Thành giơ di động lên: “Giao hàng tận nơi đi.”

Tề Ninh cũng cong khóe môi: “Tớ đang chờ mong biểu tình bọn họ khi nghe thấy ‘Địa chỉ giao hàng – cục cảnh sát thành phố’.”

Nói chuyện điện thoại xong, Tống Hi Thành nhẹ giọng hỏi: “Manh mối đồng nghiệp Triệu Suất cung cấp vô dụng sao?”

“Cậu thấy thế nào?”

Đồng chí Tề Ninh này, có một khuyết điểm cực lớn, đó chính là hắn chưa bao giờ tôn trọng ý kiến người khác, nhưng không biết là xuất phát từ xem trọng bạn đồng học hay là kiêng kị người bao toàn bộ việc nhà, mà lời Tống Hi Thành nói ra ngược lại hắn có thể nghe vào vài phần. Tống Hi Thành nhíu mày: “Nạn nhân kia có phải là cô Phương không?”

Tề Ninh quả quyết: “Không có khả năng, cậu nghĩ xem khi đó ngoại hình cô Phương kia đã để lại đặc thù cho người khác biết mình mang thai, nói rõ cái thai đã ngoài ba bốn tháng, mà ở thời điểm đó, nạn nhân chỉ mới mang thai.”

“Các cậu không hỏi Triệu Suất sao?”

“Hắn một mực khẳng định không quen cô Phương đó, sau lại bị ép hỏi mới khai thật, hắn quả thật đã từng gặp qua, sau đó lại không chịu nói, hai bên đang rất cương, tớ ra ngoài nghỉ ngơi một lúc.”

Dưới ngọn đèn mờ, gương mặt của hắn và Tống Hi Thành đều bị bao phủ trong bóng đêm, mặc dù nhìn không rõ, nhưng lại khiến người khác cảm thấy vô cùng an tâm. Tề Ninh cảm thấy nôn nóng trong lòng nháy mắt bình phục rất nhiều, nhịn không được tự giễu cười cười.

Tống Hi Thành rất mẫn cảm: “Chẳng lẽ cậu có nhận định rồi?”

“Ừ.” Tề Ninh gật đầu, “Không biết vì sao, thẩm vấn được một nửa, tớ có cảm giác tuy rằng Triệu Suất này làm rất nhiều việc xấu, nhưng hắn cũng không phải loại người động thủ giết người. Bởi vì … loại người dạy mãi không sửa này, rất am hiểu và biết cách quan hệ với cảnh sát, kỳ thật so với người thường càng hiểu rõ luật pháp hơn, cũng biết tính nghiêm trọng của từng việc hắn làm. Cho nên bọn họ sẽ không ngừng khiêu chiến pháp luật, nhưng nếu không bị bất đắc dĩ, thường sẽ không vi phạm án kiện hình sự nghiêm trọng.”

Tiểu ca giao KFC tận nơi run rẩy gọi điện thoại: “Cái kia, cảnh sát đồng chí, tôi đi vào không tiện, thức ăn đã gửi vào phòng thường trực rồi, các anh có thể xuống đây một chút không, tôi phải lấy chữ ký khách hàng.”

Tề Ninh nâng cằm ra dấu chỉ về phía hành lang, Tống Hi Thành nhận mệnh, yên lặng chạy xuống phòng thường trực.

“Sếp, không nên khi dễ người như vậy nha, Hi Thành tuy rằng thành thật, nhưng cũng không phải nô dịch đúng không?” Hà Mộ bước ra ngoài, trong tay cầm cái bánh trứng rán, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

Tề Ninh nhìn cũng không nhìn hắn: “Chuyện cô Phương kia, bên trong đã hỏi ra chưa?”

Hà Mộ đang nhai đáp không rõ ràng: “Không có, nhưng đột nhiên em nhớ tới mấy ngày trước anh bảo em đi điều tra các quan hệ của hắn, có một tình huống em đã quên nói.”

Tề Ninh quay đầu, ánh mắt lạnh đến mức muốn đem người khác đóng băng: “Hà Mộ! Tôi nhắc nhở cậu một lần nữa, thái độ công việc của cậu khiến tôi rất khó chịu, tôi nhớ rõ cuối năm trước đã tìm cậu nói chuyện, từng cho cậu ba cơ hội, hiện tại cậu đã dùng hết một lần.”

Hà Mộ lơ đễnh: “Không phải vì em cảm thấy vô ích nên không nói sao. Nếu anh muốn xử phạt em, ít nhất cũng phải chờ phá xong án tử đúng không?” Ném túi nilon vào vào thùng rác, tiếp tục nói, “Quan hệ vợ chồng bọn họ rất kỳ quái, hắn dạy mãi không sửa, thường xuyên loạn kỉ cương trái pháp luật nhưng vợ hắn vẫn không ly hôn hắn. Hắn cũng xem như ngoan ngoãn phục tùng với vợ, cũng rất coi trọng gia đình, nhất là đứa con. Mỗi lần hắn bị giáo dục lao động giam giữ, hắn đều nói vợ mình gạt con nhỏ, nói hắn đi công tác, cho nên trong lòng con hắn, hắn vẫn là một ba ba có sự nghiệp có tinh thần trách nhiệm, là một nam nhân tốt.”

Tề Ninh cười lạnh: “Con người thật sự rất kỳ quái, cho dù bên ngoài miệng lưỡi có bén nhọn cỡ nào, phàm là người đều có nhược điểm, cũng không chịu nổi một kích. Hà Mộ, cậu đi nói Lã Thận Ngôn ngả bài với Triệu Suất, nếu hắn không thành thật khai báo tình huống có liên quan, chúng ta sẽ mời con hắn cung cấp thông tin.”

“Sếp anh minh!” Hà Mộ còn muốn tiếp tục vuốt mông ngựa, Tề Ninh lại lạnh lùng liếc hắn, hắn liền giả bận rộn chạy vào phòng thẩm vấn, mật báo cho Lã Thận Ngôn.

Tề Ninh thõa mãn dựa vào lan can, nhìn hướng cầu thang, lập tức có tiếng bước chân truyền đến, Tống Hi Thành vui vẻ giơ túi thức ăn lên: “A, nhóm Hà Mộ đâu? Có cần gọi bọn họ ăn chung không?”

“Không cần, Hà Mộ ăn rồi, ngược lại có thể chừa chút cho Lã Thận Ngôn.” Tề Ninh nhận lấy cái túi, rất kén chọn soi mói một phen, cuối cùng chỉ lấy cá thanh.

Tống Hi Thành thấy kỳ quái: “Cậu hôm nay không ăn gà rán?”

Tề Ninh từ chối cho ý kiến: “Chẳng lẽ tớ biểu hiện rất thích ăn sao?”

Tống Hi Thành giận dữ: “Vậy cậu còn giành với tớ!”

“Tớ là chủ thuê nhà của cậu, còn là Sếp của cậu, thỉnh thoảng nếm thử món cấp dưới thích ăn, chẳng lẽ rất kỳ quái sao?”

Tống Hi Thành bất đắc dĩ: “Không thể nói lý với cậu mà, thật là.”

Tề Ninh cũng không nói nữa, hai người hầu như cả ngày chưa ăn gì, nên nhất thời vùi đầu vùi cổ ăn, nếu người ngoài cuộc mà nhìn thấy, còn tưởng rằng nhịn đói 3 năm rồi.

“Sếp! Có kết quả.” Hà Mộ chạy đến, có chút oán niệm nhìn cái đùi gà rán lóe sáng trong tay Tống Hi Thành.

“Nói.” Tề Ninh không rảnh quan tâm hắn.

“Là như thế này, cô Phương kia là một người bạn hắn quen biết, lúc trước từng làm tú bà tại câu lạc bộ đêm, cũng từng nghiện ma túy. Ngày đó gã ở B thị, cô Phương kia tới hỏi mua chút hàng, thuận tiện dẫn theo gái cho hắn, hắn không chống cự được dụ hoặc nên đã làm ra chuyện hối hận suốt đời.” Thấy Tề Ninh bọn họ biểu tình như muốn buồn nôn, hắn liền nhanh chóng thanh minh,“Đó là nguyên văn gã nói, không phải em a 囧.”

Tề Ninh nhíu mày: “Hắn biết tên cô gái đó không?”

Hà Mộ buông tay: “Không biết, hình như là Tiểu Lan gì đó. Cụ thể, chỉ có thể hỏi cô Phương kia.”

Tề Ninh lau miệng, chỉ vào cái túi: “Còn lại cho cậu.”

Làm mặt quỷ sau lưng hắn, Hà Mộ đi tới bên cạnh Tống Hi Thành, nhìn vào trong túi, liền nhịn không được hào đứng lên.

Trong đó có năm cái hộp gói tám cái cánh gà, hai xiên gà, ba cái ức gà…

. : .

One thought on “TM – Vụ án 1 – 06

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s