Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (1)

Ngọa tháp chi trắc

Chương 10 (1)

Đêm khuya thanh vắng, Hoàng đế vẫn mất ngủ như trước thản nhiên nghe tin nội thị bẩm tấu, cũng chỉ lãnh đạm hạ chỉ an táng người chết, rồi chuẩn bị đi ngủ.

Lúc đã tĩnh tâm, gương mặt tràn ngập tử khí của Tần phi kia không ngừng hiện lên trước mắt, Hoàng đế cau mày, bắt đầu tự hỏi, nữ tử này lúc bắt đầu diễn kịch đã biết trước kết cục, cử chỉ thì nghiêm cẩn, dường như đang ám chỉ gì đó.

Trong Triêu Dương Điện lúc đó, Hoàng đế nhớ tới mỗi lần Tần phi mở miệng nói chuyện đều hành lễ, tuy rằng kính cẩn, nhưng ánh mắt lại không nhìn về phía Hoàng đế, cũng không có nhìn xuống mặt đất, ánh mắt của nàng thủy chung nhìn vào Ngự thư phòng.

Không ổn, bất chấp ngoại bào, Hoàng đế chỉ mặc một chiếc áo mỏng, cấp tốc thi triển khinh công, chạy đến Ngự thư phòng.

Mở khóa đi vào, bên trong cũng không có chỗ hỗn loạn, chỉ riêng bên dưới ngăn kéo góc phải tựa hồ có dấu vết bị người cạy mở.

Mở ngăn kéo ra, quả nhiên những chứng cứ mật thám thông đồng với địch phản quốc trong quân của Ninh Bất Tịch đã biến mất.

Mà những mật thám này, hiện tại đang ở dưới hoàng mạng, đi đến Từ Châu chịu chết, mà ở mặt ngoài, những người này đều là hảo huynh đệ của Ninh đại tướng quân, hảo thủ, thậm chí thân dưỡng phụ của hắn cũng ở trong đó.

Giờ phút này, Hoàng đế đã biết rõ mình bị trúng kế, nhưng đã quá trễ, từ Kinh thành đi đến Từ Châu bất quá chỉ năm ngày, nhưng hôm trước đã qua ngày thứ sáu, ván đã đóng thuyền rồi.

Đây là một liên hoàn kế cực kỳ xảo diệu.

Khiến toàn bộ mật thám nằm vùng trong Xích Diễm quân bị bại lộ là bước đầu tiên.

Quân đội Nam Tề ở biên cảnh Trung Châu tập kết, dẫn dắt Ninh Bất Tịch cùng Đàn Kiếm ra khỏi Kinh là bước thứ hai.

Dùng tin tức danh y Hạp Cách ẩn cư để dẫn dụ Bắc Nguỵ nhiếp chính vương đến biên cảnh Trung Châu tìm kiếm là bước thứ ba.

Đem tin tức vốn là bí mật để lộ ra, khiến Lý Thừa Nghiệp mới tra ra mật thám cho bọn họ đi chịu chết là bước thứ tư.

Sau đó lấy danh nghĩa cung phân tranh đấu dẫn Lý Thừa Nghiệp ra khỏi cửa, rồi phái người lẻn vào Ngự thư phòng đánh cắp chứng cứ phạm tội của mật thám là bước thứ năm.

Kế sách từ lúc bắt đầu đã đan xen vòng vòng, chủ nhân của ván cờ này phải là người cực kỳ hiểu rõ tình hình, hơn nữa còn có quyền lực, mới có thể để cho sách lược này từng bước từng bước một, nhất nhất hiệu quả.

Chuyện này hầu như dính dáng tới người cầm quyền ba đại cường quốc, kể từ lúc bắt đầu đã có mục tiêu minh xác, chính là vì ly gián quan hệ mỏng manh của Lý Thừa Nghiệp và Ninh Bất Tịch.

Có năng lực lập ra mưu kế này, không phải Bắc Nguỵ, mà là Nam Tề, đồng thời người này còn có quyền lực điều động quân đội Nam Tề.

Trừ bỏ Hoàng đế đương nhiệm Nam Tề —— Mộ Dung Tần, Lý Thừa Nghiệp đối với kẻ hay rắp tăm tính kế này, chắc chắn không có kẻ thứ hai.

Nhớ đến mấy ngày trước ở ngoài cung, tình cờ bắt gặp Mẫn Vương thế tử Yến Mông đang thì thầm với Mộ Dung Hồng, cùng với gia thế Tần phi, Lý Thừa Nghiệp lại càng khẳng định phỏng đoán của mình.

Tần Dung là cháu gái của một trong sáu phiên vương —— Hàn vương Trang Bích Thiền, hai mươi năm trước Trang Bích Thiền nạp một lưu dân Nam Tề làm thiếp, sau lại thẩm tra, thiếp thất kia chính là nhi nữ của trưởng công chúa Nam Tề cùng một thương nhân Trung Châu nhất kiến chung tình sinh hạ, bởi vì mối bất hòa của Hoàng thất Nam Tề, đành lưu lạc dân gian nhiều năm qua.

Sau khi được chứng minh thân phận, tuy rằng không thể công khai để tránh phá hủy danh dự công chúa, nhưng rốt cuộc khi thê tử Trang Bích Thiền qua đời, hắn liền giúp đỡ thiếp thất gọi là Tiểu Điệp kia, cũng xem như cấp cho trưởng công chúa Nam Tề một công đạo.

Hàn Vương gia tộc, cũng đồng thời âm thầm tiếp nhận sự nâng đỡ của Hoàng tộc Nam Tề.

Mộ Dung Tần tâm kế kín đáo, làm việc cẩn thận, từ lúc đi bước đầu tiên, đã đoán được phản ứng của đối thủ cùng ứng biến thoả đáng mọi tình cảnh ở trong lòng.

Yến Mông bộc trực, Ninh Bất Tịch cùng Đàn Kiếm thì tận trung cương vị, danh y Hạp Cách cao ngạo tự đại, Bắc Nguỵ nhiếp chính vương đạo đức giả, thậm chí Lý Thừa Nghiệp sẽ dốc hết sức tiêu diệt kẻ địch, không một chuyện nào nằm ngoài kế hoạch của hắn.

Mẫn Vương thế tử nhiều năm ở Kinh thành tầm thường không có chí tiến thủ, nóng lòng muốn lập công với phụ thân, dễ dàng bị Mộ Dung Hồng lợi dụng, lừa gạt giao ra danh sách mật thám Lục phiên trong Xích Diễm quân.

Ninh Bất Tịch cùng Đàn Kiếm đối với quân địch ở biên cảnh sẽ không ngồi nhìn, là một trong tác dụng Nam Tề tập kết quân đội.

Cả chuyện quan to hiển quý ba lần đích thân tới cửa khẩn cầu Danh y chữa bệnh cổ quái cho huynh trưởng, để Nhiếp chính vương Bắc Ngụy Tiêu Kỳ lấy được thanh danh huynh hữu đệ cung.

Thậm chí sẽ không bỏ qua Tiêu Kỳ, vả lại đã sớm đối với nhóm mật thám nghẹn ở yết hầu mà không thanh trừ được Lý Thừa Nghiệp.

Mỗi người độc hữu một tính cách, đã định trước khi đối mặt với một sự kiện sẽ không thay đổi thái độ, từ tính cách mà triển khai âm mưu, quả là công cụ cầm vừa tay tốt nhất.

Tất cả tin tức, đều là thật.

Bởi vậy mọi người, cũng sẽ không bị vồ hụt.

Nếu nói tách ra từng người, thì ai cũng có thể như nguyện hoàn thành chuyện mình muốn làm.

Chỉ là, toàn bộ bánh răng đều bị một người nắm giữ, bắt đầu vận chuyển. Âm mưu cứ như vậy mà thành công, thuận lý thành chương.

Một khi Lý Thừa Nghiệp cùng Ninh Bất Tịch đoạn tuyệt, lấy thực lực Xích Diễm quân, hành thích Vua là việc dễ dàng.

Đương nhiên Lục phiên sẽ không ngồi không nhìn Ninh Bất Tịch bước lên ngôi vị Hoàng đế, bọn họ có thể chấp nhận một kẻ vô năng như Lý Thừa Nghiệp, không chỉ là vì Hoàng triều là họ Lý từ xưa đến nay danh chính ngôn thuận, mà càng bởi vì bản nhân Lý Thừa Nghiệp không có binh quyền, dễ dàng khống chế.

Nhưng Ninh Bất Tịch thì khác, bất luận xuất thân của ngọn cỏ dại trước mắt này là gì, chỉ riêng ý niệm chính trị, đã sớm một trời một vực với Lục phiên. Nhiều năm qua thượng triều hai bên như nước với lửa, nếu Ninh Bất Tịch lên ngôi Hoàng đế, chuyện đầu tiên cần làm, chỉ sợ sẽ là tước phiên.

Trong lúc Lục phiên đấu với Xích Diễm quân, Bắc Nguỵ tất sẽ thừa dịp tiến vào, tam phương hỗn chiến, sau khi nguyên khí đại thương, mười vạn quân Nam Tề đóng quân ở biên cảnh Trung Châu liền có đất dụng võ.

Đến lúc đó, chỉ sợ thời gian hơn một năm, lúc đó ba năm để tang ở Nam Tề đã kết thúc, Mộ Dung Tần có thể danh chính ngôn thuận xuất binh, thôn tính thiên hạ.

Lý Thừa Nghiệp mới nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, nếu không phải trong lúc vô tình thấy Mộ Dung Hồng và Yến Mông, không phải Tần phi hữu ý vô ý ám chỉ chuyện Ngự thư phòng mất trộm có liên quan với nàng, chỉ sợ chính mình căn bản cũng không tưởng được xa như vậy.

Tần Dung được đưa vào cung, đã định trước là số kiếp của một quân cờ, chỉ là đến khi nào mới sử dụng quân cờ này mà thôi, đây là việc mà Lý Thừa Nghiệp cùng bản thân nàng lòng hiểu mà không nói.

Nếu không phải thân phận nữ tử, lấy khí độ cùng tài hoa của Tần Dung, không cần phải lo không có chỗ đứng trong triều, Lý Thừa Nghiệp đề phòng nàng rất nhiều, cũng rất thương xót cho nàng.

Lúc sắc phong, cho nàng phẩm cấp cao nhất không giống với các phi tử khác, cũng có ý nghĩ âm thầm lung lạc.

Tần Dung là một người lương tâm trong suốt như thủy tinh, bị áp lực gia tộc ép vào thâm cung hao tổn thanh xuân, đến phút cuối có thể sẽ toi mạng, sao có thể cam tâm?

Một nữ nhân như nàng, cho dù không thể phản kháng rõ rệt, cũng âm thầm tặng cho kẻ ép buộc nàng chết một chút sắc mặt.

Đó là điểm không cam lòng, cùng một chút tình cảm nhiều năm qua với Lý Thừa Nghiệp, khiến cho nàng tự biết sẽ bị diệt khẩu, nhưng trước đó cũng muốn ám chỉ âm mưu cho Lý Thừa Nghiệp.

Mặc dù ám chỉ này nếu không để ý sẽ rất dễ bị người khác bỏ qua, nhưng Tần Dung cũng chỉ có thể làm được thế ấy, nếu liều lĩnh vạch trần tất cả mọi chuyện, thì sinh mạng bá phụ, mẫu thân cùng ấu đệ của nàng sẽ phải chịu uy hiếp.

Lý Thừa Nghiệp cẩn thận đem toàn bộ sự kiện, chân tướng cùng tính cách Mộ Dung Tần cân nhắc phỏng đoán lặp lại mấy lần, lại hoàn toàn không tìm ra kế sách để phá giải.

Chẳng những không thể phá giải, hơn nữa tựa hồ ở thời điểm y không biết, sự tình có thể phát triển theo hướng tệ hơn nữa.

Khi Ninh Bất Tịch biết dưỡng phụ cùng huynh đệ trong quân bị ngộ hại, sẽ xúc động phẫn nộ, sẽ không kỹ lưỡng xem xét tiền căn hậu quả, chỉ trực tiếp hướng về kẻ tạo ra tất cả chuyện này báo thù Lý Thừa Nghiệp.

Nhưng lúc đó, tất nhiên sẽ có một người ngăn cản hắn.

Người đó chính là Phụng Thiên, lấy thân phận Phụng Thiên là mưu sĩ nhiều năm, tất nhiên sẽ giữ chặt Ninh Bất Tịch lòng đầy căm phẫn, đem thế cục phân tích cho hắn nghe, để hắn không động thủ hành thích Vua.

Cứ như vậy, toàn bộ kế hoạch của Mộ Dung Tần, sẽ thất bại trong gang tấc.

Hoàng đế nghĩ đến đây, nhất thời một trận cháng váng, sau lưng toàn bộ ngâm trong mồ hôi lạnh. Ướt cả áo trong, thậm chí cả ngoại bào cũng giống như mới vừa được vớt từ trong nước ra.

Lấy tâm kế Mộ Dung Tần, không có khả năng không nghĩ đến chuyện này, cho nên hắn nhất định sẽ không bỏ qua Phụng Thiên.

Ôm một tia may mắn, Hoàng đế run rẩy thay thường phục, phi thân lướt qua thành cung, trực tiếp tiến đến quân doanh Xích Diễm.

Binh lính gác đêm trong quân trướng cũng không nhận ra Hoàng đế, trong đêm khuya chỉ thấy một người trẻ tuổi vẻ mặt vô cùng lo lắng xuất ra ngọc trụy tương tự cái của quân sư Phụng Thiên, nói muốn gặp hắn thì thành thực lắc đầu, báo là, “Quân sư năm ngày trước đã có việc rời khỏi Kinh thành.”

Hoàng đế mang hi vọng mỏng manh hỏi: “Đi đâu?”

Tiểu binh nhức đầu: “Hình như là, là Từ Châu.”

Đáng chết, Hoàng đế nghe vậy suýt nữa bóp nát ngọc trụy, quả nhiên khi Mộ Dung Tần định ra kế sách, có bao nhiêu người có thể phá hỏng ván cờ của hắn, là hắn có thể xóa xổ hết toàn bộ, chẳng những khó lòng phòng bị, hơn nữa còn không có sơ hở.

Trong lúc xúc động, Hoàng đế hầu như lập tức muốn mượn một con khoái mã trong quân một mình chạy đến Từ Châu, cho dù không ngăn được Phụng Thiên, nhưng có thể sớm biết sống chết của hắn, cũng tốt hơn hiện tại vô cùng lo lắng bất an.

Trên đường hồi cung y thất hồn lạc phách, Hoàng đế chỉ cảm thấy trước mắt từng mảng từng mảng biến thành màu đen, nỗ lực dằn xuống ý nghĩ muốn đến Từ Châu, y hiện tại không thể rời khỏi Kinh thành, tất cả chỉ mới bắt đầu, hậu chiêu của Mộ Dung Tần sẽ theo nhau mà đến.

Quả nhiên, không tới mấy ngày, hai đại gia tộc Hàn vương cùng Hữu Thừa tướng có được tin Tần phi cùng Lâm phi đã chết bắt đầu làm ầm ĩ, yêu cầu Hoàng đế nghiêm trị hung thủ.

Có thể nghiêm trị ai? Những người liên quan đều làm như bất ngờ chết oan chết uổng nhưng thật ra lại đúng lý hợp tình.

Tâm thần Hoàng đế còn đang đặt lo lắng cho sinh tử Phụng Thiên, bởi vậy đối với hai vị triều thần rõ ràng đang diễn kịch, thái độ liền miễn cưỡng qua loa.

Cũng may y sắm vai ngu ngốc đã lâu, mọi người cũng không nhìn ra cái gì.

Bãi triều, sau khi thầm nhắc Mặc Hàn phái người đến Từ Châu cứu viện cùng thám thính tin tức, Hoàng đế mới bắt buộc chính mình đem lối suy nghĩ cùng lo lắng cho Phụng Thiên trung rút ra, bắt đầu tự hỏi vấn đề nhức đầu nhất —— Làm sao để đối mặt với lửa giận cùng sát ý của Ninh đại tướng đã mất đi dưỡng phụ cùng huynh đệ?

Đậu : Sắp có biến rồi nha~

. : .

Advertisements

One thought on “Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 10 (1)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s