TM – Vụ án 1 – 05

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 5

Tống Hi Thành kinh ngạc:“Hắn chỉ ở lại B thị một ngày? Bất quá điều này cũng nói lên có hai khả năng, một là hắn dẫn người tới B thị rồi giết chết hoặc hai là hắn đem thi thể người chết đến B thị thả trôi sông.”

Lã Thận Ngôn suy nghĩ:“Không bằng chúng ta đi điều tra xem Triệu Suất có phương tiện vận chuyển công cụ hay không? Hoặc xe riêng gì đó?”

Tống Hi Thành gật đầu:“Đúng vậy, sau đó đến Phòng giám sát và điều khiển đường cao tốc xem lại băng ghi hình, không chừng có bằng chứng. Hơn nữa, nếu hắn đem thi thể vận chuyển đến B thị, trên xe có lẽ sẽ để lại vết máu.”

Tề Ninh không nói được một lời, ánh mắt có chút mê mang:“Suy đoán của hai người hết thảy đều căn cứ vào một giả thiết, chính là nạn nhân bị bị Triệu Suất giết chết. Nhưng, nếu hung thủ không phải Triệu Suất…” Y đứng dậy, cầm lấy mũ cảnh sát,“Lập tức khống chế Triệu Suất, thời gian càng dài, hy vọng phá án lại càng nhỏ.”

Tống Hi Thành nghĩ:“Theo tính chất này, thời hạn dài nhất chỉ có 12 tiếng, đủ không?”

Tề Ninh tựa tiếu phi tiếu:“Tống Hi Thành, cậu nói cậu có gì tốt, cậu học Luật tố tụng hình sự không tệ. Bất quá cậu phải để ý, nếu là nghi án trong án kiện hình sự, thì nhiều nhất chỉ được 12 tiếng, nhưng thẩm tra nhân chứng, thì không có thời gian hạn chế ……”

“Nhưng mà… Lấy lời khai nhân chứng chỉ có thể ở đơn vị nhân chứng, nơi ở hoặc là địa điểm bọn họ chỉ định, đưa đến cục thẩm tra, chỉ sợ ảnh hưởng không tốt lắm đâu?”

Tề Ninh đứng dậy:“Cho nên tốt nhất là trong vòng 12 tiếng phải tra xong, nếu không xong… Chúng ta cũng chỉ có thể đến nhà hắn tra …”

Triệu Suất tuổi không lớn, đầu húi cua, ăn mặc lôi thôi lết thết, mặt mày dữ tợn. Ngồi trên chiếc sofa duy nhất trong phòng thẩm vấn, thoạt nhìn có chút hoang mang lại có chút quen thuộc. Ngồi đối diện hắn là Tề Ninh, Lã Thận Ngôn và Bành Cương, Tề Ninh chủ thẩm, Lã Thận Ngôn phó thẩm, Bành Cương ghi chép.

Ngoài cửa Hà Mộ lén túm Tống Hi Thành lại:“Anh nói kiểu tóc đó của hắn có phải từ trại giam ra hay không?”

Tống Hi Thành nheo mắt đánh giá:“Nhìn mái tóc tiêu hồn kia, góc độ không thể phục chế, linh cảm tạo mẫu không thể tưởng tượng, anh cảm thấy hẳn là xuất phát ở nhà giam Long Đàm.”

Tiếng bọn họ thì thầm dường như lớn hơn so với dự kiến, thế nên mọi người bên trong đều quay đầu qua nhìn, chẳng qua trên mặt Triệu Suất có chút xấu hổ quẫn bách, Lã Thận Ngôn bọn họ cười trộm, Tề Ninh mặt lạnh quát lớn: “Cút!”

Đảo mắt, Tống Hi Thành lôi Hà Mộ ra ngoài cửa:“Lãnh đạo phát uy, chúng ta vẫn là thức thời đến phòng quan sát đi.”

Lã Thận Ngôn bắt đầu hỏi:“Biết vì sao hôm nay chúng tôi lại cho gọi tới không?”

Triệu Suất khẩn trương lắc đầu:“Trưởng quan, tôi dạo này thật sự cái gì cũng không làm, tôi là lương dân, thật sự!”

Bành Cương đang ghi chép bật cười, Lã Thận Ngôn thẹn quá hóa giận:“Anh cho là đang diễn chiến kịch não tàn sao? Mời nhớ kỹ, nơi này là H thị, mà chúng ta là cảnh sát nhân dân, không phải hoàng quân hay nhật ngụy!” (Thẩm vấn mà vẫn để xưng hô là ‘Anh’ chứ không phải ‘Mày’ là vì khi nào tới mức phạm nhân gây hấn mới chuyển sang ‘Mày’ :v. Khó khăn vụ xưng hô quá, nhào vô để ‘Mày’ ngay thì cảnh sát giống côn đồ quá :v)

“Phải phải, cảnh sát đồng chí, gần đây tôi vẫn an phận thủ thường, thành thật công tác, làm người kiên định, thành thật thủ tín….”

Lã Thận Ngôn cắt lời hắn:“Bớt nói nhảm đi, nghe tôi hỏi, gần đây có đi qua B thị hay không?”

“Gần đây?”

“Trong vòng 1 năm.”

Triệu Suất suy nghĩ, ánh mắt càng thêm mờ mịt:“Có một lần tôi đi qua B thị, hình như là năm ngoái, lúc đi công tác .”

“Ừm, ở B thị anh có tình nhân cố định không?”

Triệu Suất thề thốt phủ nhận:“Trời đất chứng giám, đồng chí cảnh sát, các người có thể thẩm vấn tôi, nhưng không thể bôi nhọ tôi, tôi là người đã có vợ, sao có thể ở sau lưng vợ mình làm loạn bên ngoài?”

Lã Thận Ngôn lạnh lùng nói:“Nói dối! Tôi nói cho anh biết, trước đó không lâu chúng tôi mới…”

Tề Ninh nãy giờ vẫn trầm mặc cắt lời hắn, phòng ngừa hắn lộ ra nhiều chi tiết vụ án: “Khoảng tháng 4 năm ngoái, anh rốt cuộc có phát sinh quan hệ bất chính với cô gái trẻ nào hay không?”

Tống Hi Thành và Hà Mộ đang theo dõi trong phòng quan sát thiếu chút nữa cười phun, Hà Mộ uống nước nói:“Em nói chứ, tên này cũng quá bỉ đi? Kỳ thật tên này nên đi làm diễn viên. Sếp bọn họ hỏi một câu, hắn liền trả lời loạn thất bát tao 3 câu, em thấy, sang năm cũng hỏi không ra.”

Tống Hi Thành cũng dở khóc dở cười:“Tên này thường xuyên ra vào cục cảnh sát, anh thấy hắn đã tích lũy được kinh nghiệm hỏi ngược lại trinh sát. Mặt khác anh thấy Tề Ninh với bản mặt thanh cao thật sự thật không thích hợp thẩm vấn đề tài hương diễm như vậy, cái này gọi là gì, quá nhạy cảm!”

Hà Mộ đột nhiên kéo Tống Hi Thành:“Anh xem…”

Không biết có phải có Thiên lý nhãn hay không, Tề Ninh đột nhiên lạnh lùng liếc nhìn lên camera nối với phòng quan sát, Tống Hi Thành nhún vai:“Quả nhiên không thể nói xấu sau lưng người ta, chăm chú nghe đi.”

Triệu Suất ánh mắt lóe lên:“Đồng chí cảnh sát, tôi biết lúc trước tôi có tiền án, nhưng mà các người không thể vì vậy mà hoài nghi nhân phẩm của tôi nha, lãng tử quay đầu quý hơn vàng, trải qua giáo dục của chính phủ cùng nhóm đồng chí cảnh sát, hiện tại tôi đã hối cải một lần nữa làm người, thật sự !”

Biểu tình Lã Thận Ngôn đã có chút dữ tợn:“Tôi không muốn nói vòng vo với anh, anh nên biết, nếu không có chuyện phát sinh chúng tôi sẽ không cho người bắt anh. Hiện tại trả lời tôi, anh rốt cuộc có ở B thị làm mấy chuyện loạn thất bát tao hay không?! Tháng 4 năm trước ở B thị làm cái gì?”

“Tôi thật sự không có, các người cũng không thể tùy tiện oan uổng người khác nha? Huống chi các người hỏi cái này làm gì?”

“Là tôi đang hỏi anh không phải anh hỏi tôi!”

Triệu Suất có chút vô lại gây mất trật tự:“Được rồi, được rồi, tháng 4 năm trước tôi đi làm ở một công ty nước ngoài, công ty phái tôi đến B thị, lúc ấy còn có một đồng nghiệp khác, chúng tôi ở một đêm, ngày hôm sau làm xong chuyện thì trở về, không tin các người có thể đến công ty hỏi.”

Không biết là do mệt mỏi hay là nghe tới nhàm chán, Tề Ninh có chút chán ghét cúi đầu, lấy di động ra.

Trong túi áo Tống Hi Thành rung rung, cậu lấy di động ra, nhìn rồi nói:“Đi, Tiểu Hà, chúng ta tới công ty Thuận Hành, trong hồ sơ Triệu Suất có.”

Một giờ sau, Tống Hi Thành và Hà Mộ đã ngồi trong phòng tiếp khách Thuận Hành. Người tiếp đãi bọn họ tựa hồ là quản lý Bộ ngoại giao, bộ dạng nhìn không tệ.

“Hai vị cảnh sát đồng chí, không biết chúng tôi có thể giúp được gì cho hai vị?”

Tống Hi Thành đi thẳng vào vấn đề:“Là như thế này, chúng tôi đang điều tra một trọng án, cần mọi người trợ giúp.”

Quản lý kia gật đầu:“Đương nhiên có thể, vậy là có người trong công ty liên quan đến vụ án?”

“Có một người tên Triệu Suất từng làm việc ở công ty các người, không biết anh còn nhớ hay không?”

“Trong ấn tượng hình như là có, bất quá người này tay chân không sạch sẽ, năng lực cũng có hạn, cho nên lúc sau chúng tôi đã đuổi việc hắn.”

Hà Mộ cười tủm tỉm hỏi:“Vậy có thể giúp chúng tôi kiểm tra, tháng 4 năm trước, công ty điều ai cùng hắn đến B thị đi công tác hay không? Nếu được, có thể cho chúng tôi gặp người đó không?”

Hà Mộ gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, tự xưng là người gặp người thích hoa gặp hoa nở gặp xe quỷ xe quỷ quay đầu, mà thực tế cũng đúng như vậy, quản lý kia được hắn thổi phồng hai ba câu, đã lập tức vui vẻ đi kiểm tra tình hình cụ thể dùm hắn.

Tống Hi Thành liếc mắt nhìn Hà Mộ:“Thật giỏi nha, làm cảnh sát quả thật đáng tiếc.”

Hà Mộ hai mắt tỏa sáng:“Anh cũng cảm thấy em hẳn là nên đi Bộ ngoại giao đúng hay không?”

Tống Hi Thành tựa tiếu phi tiếu:“Sai rồi, nơi có thể cho cậu chân chính phát huy kinh thế vĩ lược là…”

Không biết có phải gần mực thì đen hay không, biểu tình của Tống Hi Thành khiến hắn không hiểu sao nhớ tới Tề Ninh, vì thế thật thức thời:“Cảm giác nói cho em biết em không muốn nghe…”

Xa xa tiếng bước chân quản lý đến gần, Tống Hi Thành đứng dậy nghênh đón:“Văn phòng phố hoặc ủy ban phường nhất định rất thích hợp với em.”

“Hai vị đồng chí, là như vậy, người lúc đó đi cùng hắn đúng lúc đổi ca hôm nay, tôi đưa địa chỉ với phương thức liên hệ cho hai người đi.”

Hà Mộ nhận bằng hai tay:“Ngày nay các lãnh đạo chịu phối hợp giúp đỡ chúng tôi giống như ngài càng ngày càng hiếm thấy, nếu mọi người đều có giác ngộ giống như ngài, xã hội đã sớm hài hòa. Ngài yên tâm, tin tức cá nhân ngài tiết lộ chúng tôi sẽ giữ bí mật .”

Quản lý cười xuân hoa nở rộ:“Cảnh sát toàn tâm toàn ý vì dân phục vụ giống hai người như vậy cũng không nhiều…”

Chịu không nổi cảnh bọn họ thổi phồng cho nhau, Tống Hi Thành đi qua một bên gọi điện cho Tề Ninh, vang lên mấy tiếng, thanh âm luôn ỉu xìu của Tề Ninh mới truyền lại:“Có kết quả gì?”

“Tìm được người đi cùng hắn, bọn tớ chuẩn bị xuất phát tới đó.”

“Vậy nhóm các cậu tốt nhất nhanh lên một chút, thời gian cấp bách, chúng ta chuẩn bị thẩm tra đêm.”

Tống Hi Thành chuẩn bị cúp điện thoại, Tề Ninh lại nói một câu:“Trong cái túi màu cà phê có đồ ăn, thừa dịp Hà Mộ không để ý cậu ăn một chút đi.”

Tống Hi Thành bật cười:“Sao phải tránh cậu ấy, cứ cùng nhau ăn đi.”

“Để hắn ăn no nói nhảm sao?”

Rồi cúp điện thoại.

. : .

Advertisements

One thought on “TM – Vụ án 1 – 05

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s