Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 09 (2)

Ngọa tháp chi trắc

Chương 9 (2)

“Bệ hạ nói rất đúng, vì đại nghĩa sao có thể lo việc riêng, vi thần lĩnh mệnh.” Lưu Dân trịnh trọng gật đầu, khẩn thiết nhìn về phía Hoàng đế, “Lần này hành động cơ mật, vi thần không tiện trao đổi cùng người nhà, nhưng vạn nhất…”

“Trẫm tất nhiên sẽ chăm sóc tốt người nhà của ngươi.” Hoàng đế nghiêm túc nhận trách nhiệm.

Không nghĩ tới đại hồ tử lại lắc đầu: “Thần không phải có ý này, ở trong quân mười năm, bổng lộc vi thần nhận được không thấp, có thể phụng dưỡng nhị lão dư dả, thê tử của vi thần cũng biết làm sinh ý, cho dù thần đi vắng, cũng tin tưởng vào khả năng của nàng để duy trì kế sinh nhai. Thần chỉ muốn Bệ hạ truyền lời của thần cho nàng, nếu vạn nhất thần chết đi, xin nàng giao nhi nữ cho phụ mẫu thần, sau đó tái giá, không cần vì thần mà phí tuổi thanh xuân.”

Hoàng đế phát giác khóe mắt có chút ẩm ướt, hơi ngẩng đầu che dấu, “Trẫm đã nhớ.”

“Bệ hạ, Phụng Thiên ngày xưa cũng là thủ hạ cũ của Thần Võ Tướng, cũng có thù không đội trời chung với gã Tiêu Kỳ kia, việc này có cần phải thông báo cho hắn không?” Lưu Dân ở trong quân nằm vùng cho Hoàng đế nhiều năm mà không bị lòi đuôi, là vì rất chu toàn.

Hoàng đế cả kinh, thiếu chút nữa quên mất Phụng Thiên, việc này trăm triệu lần không thể để hắn biết, dù hắn không phản đối Trình Kỳ Minh đi, nhưng nếu hắn biết hướng đi của Tiêu Kỳ, thì sẽ không ngồi nhìn, cho dù thương thế chưa lành, Phụng Thiên cũng sẽ liều mạng một sống một chết với Tiêu Kỳ.

“Nhớ lấy, không thể để Phụng Thiên biết được hành động lần này.” Hoàng đế nghiêm túc nói, “Vai trái hắn thương thế chưa lành, nếu đi ám sát Tiêu Kỳ, nhất định chỉ có chết.”

Lưu Dân cũng cùng lúc nhớ đến giao tình của Phụng Thiên và Ninh Bất Tịch, Trình Kỳ Minh chết do thông đồng với địch phản quốc thì không thương tiếc, nhưng nếu liên lụy tới Phụng Thiên xảy ra cớ sự gì, chỉ sợ Ninh đại tướng quân sẽ không dễ dàng để yên.

“Vâng, vi thần chắc chắn sẽ giấu Phụng Thiên, thỉnh Bệ hạ yên tâm.”

Hoàng đế gật gật đầu, trước khi đi, nhịn không được nhìn lại thanh niên anh tuấn của ngày xưa —— Hôm nay đã trở thành đại hồ tử tráng hán, “Lưu Dân, nếu có cơ hội, ngươi phải sống sót trở về.”

Nghe ra ngữ khí nghẹn ngào của Hoàng đế, hắn dũng cảm cười, “Bệ hạ không cần thương cảm, từ xưa cái chết nhẹ tựa lông hồng, cũng có cái chết nặng như núi Thái Sơn, có cơ hội báo thù cho tiên đế, cùng nhau làm rõ nhiều năm chiến tranh tai ương ở biên cảnh Trung Châu, là niềm vinh quang và may mắn của vi thần.”

Xa xa, nhóm binh lính đã thao luyện xong tranh nhau cướp thịt hiếm khi được ăn, có người ở ngoài trướng lớn tiếng gọi, “Lưu Dân, mau ra đây, có thịt ăn.”

Cười dài một tiếng, đại hồ tử vén quân trướng lên, vừa đi vừa hát, “Tiệc khao phân đều cho tướng sĩ, khúc quân ca bi tráng cử hành, sa trường thu điểm binh. Ngựa như tên bắn lao vun vút, cung như sấm sét nổ vang trời, phò tá Vua nên nghiệp lớn, lưu lại thanh danh ngàn thu [1].”

[1] Câu hát từ bài thơ “Phá Trận Tử” – Tân Khí Tật”

Ca đến đây thì ngừng lại, nhận lấy thịt nướng huynh đệ đưa, xé một miếng lớn, rồi nâng cao lương rượu, uống một ngụm, liền hô thống khoái.

Hoàng đế ra khỏi quân trướng, hít một hơi thật sâu, khí lạnh đặc biệt đầu xuân chạm rãi chảy vào phổi, lạnh thấu xương, nhưng trong lồng ngực nóng rực nói không nên lời.

Mấy ngày tiếp theo thì gió êm sóng lặng, thoạt nhìn, hết thảy đều đâu vào đấy thuận lợi tiến hành.

Lưu Dân làm việc cực nhanh cực ổn, không biết hắn dùng lý do gì, chỉ trong vòng hai ngày, liền triệu tập những người Hoàng đế chọn trên danh sách, gạt Phụng Thiên, lặng lẽ rời khỏi Kinh thành, thẳng tiến Từ Châu.

Trong triều cũng không có chuyện gì lớn, Hoàng đế nhàn hạ rất nhiều, liền thường xuất cung đi dạo tra xét dân tình.

Một hôm trở lại cung, mới vừa đổi long bào, nội thị đã gấp gáp thông báo, nói là Tiêu Lan Viện Lâm phi cùng Mai Viên Tần phi xảy ra tranh chấp, nội cung thị nữ hai bên đang đánh nhau ầm ĩ, cấm quân lại không được tùy tiện xuất nhập nội cung, bởi vậy chỉ có thể nhìn từ xa. Nội thị trong lúc hỗn loạn làm bị thương hai vị nương nương, cũng không dám tiến lên nữa, nên thỉnh Bệ hạ thánh tài.

Hoàng đế mấy năm nay lãnh đạm Hậu cung, thiên hạ đều biết, khi lên ngôi đã hơn mười năm không tuyển tú, vốn là đức chính [2], bởi vậy rất được dân chúng ủng hộ, nhưng mà cũng bởi vì duyên cớ này, Hoàng thất mười năm không có con nối dõi, bị không ít cựu thần chỉ trích.

[2] chính sự có ích cho dân

Cả ngày bị nhắc nhở Hậu cung trống không, không có con nối dõi, phiền không chịu được, Hoàng đế đành bất đắc dĩ đưa mấy nữ nhi của mấy đại thần vào cung, vì bán mặt mũi cho thế lực khắp nơi, rỗi rãnh cũng sẽ đi đến chỗ phi tử ngồi một chút, nhưng bình thường sẽ không ở lâu.

Những nữ nhân này được đưa vào cung xuất phát từ các loại mục đích khác nhau, bất kể là tự nguyện hay bị ép buộc, sống quãng đời còn lại trong thâm cung thì chỉ có một kết cục nhất định, chỉ cần không gây chuyện quá ầm ĩ, Hoàng đế thông thường sẽ mở một mắt nhắm một mắt với các nàng, dù sao nội thị đã muốn ẩn dấu không ít mật thám, trong nhóm phi tử hỗn loạn đó cũng không ít hơn bao nhiêu.

Lần này cũng định như xưa không để ý tới các tần phi này, nhưng không dự đoán được, tiếng động thế nhưng càng lúc càng lớn, còn có xu hướng tới gần Ngự thư phòng.

“Bệ hạ, Bệ hạ, xin người làm chủ cho thần thiếp ah!” Tiếng kêu thê lương từ xa đến gần, mơ hồ đã ở ngoài cửa Ngự thư phòng.

Hoàng đế không thể không buông bút son trong tay, đi ra ngoài xem xét.

Chỉ thấy Lâm phi nữ trang tán loạn, hai mắt sưng đỏ, lớp hóa trang trên mặt đã bị nước mắt xóa đi, trên trán giống như bị cào, vết máu uốn lượn xuống, y như lệ quỷ, vừa nhìn thấy Hoàng đế đi ra, liền xông tới khóc ròng nói, “Bệ hạ, thần thiếp vào cung năm năm, mặc dù không có hỉ sự để người được vui vẻ, nhưng luôn an phận thủ thường, không dám dậy lên một tia phong ba trong Hậu cung, không dám phiền nhiễu đến Bệ hạ, nhưng hôm nay, thần thiếp thật sự là nhịn không được, thỉnh Bệ hạ tác chủ cho thần thiếp!”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Y liếc mắt bảo nội thị đỡ Lâm phi dậy, rồi nhìn một nhân vật chính khác —— Tần phi, Hoàng đế có chút kinh ngạc phát hiện, khác với Lâm phi rối bù, thống khổ đáng thương, Tần phi này rõ ràng bình tĩnh một cách kỳ lạ, thậm chí ngay cả y phục cũng không loạn, cách ăn mặc thận trọng, hoàn toàn là tiêu chuẩn nghênh giá.

Thú vị, Hoàng đế nghiền ngẫm so sánh hai phi tử này, xem ra một trong hai người này, chí ít có một người có mục đích làm dấy lên trận phong ba này, vả lại bởi vì được giáo dưỡng tốt, không thể thất lễ với Quân, cho nên từ lúc bắt đầu diễn đã sớm chuẩn bị kỹ càng.

“Thần thiết tham kiến Bệ hạ.” Tần phi nhẹ nhàng hạ bái, hành lễ nghiêm cẩn, cẩn thận tỉ mỉ, “Tỳ nữ Lan nhi của Lâm phi nương nương cùng thị vệ Mai Viên tư thông bị thần thiếp bắt quả tang, trước mắt chánh cung không có Hoàng hậu, trong Hậu cung, phẩm cấp thần thiếp cao nhất nên đã cả gan đi quá giới hạn, đã gọi nội thị giam giữ tiện tỳ này cùng thị vệ, chờ ngày mai theo luật trượng tễ [3], Lâm phi không phục nên làm ầm ĩ, quấy nhiễu thánh giá, xin Bệ hạ thứ tội.”

[3] lôi ra đánh gậy

“Ngươi nói bậy, Lan nhi từ nhỏ vốn lớn lên cùng bổn cung, đọc hết tứ thư ngũ kinh, biết được lễ nghi liêm sỉ, sao có thể làm ra chuyện bại hoại gia phong Lâm gia?” Lâm phi khóc đến thở không ra hơi, run rẩy chỉ vào Tần phi vẻ mặt trấn định, “Tần Dung, ngươi rõ ràng là ghen tị tháng trước lúc thưởng mai yến, Bệ hạ nhìn Lan nhi nhiều mấy lần vì am hiểu thi từ, mới vu cáo hãm hại nàng.”

Tần phi như trước không nóng không vội: “Bổn cung có vu cáo hãm hại hay không, rõ như ban ngày, toàn bộ nữ hầu phía sau đều là nhân chứng.”

“Nhân chứng?” Lâm phi lau nước mắt, cười lạnh một tiếng, “Đều là người Mai Viên ngươi, chủ nhân kêu các nàng đi hướng đông, các nàng dám đi hướng tây? Làm trò trước mặt Bệ hạ, chuyện đổi trắng thay đen ngươi cũng dám làm?”

“Ngươi muốn nói gì thì tùy, Bổn cung tự nhận không thẹn với lương tâm.” Tần phi vẻ mặt không sợ chết, “Bệ hạ đã biết được việc này, hết thảy cung nghe thánh tài.”

Hoàng đế đau đầu xoa nhẹ huyệt thái dương, trong ấn tượng, trong Mai yến Thi Từ Hội, y đích xác có thấy một tỳ nữ một tay điền được danh hảo từ, đối được câu ‘Điệp luyến hoa’ kinh diễm, liền nhìn tỳ nữ kia vài lần, nhưng không hơn.

Nếu nói Tần phi vì chuyện này mà mưu hại tỳ nữ kia, trong Hậu cung đấu, cũng thật sự rất khó nói.

“Trước tiên đem người dẫn tới đi!” Hoàng đế liếc mắt nhìn Tần phi, khí chất quanh nữ nhân này trầm lặng, trên mặt cũng không tỏ vẻ ghen ghét, thật không giống bộ dạng muốn hãm hại người khác.

Không bao lâu, nội thị phụng mệnh dẫn người tới vẻ mặt kinh hoảng chạy về, “Bệ hạ, Bệ hạ, không tốt, thị nữ gọi là Lan nhi đã treo cổ tự tử. Thị vệ tư thông cùng nàng bởi vì vậy mà bị kích thích, điên điên khùng khùng hồ ngôn loạn ngữ, nô không dám để hắn quấy nhiễu thánh giá…”

Nói chưa xong, một tiếng gào khóc đã truyền đến, “Lan nhi của ta ah! Ngươi chết oan uổng quá! Ông trời không có mắt, Tần Dung, Lan nhi làm quỷ cũng sẽ không tha qua ngươi…”

Việc đã đến nước này, Hoàng đế cũng không muốn nghe tiếng chửi rủa nhiều hơn nữa, phất phất tay, cho người dẫn Lâm phi đi xuống.

Đang muốn xoay người, đã thấy Tần phi đoan đoan chính chính, quỳ ở phía người, dập đầu thật sâu nói, “Thần thiếp cáo lui.”

Hoàng đế cảm thấy có chút kỳ quái, thông thường phi tử hành lễ với y, chỉ cần nửa quỳ, lấy phẩm cấp Tần phi, khẽ cúi chào đã toàn lễ, sao phải kính cẩn đến như vậy?

Nhìn vẻ mặt bộ dạng nàng không thẹn với lương tâm, cũng không giống như chột dạ vì chuyện Lan nhi.

Chần chờ, Tần phi đứng lên, nhìn Hoàng đế thật sâu một cái, như đang nhìn một thứ đẹp đẽ nhất sắp sửa mất đi, không nỡ cùng lưu luyến.

Nhưng là, nữ nhân này cuối cùng cái gì cũng không nói kiên quyết rời đi.

Đêm đó, Hậu cung truyền đến tin tức, Lâm phi bởi vì cái chết oan uổng của Lan nhi mà khí huyết khó thông, nhảy xuống hồ tự sát, mà tên thị vệ bị truyền là tư thông cùng tỳ nữ Lan nhi, không hiểu tại sao trốn thoát được, cầm đao ám sát Tần phi, lúc bị thị vệ bao vây, rút đao tự vận.

Những người liên quan trong trận phong ba cung đình này, lợi dụng phương thức máu tanh, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, diễn xong phần của bọn họ.

. : .

Advertisements

One thought on “Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 09 (2)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s