TM – Vụ án 1 – 04

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 4

Sau khi có kết quả ở phòng pháp y thì buổi chiều cùng ngày, Tề Ninh dẫn theo Tống Hi Thành, Lã Thận Ngôn, Bành Cương và Hà Mộ khởi hành đi đến H thị, năm người đàn ông chen chúc trên một chiếc xe cảnh sát.

Tống Hi Thành sầu mi khổ kiểm lái xe: “Tại sao chúng ta không ngồi tàu siêu tốc? Lái xe đích đến thì xa, lại hao phí thể lực cảnh viên…”

Thoải mái làm ổ trên ghế lái phụ, Tề Ninh nghiêm trang: “Tàu siêu tốc rất đắt, tớ làm tổ trưởng, có trách nhiệm tiết kiệm cho tổng cục.”

Tống Hi Thành cười nhạt: “Tính cả tiền đổ xăng với phí qua cầu, tớ không biết là lái xe sẽ giảm đi được bao nhiêu chi phí, nói trắng ra là, tớ thấy cậu chính là muốn bóc lột sức lao động!”

Tề Ninh lật xem ảnh chụp hiện trường, đối với oán giận của Tống Hi Thành có tai như điếc: “Hung thủ này rất cẩn thận, nếu không phải tội phạm, tớ sẽ tán thưởng trình độ giáo dục cùng tố chất tâm lý của hắn.”

Tống Hi Thành liếc nhìn tấm ảnh chụp máu me qua khóe mắt, không lên tiếng.

Bành Cương là người thành thật, hỏi: “Từ đâu nhìn ra phạm nhân này có trình độ giáo dục cao?”

Gõ gõ ảnh chụp, Tề Ninh không nhanh không chậm đáp: “Nghe nhóm Ngân kiểm nói, mỗi một món đồ dùng sinh hoạt hay quần áo được vứt theo thi thể, đều đã được dùng nhiệt độ cao tiệt trùng, đừng nói đến những cái đặc thù như sợi tóc hay vân tay, ngay cả nhãn hiệu số đo đều bị xé bỏ, hơn nữa lại được thả trôi trong nước hơn nửa năm…” Hắn cười nhạo, “Tóm lại bên Ngân kiểm không thu hoạch được gì, đương nhiên, nếu như là tôi giáp mặt với bọn họ, thì chính là chỉ ra bọn họ vô năng.”

Tính cách hắn từ trước đến giờ luôn kiêu ngạo, người trên xe đã quen thuộc với hắn nhiều năm, nên cũng không tính là kinh ngạc, chỉ có Tống Hi Thành là âm thầm lo lắng cho hắn, dù sao trong xã hội này, cách ứng xử vẫn là một trong những điều cần thiết để sinh tồn.

“Cậu nghĩ quá nhiều.” Tề Ninh đột nhiên nói,“Tôn Hoàn Sinh bên Ngân kiểm không phải tiểu nhân, hơn nữa cậu ta và tớ quan hệ không tệ.”

Tống Hi Thành gật gật đầu, tiếp tục chuyên tâm lái xe, ba người ở ghế sau liếc mắt nhìn nhau một cái, Hà Mộ có chút hâm mộ cảm khái: “Sếp thật sự là thông minh cái thế, Tiểu Tống cái gì cũng chưa nói mà anh đã đoán được anh ấy nghĩ gì, sự ngưỡng mộ của em đối với tổ trưởng như sông Trường Giang chảy mãi không dứt, em cực kỳ tiếc hận vì sao lại gia nhập tổ chức vĩ đại chúng trễ như vậy…”

Lã Thận Ngôn cười cắt lời hắn:“Người trẻ tuổi, ít xem phim hài Hồng Kông đi, ít nói mấy câu buồn nôn, cẩn thận không quen được bạn gái.”

Hà Mộ không phục: “Em đây không phải không có người để quen, mà là nhiều quá đi, căn bản là quen hông nổi! Mà anh thì có tư cách gì nói em, không phải đều là FA hay sao.”

Lã Thận Ngôn lại bắt đầu cười giễu hắn, Tống Hi Thành nhìn qua kính hậu thấy bọn họ đùa giỡn, lắc lắc đầu, lại nhìn Tề Ninh đã sớm chợp mắt ngủ say một bên, nhịn không được giảm tốc độ xe, lại chỉnh nhiệt độ điều hòa lên một chút.

Đến cục cảnh sát H thị, rất nhanh có được sự hợp tác của cảnh sát địa phương, Tề Ninh lật xem sổ lý lịch hộ tịch trên tay, nhướn mày: “Quả nhiên đã kết hôn, hồ sơ phạm tội cũng khá dày đặt.”

Tống Hi Thành ở bên cạnh y, thấp giọng đọc: “Triệu Suất, 37 tuổi, ở khu thành phố mới H thị, đã kết hôn có một con, từ năm 2006 năm đến 2011 từng bị bắt giam trong trại giáo dục lao động vì chơi gái, đúng là cặn bã.”

Tề Ninh suy nghĩ:“Nhân thủ chúng ta có hạn, như vầy, Bành Cương và Tiểu Hà, hai người đi hỏi thăm quan hệ của Triệu Suất, hàng xóm hoặc thân nhân các loại. Quan trọng là điều tra xem có nữ nhân nào mang thai gần đây hay lui tới với hắn không.”

“Về phần Thận Ngôn, cậu phụ trách điều tra từ cuối năm ngoái đến đầu năm nay, Triệu Suất này có từng đến B thị không, nhất là bản ghi chép đi thuê phòng.”

Sau khi bọn họ đi, Tống Hi Thành nhìn hắn: “Chúng ta thì sao?”

Tề Ninh nhàn nhã ngồi ở trong phòng hồ sơ H thị, uống trà Long Tĩnh hưởng điều hòa:“Chúng ta chờ tin tức của bọn họ.”

Tống Hi Thành có chút tức giận: “Cậu đây là ăn không ngồi rồi, ngồi không ăn bám!”

“Sai sai sai, tớ là đang sử dụng hết thảy các manh mối có khả năng xảy ra để phân tích vụ án, có đôi khi, có quá nhiều thông tin cũng không phải chuyện tốt, nó sẽ quấy nhiễu suy nghĩ chúng ta, ảnh hưởng phán đoán.” Tề Ninh cầm ly trà trong tay đưa cho Tống Hi Thành, “Với lại cậu hôm qua đã tăng ca một đêm, hôm nay lại lái xe 5 tiếng, nếu không nghỉ ngơi thì tớ đành phải giúp cậu báo cáo có người hy sinh.”

Tống Hi Thành cười: “Làm liệt sĩ cũng không có gì không tốt, nghe nói tiền trợ cấp khá cao.”

Tề Ninh gương mặt tuấn tú tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Nói xúi quẩy cái gì đó. Được rồi, thảo luận vụ án đi.”

“Ừ.”

“Vụ án phát triển đến bước này, chúng ta đã biết tin tức đại khái, người chết bị giết hại từ cuối năm ngoái đến đầu năm nay, sau đó thả xác trôi sông, khi chết đã có thai 9 tháng. Đối chiếu với danh sách các sản phụ mang thai và đã sinh nở đều là người ở thành phố này và người thành khác, cho nên chúng ta có thể biết sản phụ này không phải người địa phương, hoặc là chưa từng tiến hành kiểm tra sức khỏe trước khi sinh.”

Tống Hi Thành nhíu mày: “Thông tin đầu mọi người đều biết, nhưng chuyện cô gái này không tiến hành kiểm tra sinh nở, rất quan trọng sao?”

Tề Ninh hiếm khi không cười nhạo cậu: “Ít nhất có thể thu nhỏ phạm vi, nếu người chết không phải người địa phương, vậy thì chính là bị đưa đến B thị giết chết hoặc là chở thi thể đến B thị rồi vứt xác. Nếu người chết là người tạm trú, thì có thể tình trạng kinh tế của cô gái này không tốt, dù sao thì khả năng một sản phụ mà không đến bệnh viện tiến hành kiểm tra sức khoẻ là quá nhỏ.”

Nhìn ánh nắng chói chan của ngày hè ngoài cửa sổ, Tống Hi Thành đột nhiên nhớ đến giấc mơ hồi còn học ở trường cảnh sát kia, nhắc tới thật kỳ quái, thường lúc người ta mơ, sẽ mơ thấy những người không ở gần mình hoặc chuyện xảy ra đã lâu, nhưng người cậu mơ thấy không phải ai khác lại chính là nhân vật ngồi đối diện cậu thời học ở trường cảnh sát, thật không đức hạnh mà.

Lúc đi học, hai người là bạn cùng lớp + bạn cùng phòng + đối thủ cạnh tranh, khi đi làm lại ở trọ nhà tên này, mà kể từ khi được triệu hồi về tổng cục, từ sáng 7 giờ đến khuya 12 giờ hầu như đều gặp nhau mỗi phút mỗi giây, gặp đến nhàm chán, nhìn mặt hắn miết mà khiến cậu cảm thấy còn quen thuộc hơn mặt mình, không có lý do gì ngay cả nằm mơ cũng thấy hắn đi? Không hiểu lý do nên từng lén xem một số quyển sách, từ tâm lý học thuật đến thần bí khoa học kiểu “Chu công giải mộng”, phát hiện giải thích chung của chuyện này là, trong sinh hoạt bị áp lực dục vọng, nên ở trong mộng liền vội vàng đòi hỏi.

Nhớ lại các tình tiết trong mơ, hơn phân nửa là cảnh mình và Tề Ninh gây hấn với nhau, thi đua hoặc đánh nhau kịch liệt… Tống Hi Thành cười trộm, quả nhiên mình rất muốn đánh Tề Ninh nằm bẹp dí, mà nguyện vọng chủ quan này cùng người nào đó sau khi thăng chức càng vô sỉ càng tăng cao, không lẽ đã làm mình tẩu hỏa nhập ma ?

Đột nhiên tiếng gõ mặt bàn truyền vào tai cậu,“Điên rồi sao? Khi không lại cười khúc khích?”

Tống Hi Thành nghiêm nghị: “Không có gì, có thể ngồi đối diện với lãnh đạo thảo luận vụ án, là vinh hạnh của tôi.”

Tề Ninh hiếm khi buồn cười: “Không có chuyện gì làm thì đừng học kiểu vuốt đuôi của Hà Mộ.”

“Nói tiếp vụ án đi, chúng ta hiện tại tìm được cha của thai nhi, nói cách khác chúng ta chỉ còn kém một bước nữa sẽ tìm được thân phận người chết, cho dù hung thủ không phải là Triệu Suất cũng có thể giúp chúng ta miêu tả ngoại hình những người có quan hệ với nạn nhân, từ đó tìm được nghi phạm chân chính.”

Trong mắt cậu lóe lên hào quang, Tống Hi Thành bỗng dưng cảm thấy giờ phút này trong lòng cậu đã chắc được tám phần.

Cửa vừa mở ra, Lã Thận Ngôn hai mắt đăm đăm đi vào, xoa xoa huyệt thái dương: “Sếp, tôi điều tra rồi, Triệu Suất kia ở B thị chỉ mướn phòng có một ngày, là một khách sạn nhỏ, thời gian năm ngoái là ngày 22 tháng 4.”

Tề Ninh trầm tư chốc lát, gọi điện thoại: “Alo, Bành Cương, các anh đã hỏi thăm được thông tin gì chưa?” Bên kia dường như rất ồn ào, tiếng nói chuyện cũng rất sốt ruột, mà Tề Ninh mày càng nhíu càng chặt.

“Được, tiếp tục hỏi thăm, nếu cần thiết thì khống chế Triệu Suất, không được để hắn rời khỏi H thị.”

Cúp điện thoại, Tống Hi Thành thân thiết nhìn y: “Có tình huống gì?”

“Đào ra quỷ rồi, Triệu Suất này là ác bá địa phương, thanh danh cực kém, mỗi lần bị bắt thả ra dạy mãi không sửa, vẫn tiếp tục tác oai tác quái. Hắn rất ít khi rời khỏi H thị, cho dù có sang thành thị khác thì cũng đi cách ngày, hôm sau trở về. Theo phản ánh của quần chúng, trong thời gian phát sinh vụ án, con hắn thi lên lớp, hắn ở lại H thị đưa đón con hắn lên lớp học phụ đạo.”

. : .

Advertisements

One thought on “TM – Vụ án 1 – 04

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s