TM – Vụ án 1 – 03

Thiên môn – Trầm Giang

☆, Chương 3

Nửa đêm lúc 4 giờ, Tống Hi Thành trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh mở mắt ra thì thấy không biết từ khi nào có người bắt ghế ngồi bên cạnh giường mình. Không khỏi hoảng sợ, nhảy dựng lên rút cây súng từ dưới gối ra.

“Là tớ.”

Tống Hi Thành mới thả lỏng tâm, trả súng về chỗ cũ, mở đèn bàn xem, quả nhiên là Tề Ninh.

Hắn là người rất xem trọng bề ngoài, nhưng bây giờ áo ngủ tùy ý mở rộng, nút cũng không thèm cài, sắc mặt trắng bệch, tóc rối bù, lúc nhìn phớt qua còn tưởng rằng là kẻ lang thang nào lưu lạc đầu đường xó chợ.

Tống Hi Thành tức giận:“Hơn nửa đêm không ngủ được lại không nói tiếng nào ngồi ở đây, cậu có tật hay là có bệnh?”

Có lẽ là do ngủ không ngon, ánh mắt Tề Ninh có điểm dại ra: “Vừa rồi nhận được báo cáo kiểm tra thi thể, Lưu chủ nhiệm thực hiện suốt đêm.”

Tống Hi Thành nhíu mày: “Có tình huống mới sao?”

“Trên cơ bản không có tiến triển gì mới, chỉ là số liệu chính xác so với dự đoán lúc trước. Cô gái này cao khoảng 158-162cm, dáng người gầy, nguyên nhân tử vong… Thông qua giải phẫu là do hít thở không thông, rất có khả năng… là bị người ta bóp chết.”

“Vậy còn thai nhi?”  Tống Hi Thành cũng tỉnh một nửa.

Tề Ninh thở dài: “9 tháng .”

Tống Hi Thành nhíu mày: “Đừng nói cho tớ biết đây là nguyên nhân cậu mất ngủ, kiểu người tâm lý biến thái như cậu không có yếu ớt như vậy, vì một sinh mệnh chưa kịp đến thế giới bên ngoài mà ngủ không yên linh tinh, cậu đang lừa con nít sao.”

“Không biết.” Tề Ninh lau mặt, “Chỉ là trực giác của tớ cho rằng án tử này sẽ không thuận lợi.”

“Bởi vì cậu có giác quan thứ sáu chính xác về phụ nữ?” Tống Hi Thành nhịn không được thổ tào.

Nhìn đồng hồ, đã 4:15, Tề Ninh nhắm mắt dưỡng thần: “Ngủ đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu một trận đánh ác liệt.”

Tống Hi Thành không nói gì: “Cậu không có phòng sao? Giường lớn hơn giường tớ, gối đầu thoải mái hơn của tớ, chăn quý hơn của tớ, cậu lại ngồi trên ghế của tớ làm gì?”

Tề Ninh không để ý tới cậu, tự bồi bổ giấc ngủ, ánh đèn nhàn nhạt chiếu vào có thể thấy rõ hai vành quầng thâm dưới mắt hắn. Tống Hi Thành liền không nói gì nữa, ở cuối giường rút chăn ném cho y, xoay người đi ngủ ~.

Ngày hôm sau vào tổng cục, còn chưa kịp nói chuyện, mọi người đã ngồi xuống mở cuộc họp.

Tề Ninh tinh thần sáng láng nói lại tình hình địa điểm vứt xác ngày hôm qua hắn và Tống Hi Thành đến, ngay sau đó lại hỏi: “Lão Trương, các anh có manh mối không?”

Trương Ái Dân là một người có kinh nghiệm lại chu đáo, là lão đồng chí thành thật, đứng lên nghiêm túc nói: “Ngày hôm qua chúng tôi đã kiểm tra. Dân số có hộ khẩu ở bản thị khoảng 12 triệu người, số người không có hộ khẩu thì gần 2 triệu, nếu tính tới trường hợp mất tích, cả nước hàng năm có 8 triệu người mất tích, mà nơi cô gái đó sống có đến 7 triệu người, kiểm tra tình hình dân số ở đó thật sự có chút khó khăn.”

Bành Cương ở bên cạnh chen vào: “Tuy nhiên, ngày hôm qua anh cùng lão Trương đến nơi cô gái đó sống, ở đó các cô gái có số tuổi phù hợp, thời gian mất tích cũng phù hợp có hơn 100 người, dân số trôi nổi…”

Tề Ninh gật đầu: “Còn có người nước ngoài sinh sống, như vậy, hai người giữ lại danh sách điều tra đi, có lẽ sau này chúng ta còn có thể dùng đến. Vất vả!”

Hắn quay đầu nhìn Lã Thận Ngôn: “Bên Ngân kiểm nói như thế nào?”

Lã Thận Ngôn người cũng như tên*, nói chuyện luôn là nghiền ngẫm cẩn thận từng chữ một: “Vớt lên cùng thi thể gồm có – túi bọc thi thể, chừng 70 x 110 cm, mấy món nữ trang, còn có vài cái áo khoác, quần dài bốn cái, quần ngắn hai cái, áo ngắn tay ba cái…”

*Thận Ngôn : ăn nói cẩn thận.

Tề Ninh cắt lời hắn: “Chúng ta biết là có rất nhiều quần áo rồi, cái khác đâu?”

“Cái khác chính là hai bộ quần áo trẻ em, còn có đồ dùng cho trẻ nhỏ, là bình sữa.”

Tống Hi Thành nhịn không được xen vào: “Vậy cái túi bọc thi thể, quần áo, sản xuất ở nơi nào?”

Lã Thận Ngôn cùng Phương Na Na nhìn nhau, lắc lắc đầu.

Tề Ninh hạ lệnh:“Đi thăm dò, nhất là túi bọc, sản xuất ở đâu không quan trọng, mấu chốt là có bán ở những nơi nào.” Hắn lại hỏi Tống Hi Thành,“Cậu đến sở nghiên cứu tâm lý học tội phạm, xem họ có thể căn cứ vào những tin tức đã biết, vẽ ra bức họa kẻ tình nghi không.”

Tất cả mọi người đều ghi nhớ nhiệm vụ của mình, Tề Ninh dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn: “Án tử này thoạt nhìn bình thường, kỳ thật khá khó giải quyết. Mọi người nghĩ xem, cho tới bây giờ chúng ta cũng không liên hệ được người thân của nạn nhân để biết thân thế, chỉ có cách duy nhất là lấy giám định từ chỗ pháp y, thông qua DNA đối chiếu tìm được thông tin thân phận người chết hoặc thai nhi. Mà trước mắt kho số liệu DNA còn chưa hoàn thiện, hy vọng cũng không cao, cho nên chúng ta chỉ có thể đi từng bước một, chờ tin tốt từ phía bên kia.”

Tiếp theo, tin tức từ trong phòng pháp y truyền ra khiến cho tất cả mọi người rất uể oải, vô luận là người chết hay là thai nhi đều không tìm được DNA phù hợp. Tề Ninh tuy rằng không cam lòng, nhưng chỉ có thể dẫn mọi người một bên tra các án tử khác, một bên chờ kết quả của pháp y.

Cứ như vậy qua gần một tháng, lúc tất cả mọi người sắp sửa bỏ cuộc, Tống Hi Thành  cảm thấy Tề Ninh càng ngày càng nôn nóng, rốt cục cũng có tiến triển.

Hôm nay Tống Hi Thành ở căn tin ăn cơm cùng Lã Thận Ngôn và Bành Cương, vừa ăn vừa đùa giỡn một chút, đúng lúc bọn họ nói đến chuyện nhiều lúc Sếp thật cổ quái, vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.

Tề Ninh ngắt thịt trên gáy Tống Hi Thành:“Tống Hi Thành, cậu cùng tớ đến phòng giám định một chuyến.”

Tống Hi Thành bị sặc, oán giận: “Nhưng tớ còn chưa có ăn xong.”

“Cậu sắp thành heo rồi, không cần phải ăn nữa, đi.”

Những người còn lại nhìn bóng dáng Tống Hi Thành đuổi theo, hai mặt nhìn nhau.

Lã Thận Ngôn yên lặng nói: “Các người có cảm thấy không, hình như tổ trưởng chúng ta ngoại trừ lúc phá án, chỉ có một sở thích.”

“Cái gì?” Bành Cương ngơ ngác hỏi.

Lã Thận Ngôn nhất thời có một loại cảm giác mình là cao nhân, khi mọi người đều say duy chỉ có hắn tỉnh táo: “Chính là… Sếp hình như đặc biệt thích khi dễ Tiểu Tống.”

“Phải không? Nhưng anh cảm thấy quan hệ bọn họ rất cứng ngắc nha.”

“Quên đi, không nói với anh, gỗ mục không thể khắc.”

Mà giờ phút này hai người hồn nhiên không biết chính mình đã trở thành đối tượng bát quái của người khác đang ở trung tâm pháp y, nhìn vẻ mặt mỏi mệt lại khó kiềm nén hưng phấn của Lưu chủ nhiệm.

“Hai người phải biết, có nhiều lúc đối chiếu tỷ lệ khá phù hợp, nhưng đại đa số đều là người có liên quan đến vụ án trước. Lúc trước chúng tôi giúp mọi người tìm ở kho số liệu cả nước nhưng không có thông tin người chết, cho nên chúng tôi chỉ có thể thay đổi mục tiêu, đi tìm cha ruột cho thai nhi.”

Tề Ninh rất nhạy cảm: “Cho nên hắn có liên quan đến vụ án?”

Lưu chủ nhiệm gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi hầu như đối chiếu với số liệu mới nhất mỗi ngày, từ kết quả mới nhất, có quan hệ cha-con!”

“Là người thế nào?” Tống Hi Thành tính tình nóng nảy.

“Là người tỉnh J thành phố H không nghề nghiệp, từng bị bắt giữ vì cờ bạc khiêu dâm. Lúc gần đây hình như là…” Cô nhớ lại, “Bị tố cáo là tống tiền.”

Kỹ thuật viên Tiểu Vương đem bản vẽ trong máy mở ra, chỉ vào trục tung trục hoành cao thấp trên đó: “Đây là thai nhi.” Sau đó đóng trang, lại mở một trang khác ra, “Đây là người bị tình nghi.”

Tề Ninh nói: “Hắn vẫn chưa đươc tính là người bị tình nghi, nếu có tra khẩu cung thì hắn cũng chỉ thừa nhận mình la cha đứa nhỏ.”

Tiểu Vương nói thầm: “Không phải nói hắn vì muốn thoát khỏi sự dây dưa của người chết và thai nhi trong bụng mới vứt xác sao, hắn không phải người tình nghi thì là ai?”

Tống Hi Thành phụt cười: “Xem ra án tử của chúng ta mang đến không ít đề tài cho tiệc trà của mọi người nha, Vương pháp y so ra còn biết nhiều hơn tôi.”

Tề Ninh cầm tư liệu cha ruột đứa nhỏ, vỗ vỗ vai Tống Hi Thành: “Đi thôi, triệu tập mọi người họp, nghiên cứu bước tiếp theo nên sắp xếp thế nào.”

“Đúng rồi.” Lúc bọn họ sắp bước ra cửa, Lưu chủ nhiệm gọi bọn họ lại, “Xin mọi người nhất định phải tra án tử này đến cùng, tìm ra manh mối.”

Tề Ninh nhìn thấy tia máu rất nhỏ trong khóe mắt cô, đột nhiên nhớ tới vị pháp y trong ấn tượng không thích cười nói trước mắt này thật ra tận đáy lòng cũng là một người mẹ hiền lành.

“Bất kể là ai, có thể hạ sát người đang mang thai, chính là thiên lý bất dung. Người như vậy nếu không đưa ra công lý, chúng ta còn có thể tin tưởng trên đời có nhân quả báo ứng sao, xã hội này có luật pháp công bằng sao?”

Tề Ninh trấn an cười cười: “Lưu chủ nhiệm yên tâm, nếu án kiện có kết quả, tôi sẽ báo cho cô đầu tiên.”

Tác giả có lời muốn nói: Ừm về chuyện trên người đồng học Tống Hi Thành có súng xin được mạn phép giải thích rõ như sau, trên cơ bản cảnh sát sau khi chấp hành xong công vụ phải giao trả súng theo quy định. Nhưng pháp luật cũng quy định trong lúc bọn họ đang nghỉ ngơi nếu đột ngột gặp án kiện mà sau đó mới nhận lại súng thì có chút phiền. nên một số ít người sẽ chọn mang theo tùy thân, nhất là tổ trọng án cảnh sát hình sự.

. : .

Advertisements

One thought on “TM – Vụ án 1 – 03

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s