TM – Vụ án 1 – 02

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 2

Tống Hi Thành khổ sở khởi động xe: “Tại sao cậu rõ ràng cũng có giấy phép lái xe, mà lần cũng là tớ lái?”

Tề Ninh nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng gợi lên một độ cong đáng ghét: “Cậu có biết cái gì gọi là sức lao động giá rẻ không?”

Tống Hi Thành tức tối dẫm ga, chiếc Jeep cảnh dụng* phát cuồng xông ra ngoài: “Nhìn biểu tình khiếm khuyết của cậu, không nói tớ cũng biết, cậu chính thiếu gia địa chủ ác bá, tớ chính là…”

*xe thường dùng của cảnh sát

Tề Ninh cắt lời cậu: “Cậu chính là tiểu bạch kiểm bị ác bá bắt đi, được rồi chứ?”

Tống Hi Thành nghẹt thở, chuyên tâm lái xe.

Vào giữa hè, ngồi trong xe hưởng điều hòa nhìn dòng người bên ngoài đi dưới ánh nắng mặt trời chói chang quả thật rất có khoái cảm, mặc dù trời đang rất nóng mà phải vội vàng đến hiện trường vứt xác cũng không phải chuyện gì đáng khoe khang… Đang lúc đi lạc vào cõi thần tiên, Tề Ninh mở miệng: “Là dạng thâm cừu đại hận gì mà khiến một người giết chết một thai phụ sắp sinh?”

Ngẩn người, Tống Hi Thành cũng nhanh chóng tiến vào trạng thái công tác: “Hoặc là tư oán, hoặc chính đứa bé này là lý do.”

Tề Ninh cười khẽ: “Nói tiếp đi, tớ đối với giả thuyết thứ hai của cậu cảm thấy hứng thú.”

“Ví dụ như, nếu tớ là cha đẻ của đứa bé này, đứa nhỏ này sinh ra không thể khiến tớ vui vẻ, mà còn có thể mang xui xẻo đến cho tớ, như vậy, nếu là một người đàn ông vô trách nhiệm, tâm địa độc ác, tớ sẽ diệt trừ cặp mẹ con này.”

Tề Ninh mở to mắt, quay đầu nhìn cậu: “Quả nhiên biết cách đặt mình vào hoàn cảnh người khác, bạn học Tống Hi Thành phải cẩn thận, có thể tương lai một ngày nào đó, cậu sẽ trở thành Trần Thế Mĩ đương đại.”

Từ sau khi tốt nghiệp, chỉ có lúc tâm tình Tề Ninh vô cùng tốt, mới có thể dùng từ “Bạn học” khẩu khí ngang hàng mà nói chuyện với cậu, Tống Hi Thành không để ý câu châm chọc khiêu khích của hắn: “Cậu nghĩ sao?”

Tề Ninh miết môi dưới của mình, trầm ngâm nói: “Giả thuyết cậu vừa mới nói có khả năng rất lớn, cũng là trực giác của đại đa số người. Chúng ta có thể lấy khẩu cung phá án và bắt giam, dù sao DNA thai nhi cũng đã lấy được, sau đó chúng ta lại lấy kho số liệu tiến hành đối chiếu, là tìm được ba ruột đứa nhỏ, ít nhất có trợ giúp rất lớn đối với việc xác định thân phận người chết. Bất quá…”

Tống Hi Thành giúp hắn bổ sung lời chưa nói hết: “Số liệu cả nước phần lớn đều là hồ sơ tiền án, còn chưa có hoàn chỉnh, có thể đối chiếu được hay không còn phải xem vận khí.”

Tề Ninh không lên tiếng, thở dài, chỉ chỉ phía trước: “Đến cột đèn xanh đèn đỏ rẽ trái, đến bên bờ dừng lại, chúng ta xuống hạ lưu xem.”

Hai người xuống xe, đi dọc bờ sông xuống, phát hiện quả nhiên nhóm Thủy cảnh đang đứng chờ ở đó.

“Tề đội trưởng.” Tề Ninh mặc dù là tổ trưởng tổ trọng án, nhưng trên thực tế chức vụ và quân hàm gần như cùng cấp với Trung đội trưởng, nên rất nhiều người không rõ sẽ gọi hắn là đội trưởng.

Tề Ninh gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: “Ai là người phát hiện thi thể?”

“Là nhân viên vệ sinh tới sớm phát hiện.” Thủy cảnh lật sổ tay, “Người đó tới sớm nhặt rác, kết quả phát hiện giữa sông trôi tới một cái túi, chất liệu vải dệt thông thường. Vớt lên xem mới phát hiện là thi thể, đáng thương cho tiểu tử kia, lúc báo cảnh sát gần như sắp khóc, khi chúng tôi đến hắn còn ngồi ở trên bờ ngẩn người.”

Khẩu khí thật sự có chút buồn cười, Tống Hi Thành vừa viết ghi chú vừa cười trộm.

Tề Ninh nghiêm túc lắng nghe, thỉnh thoảng nhìn xung quanh, đánh giá chung địa hình.

“Sao vậy, Tề đội trưởng?” Thủy cảnh thấy có chút kỳ quái.

“Gần đây có chỗ nào tương đối cao, có thể nhìn thấy hết toàn bộ địa hình nơi này?”

Thủy cảnh suy nghĩ, chỉ về phía sườn núi nhỏ xa xa: “Bên kia có thể xem như là chỗ cao nhất khu này, ở đây còn có bản đồ, nếu Tề đội trưởng cần thì lấy tham chiếu.”

Cảm ơn xong, hai người lại hì hục leo núi, từ điểm này quan sát quả nhiên có thể nhìn thấy từng nhánh chảy của dòng sông.

Tề Ninh cầm bản đồ trong tay, miệng lẩm bẩm: “Hiện tại là tháng 7, bước đầu phỏng chừng thời gian tử vong là 5-6 tháng trước, cho nên tháng một hai là lúc lạnh nhất, nhiệt độ nước lúc đó ước chừng là 7 đến 9 độ, căn cứ vào vận tốc nước chảy và thời gian thi thể thối rữa, thi thể này trôi nhiều nhất là…”

Tống Hi Thành luôn ở bên cạnh tính toán: “Hẳn là 40.7km.”

“Xem như 50 km đi, Giáp Giang thuộc về nhánh sông Trường Giang, mà Trường Giang cách bản thị khoảng 90km, cho nên chúng ta đã sai một chỗ, không phải hiện trường gây án đầu tiên ở đâu, mà là nơi hung thủ chọn vứt xác ở đâu?”

Đôi mắt hắn sáng ngời, đôi mắt trong suốt ấy có một sự bình tĩnh lại kiên định, Tống Hi Thành không chịu nổi nhất là bộ dáng tự kỷ này của hắn, nhưng bất đắc dĩ chân lý thường luôn nằm trong tay hắn, vì vậy không thể không thừa nhận nói: “Đúng vậy.”

Tề Ninh còn đang suy nghĩ gì đó, Tống Hi Thành lại đột nhiên “Ba” một tiếng khép lại sổ tay. Tề Ninh bị cậu làm giật mình, quay đầu nhìn cậu: “Có phát hiện?”

“Tớ đang nghĩ, nếu người chết là một sản phụ sắp sinh, tại sao chúng ta không tìm danh sách phụ nữ đang mang thai tại bản thị? So với tìm nhân khẩu mất tích, tớ không tin một người đang mang thai đột nhiên mất tích mà người nhà của họ lại thờ ơ!”

Tề Ninh ngẩn người, cười to: “Không sai, Tống Hi Thành của chúng ta rốt cục cũng có lúc dùng đầu óc. Vậy tớ báo cho lão Trương bọn họ lập tức đi kiểm tra, nhất là bệnh viện vùng ven sông.” Hắn dừng một chút, thu liễm tiếu ý, “Tớ thấy án tử này sẽ gặp khó khăn, khẳng định sẽ hao tổn một trận.”

Tống Hi Thành ai thán: “Cho nên thời gian sắp tới, tớ chỉ có thể chờ mong mỗi ngày lấy mỳ tôm làm thức ăn, lấy văn phòng làm gia vị phải không?”

Tề Ninh thẳng thừng: “Vì vậy tớ đề nghị chúng ta hiện tại lập tức đi siêu thị mua vài thứ, để buổi tối ăn một bữa ngon, hảo hảo nghỉ ngơi hồi phục, đợi đến ngày mai kiểm tra thi thể chi tiết, có thêm báo cáo của ngân kiểm, cậu đừng mơ có thời gian để nấu cơm.”

Tức nghiến răng, Tống Hi Thành bất đắc dĩ đuổi theo: “Tề Ninh, người như cậu chỉ muốn nhận, không muốn cống hiến, xứng đáng cô đơn tới già, tớ thấy không có người con gái nào trên thế giới chịu được cậu.”

Tuy lúc tức giận thì nói vậy, hai người vẫn là đến siêu thị gần nhất để trữ lương thực. Hai đại nam nhân thân cao mét tám vốn đã dễ thu hút, còn mặc cảnh phục giữa một nhóm bác gái lựa rau, thiếu chút nữa trở thành hiện tượng thần tượng ra đường.

“Buổi tối ăn cái gì? Hôm nay mướp giảm giá.” Tống Hi Thành nhíu mày nhìn rau củ héo rủ trước mắt, tới quá trễ đồ ngon đều bị người ta chọn hết rồi.

Tề Ninh thoạt nhìn không chút để ý: “Muốn ăn cá, rau có là được, cậu xem rồi chọn đi, tớ đi mua dầu gội.”

Tống Hi Thành đảo mắt, tiện tay lấy vài trái mướp và cà, lại mua thêm hai con cá trích. Chờ xếp hàng làm cá xong thì Tề Ninh cũng đã đẩy xe trở lại, đồ bên trong ụ lên một núi nhỏ, nhìn sơ qua thì thấy, có hai thùng mỳ tôm, cà phê hòa tan cũng hai hộp.

“Cậu muốn tự sát xin cứ tự nhiên, trăm ngàn lần đừng kéo tớ theo.” Tống Hi Thành tức giận.

Tề Ninh nhận lấy đồ trong tay cậu ném vào xe đẩy: “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, cậu nếu xưng là anh em của tớ, thì trong lúc gian nan khổ cực chẳng lẽ muốn bỏ tớ sống an nhàn một mình?”

Tống Hi Thành cười nhạt: “Lúc cậu nhàn hạ thoải mái ở nhà uống rượu vang ngắm trăng, hình như cũng không có nhớ tới tớ đi?”

Tề Ninh không đáp lời, dư quang nhìn lướt qua, chỉ vào quầy thu ngân: “Nhân viên quầy thu ngân bên kia nghiệp vụ thuần thục nhất, dòng người xếp hàng tương đối ngắn, mấu chốt là bọn họ mua số lượng ít, chúng ta qua bên kia.”

Lái xe về nhà, rửa rau nấu cơm, lúc hai người ăn là đã gần 8 giờ tối.

Tống Hi Thành gắp một miếng cá trích cho vào miệng, khen ngợi bản thân:“Trên đời này lại có người chiên cá ngon như vậy, quả thật là mỹ vị nhân gian, đầu bếp ở cảnh giới a!”

Tề Ninh cũng không tiếp lời, ngơ ngác nhìn mâm cá trích.

“Làm sao vậy?”

Hắn mỉm cười, chậm rãi nói: “Tớ chỉ là đang nghĩ, cá này hẳn là sống trong Trường Giang, trùng hợp trong bụng nó cũng có trứng cá. Cậu không cảm thấy tình huống đặc biệt giống nữ thi ngày hôm nay sao?” (Anh cũng ít có ác lắm :v)

Tống Hi Thành: “…”

. : .

Advertisements

3 thoughts on “TM – Vụ án 1 – 02

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s