Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 08 (2)

Ngọa tháp chi trắc

Chương tám (2)

Kinh thành hướng về sườn núi phía nam, mặt đối mặt với rừng tùng cao lớn, từ xa xa nhìn lại, bức màn xanh đậm rậm rạp kia luôn khiến tâm thần kẻ đói khổ lạnh lẽo trong mùa đông rung động.

Trong rừng tùng có một dòng thác nhỏ đổ xuống, nước suối trong suốt, đàn cá lội dạo chơi, không cần dùng lưới, lấy tay cho vào trong nước cũng dễ dàng bắt được một con, thêm muối với nướng chín bảy phần, là có thể nếm được mỹ vị thiên hạ.

Bởi vì có suối cá này tồn tại, dòng suối nhỏ sâu trong rừng tùng này, đã trở thành nơi nô đùa của Hoàng đế lúc chuồn ra khỏi Hoàng cung chơi lúc còn bé.

Khi tìm được cây tùng cao nhất nơi này không khỏi có chút hoài niệm, quả nhiên đã thấy Phụng Thiên đốt lửa, đang nhàn nhã ngồi dựa vào cây, chờ Hoàng đế đến bắt cá nướng.

Hoàng đế cũng không từ chối, vén tay áo lên đứng bên bờ suối, tập trung nhìn dòng suối mang theo chút hàn ý đầu xuân, đợi đàn cá vẫy đuôi bơi qua, chọn những con to nhất, ra tay nhanh như chớp, bắt được mấy con ném lên bờ.

Dưới tàng cây, Phụng Thiên đã sớm đốt lửa, bởi vì vai trái bị thương, chuyện mổ bụng làm cá vẫn giao cho Hoàng đế.

Rất nhanh, cành tùng xuyên cá nhanh chóng được đặt lên lửa.

Hoàng đế cùng Phụng Thiên hai người sóng vai ngồi, vừa chờ cá nướng chín, vừa trò chuyện giết thời gian.

Phụng Thiên đại khái kể lại tình hình một năm nay tác chiến Bắc Di, giọng hắn dịu dàng, tài ăn nói cũng rất tốt, Hoàng đế nghe đến mãi không dứt ra được.

Nhiều năm sống trong thâm cung, Hoàng đế cả ngày cùng nhóm triều thần Phiên vương lục đục với nhau, đã bắt đầu nảy sinh chán ghét, cảm thấy ra ngoài giang hồ cũng tốt, da ngựa bọc thây cũng được, còn đỡ hơn ở trong triều bị khinh bỉ.

Trở mình nướng phần còn lại con cá, vừa quay đầu lại, đối diện với ánh mắt cưng chiều của Phụng Thiên, Hoàng đế lại cười ảm đạm.

Nói xong chiến cuộc, ánh mắt bạch y nhân vẫn ôn hòa như trước, ngữ khí lại mang theo ý trách cứ rất nhỏ, “Mấy tháng không gặp, Bệ hạ có vẻ gầy đi nhiều? Ngày thường đấu với đám Phiên vương coi như xong, còn phải tổn hao tinh thần đi khi dễ A Tịch?”

Hoàng đế nguyên bản đang trầm ngâm. Đang hồi tưởng lại khoảng thời gian tốt đẹp khi còn nhỏ, nghe được lời trách cứ của Phụng Thiên nhất thời rất bất bình, kháng nghị nói,”Ngươi rất bất công, bình thường rõ ràng là Ninh Bất Tịch khi dễ Trẫm, ngươi cũng không phải không biết.”

Mỉm cười nhìn Hoàng đế hiếm khi lộ vẻ khó chịu, Phụng Thiên hài hước hỏi, “Vậy xin hỏi Bệ hạ, là ai thầm sai khiến tiểu quỷ Đàn Kiếm kia nơi nơi gây phiền phức cho A Tịch? Là ai nhiều lần giựt giây tiểu quỷ kia tranh thức ăn với Đại tướng quân, làm hại người ta mười bữa ăn ngự thiện, chín bữa ăn ăn không no?”

Ngừng lại một chút, tiếp tục nói, “Là ai lúc nửa đêm năm lần bảy lượt đem người ngủ say bên cạnh đá một lăn xuống long sàn, làm hại Đại tướng quân chúng ta sáng sớm đứng duyệt binh liên tiếp ngủ gà ngủ gật?

Rồi lại nói ba năm trước đây, tuy vết thương A Tịch khiến cho quân y thúc thủ, nhưng chỉ cần một viên Phục linh hoàn là có thể giúp hắn từ trong hôn mê tỉnh lại. Kết quả ngự y cố ý không dùng phương pháp đơn giản nhất, lại đi châm cứu rồi thuốc thang giằng co suốt ba ngày, mới khiến Đại tướng quân có cơ hội thoát khỏi hôn mê. Tỉnh lại thì thôi, lấy thể lực A Tịch không ngoài một tháng đã có thể sinh long hoạt hổ, kết quả hắn lại phải nằm ở trên giường bệnh hơn bốn ngươi ngày. Chuyện này Bệ hạ giải thích thế nào?”

Hoàng đế cười gượng hai tiếng, đối với hành động của mình cũng không phủ nhận.

Chỉ là ngạc nhiên hỏi, “Làm sao ngươi biết chuyện này?”

Phụng Thiên cầm lấy hai con cá đã nướng xong, đưa một con cho Hoàng đế, cũng không thừa nước đục thả câu, một bên rắc muối một bên giải thích, “Phục linh hoàn thì không cần nói, chính là thứ ta cùng ngự y nghiên cứu chế ra năm đó. Còn chuyện ăn cơm, A Tịch mỗi khi rời khỏi cung, đối với thức ăn lúc ta nhàm chán thử làm ra đều có thể nuốt trôi, là đủ biết y đói bụng đến trình độ nào!”

Nhớ tới lúc bảy tuổi được hưởng qua trù nghệ đáng sợ của Phụng Thiên, tuy rằng chuyện đã cách đây hai mươi năm, nhưng khi Hoàng đế nhớ lại vẫn cảm thấy dạ dày quặn lên một trận, làm mất cả khẩu vị cá ngon mới nướng trước mặt.

“Có một hôm đổi quân giày luyện binh thì trong lúc vô ý ta nhìn thấy trên đầu gối A Tịch có không ít vết bầm, lấy thân thủ của hắn, số người trên thiên hạ có thể gây thương tích cho hắn cực nhỏ, liền nhất thời tò mò hỏi hắn vết bầm này ở đâu ra? Hắn đáp lúc ngủ không cẩn thận ngã xuống giường.

Nhưng theo ta được biết, tướng ngủ A Tịch xưa nay rất tốt, lúc hành quân ngủ ngoài trời, thường ngủ yên một đêm, ngay cả xoay người cũng không có, sao lại ngủ trên giường mà rớt xuống?”

“Này, Trẫm nhất thời lỡ tay… lỡ chân đá người một cái cũng là bình thường nha!”

Cắn một miếng cá trong tay, Hoàng đế kiên quyết không chịu thừa nhận là vì trút căm phẫn, cố ý trong lúc Ninh đại tướng quân ngủ say đạp xuống đất đất.

Phụng Thiên rắc thêm muối vào con cá trong tay Hoàng đế, ý cười dạt dào,”Ta còn nhớ, lúc nhỏ Bệ hạ có thói quen lúc ngủ say sẽ dùng cả chân tay ôm chặt lấy gối hay người bên cạnh mà ngủ đến hừng đông, từ khi nào thì biến hóa thành thói quen này?”

Hoàng đế thẹn quá hoá giận: “Trẫm đã trưởng thành, một số tập tính đương nhiên sẽ đổi.” Vẫn căm giận, “Dù sao ngươi chính là thiên vị tên Ninh Bất Tịch kia.”

Phụng Thiên bật cười, cơ hồ theo quan tính đưa tay tới, giống như lúc còn trẻ hay xoa xoa đầu Hoàng đế tỏ vẻ an ủi, lại nhớ tới đối phương giờ đã là đại nam nhân 27 tuổi, hành vi này rất không ổn, liền rút tay lại.

Hoàng đế nhìn thấy Phụng Thiên theo quán tính đưa tay lại đây, lại nửa đường rụt trở về, trong mắt hiện lên một thoáng thất vọng. Lại thấy hắn thu hồi hài hước, đổi về nét mặt nghiêm túc ôn hòa, cũng ngồi nghiêm chỉnh theo.

Phụng Thiên nói: “Bệ hạ từ nhỏ đã thích náo nhiệt, ăn không thích ăn một mình, ngủ không thích ngủ một mình, nhưng khổ nỗi phi tần trong cung này người nào người nấy lai lịch khả nghi, không thể thân cận, hiện tại A Tịch cùng ngươi ăn cùng ngươi ngủ, không tốt sao?”

Hoàng đế bĩu môi, nhớ tới hành động thường ngày của Ninh đại tướng quân, lại nhìn ánh mắt đơn thuần ấm áp của Phụng Thiên, thật sự rất muốn ngẩng đầu hỏi ông trời!

Chẳng lẽ y phải kể rõ ràng rành mạch với Phụng Thiên đủ loại việc ác mà Ninh Bất Tịch làm? Tuy rằng từ nhỏ lớn lên cùng Phụng Thiên, nhưng cũng không đến mức thân mật khắng khít đến nước này.

“Trẫm đã biết.” Hoàng đế ủ rũ chuyển đề tài, “Chuyện có trinh thám ẩn nấp khắp nơi trong quân sao rồi?”

Phụng Thiên từ trong lòng lấy ra mấy phần danh sách: “Trước mắt đã tra ra được mật thám mà Bắc Di cùng Mẫn Vương phái tới, phương diện còn lại, còn đợi điều tra chứng minh.”

Hoàng đế tiếp nhận danh sách, nhìn thoáng qua, nhưng thấy tên người chi chít liền thở dài một hơi, “Rốt cuộc còn có ai mà không bị danh lợi hấp dẫn.”

Phụng Thiên đồng dạng ảm đạm: “Thịt để người ăn, năm đó còn cùng nhau gặm rễ cây làm thức ăn có thể phó thác sau lưng cho nhau, hôm nay cẩm y ngọc thực, trái lại lập trường dao động.”

Dừng một chút, lại nói, “Xin Bệ hạ đừng nóng vội, có lẽ những người này là nhất thời bị mê hoặc. Suy cho cùng đều là huynh đệ sinh tử của A Tịch, nhiều năm làm loạn cùng nhau, mạo muội xử trí, ngay cả nét mặt A Tịch cũng nhận ra, trong lòng cũng không phải không hiểu.”

Hoàng đế gật đầu, bất ngờ nhìn thấy vị trí thủ lĩnh trinh thám Bắc Nguỵ đầu danh sách Trình Kỳ Minh, đó là người một tay nuôi dưỡng Ninh đại tướng quân, vì thế lần thứ hai thở dài sâu sắc.

Mùi vị cá nướng trong suối chưa từng biến hóa, cũng giống như Phụng Thiên vĩnh viễn duy trì ôn hòa, nhưng Hoàng đế vẫn sâu sắc cảm nhận được, theo thời gian trôi đi, có rất nhiều thứ cho dù bản chất bên trong vẫn tồn tại như trước, nhưng bên ngoài đã sớm bị tàn phá không chịu nổi.

Hoàng đế hầu như mang theo một bụng tâm tình một mình hồi cung.

Mặt trời đã lên cao, thời gian náo nhiệt chợ sáng đã chấm dứt, không phải chen lấn trong chợ nữa, Hoàng đế đi giữa đám người, nghe thanh âm nhóm tiểu thương không ngừng mời chào sinh ý, cùng những người đi đường thỉnh thoảng đứng trước quầy hàng cò kè mặc cả.

Tuy rằng chiến tranh phương xa vừa dập tắt, mất mùa cũng chưa hoàn toàn chấm dứt, nhưng ở kinh thành, dưới chân thiên tử, ít nhất đã không còn cảnh tượng tiêu điều người người chết đói như mười năm trước, điều này làm cho Hoàng đế có chút an lòng.

Trẫm lo lắng hết lòng mười năm, che dấu ẩn nấp, buông bỏ tự do của mình để đổi lấy tất cả chuyện này, vẫn rất đáng giá.

Phía trước, nhìn Hoàng Thành xa xa, Hoàng đế nhìn nhà giam vây khốn mình hơn mười năm, tuy rằng tận đáy lòng không muốn trở về, nhưng chung quy không thể ngừng cước bộ bước về phía trước.

Thành cung cách đó không xa, có hai người sóng vai đi tới, một người trong đó Hoàng đế nhìn có chút quen mắt, tên còn lại bởi vì đứng ở chỗ tối, hình dáng có chút mơ hồ, nhưng nhìn thấy nụ cười như ánh nắng mặt trời kia, lại thêm lông mày khóe mắt cùng Nam Tề Hoàng đế Mộ Dung Tần nhiều năm trước gặp qua lại giống nhau đến bảy phần.

Trong lòng Hoàng đế rùng mình, đại khái đã đoán được người này hẳn là Nhàn tản Vương gia nổi danh nhất Nam Tề —— Mộ Dung Hồng.

Chuyện Mộ Dung Hồng cố ý kết giao với Mẫn Vương, Hoàng đế đã sớm có tin tức, luôn âm thầm cho người quấy rối, thấy bọn họ chưa làm ra động thái gì lớn, cũng tạm thời xem nhẹ, dù sao trên danh nghĩa, Mẫn Vương còn đang chống lại di tộc phía Bắc.

Thành cung, Mẫn Vương thế tử Yến Mông đang bất mãn nhìn Mộ Dung vương gia, “Mật thám ở chỗ Ninh Bất Tịch là do ta hao tâm tổn trí sắp xếp năm năm a, hiện giờ toàn bộ đã bị bại lộ, lần mua bán này thật sự rất lớn! Thật không những không đạt tới mục tiêu dự định, còn rơi vào tình trạng mất hết cả vốn lẫn lời, ở chỗ Phụ vương, ta lại làm không tốt công đạo.”

Mộ Dung Hồng cười đến sáng lạn: “Thế tử yên tâm, ván cờ đã sớm ở trong lòng bàn tay Hoàng huynh ta, khi nào cần thì bỏ một con, nửa điểm cũng không được sai sót, vì không được để tên Phụng Thiên thông minh khôn khéo sinh nghi, chẳng những nhóm trinh thám Thế tử cần lộ cái đuôi ra, bên phía Bắc Di cùng Tiết gia cũng không thể buông tha.”

“Bắc Di còn dễ, sau mấy trận trận đánh Phụng Thiên đã có thể phát hiện không ít mật thám, nhưng còn Tiết gia, tên Tiết Khải Chi kia giống như quỷ, ngoài mặt không giúp đỡ ai, ỷ vào nhà bọn họ có tiền thầm mua chuộc không ít người, chưa tới thời điểm quan trọng là kiên quyết không sử dụng, nếu muốn người của bọn họ tự động lòi đuôi so ra còn khó hơn lên trời. Chỉ sợ cũng chỉ có chúng ta giúp hắn tạo ra mấy trinh thám.”

Mộ Dung Hồng trầm ngâm trong chốc lát, lắc đầu, “Không thể, nếu muốn được việc, điều kiện tiên quyết là phải tiếp cận chân thật, càng chân thật càng không dễ hiểu rõ, chỉ có đem toàn bộ câu chuyện xâu thành chuỗi, phát triển đến một phương hướng, kế hoạch này mới có thể thành công.”

Yến thế tử không có sở trường tuỳ cơ ứng biến, nghe được nửa hiểu nửa không, giả bộ gật đầu, lập tức nhớ tới một chuyện, bất mãn nói, “Vậy ngươi là người Nam Tề ni? Bắc Di, Nam Tề, hơn nữa còn có Yến gia ta trinh thám bị bại lộ, cho dù không có Tiết gia, đã đủ thỏa mãn chưa! Chỉ sợ Mộ Dung vương gia đến lúc đó lại luyến tiếc quân cờ nhà các ngươi.”

Mộ Dung Hồng nghe vậy cũng không tức giận, vẫn giữ vẻ mặt tươi cười như trước nói, “Xá bất đắc hài tử sáo bất trụ lang[1], điểm ấy Mộ Dung gia ta so với bất kỳ ai khác hiểu rất rõ, Thế tử yên tâm, Bổn vương chính là có hoàng mạng trong người, Hoàng huynh còn đang ở Nam Tề chờ ta mắc lỗi đây, sao ta có thể huynh ấy thõa mãn?”

[1] Xá bất đắc hài tử sáo bất trụ lang: Muốn bắt được sói thì không ngần ngại vứt bỏ con nhỏ ~ muốn đạt được mục đích thì phải trả giá đắt.

Yến Mông sớm đã nghe thấy trong hoàng tộc Nam Tề đang lục đục nội bộ với nhau, lại được nghe Mộ Dung Hồng lần nữa vỗ ngực cam đoan, liền an tâm. Vì vậy cáo từ một tiếng rồi rời đi.

Lại nói đến Hoàng đế vốn đang do dự có nên tiến lên nghe trộm đoạn đối thoại của hai người hay không, nhưng băn khoăn chuyện nhiều năm trước xảo ngộ Mộ Dung Tần ở ngoài cung, hai người không biết thân phận chân chính của đối phương mà xuống tay kết quả là không phân thắng bại, mà thân thủ Mộ Dung Hồng trước mắt còn không rõ, cho nên cũng không dám mạo muội tiến lên.

Do dự lần này, đã làm mất đi cơ hội tốt phát hiện âm mưu của Nam Tề Hoàng đế, sau này khi đối chiếu manh mối phát hiện, cũng đã đã trễ.

Trở lại trong cung, ngoài ý muốn nhìn thấy Ninh Bất Tịch cùng Đàn Kiếm hai người đang không kiên nhẫn chờ y cùng ăn cơm.

Hoàng đế cảm thấy có chút kỳ quái, Đàn Kiếm thì không tính, Xích Diễm quân hôm nay quay về, Ninh Bất Tịch kết thúc quân vụ, chiếu theo tình hình ngày xưa, lúc này phải hảo hảo hội họp cùng các huynh đệ trong quân mới đúng, sao lại chạy tới đây chờ thiếu niên cướp miếng ăn cùng hắn?

Ngự thiện từng món từng món được đưa lên thiện bàn, đối diện với vẻ mặt ngưng trọng như trước của hai người, cũng không còn tâm tình đùa cợt.

Hoàng đế lập tức biết nhất định có đại sự phát sinh, trầm giọng hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”

Ninh Bất Tịch nghiêm túc nhìn Hoàng đế, lập tức muốn biết nguyên nhân Hoàng đế vô cớ xuất cung, nhưng trước mắt đại sự càng làm trọng, ra ý bảo Đàn Kiếm đem tin tức mới nhất bọn họ thu được nói ra trước.

Sắc mặt thiếu niên rất khó nhìn: “Mộ Dung Tần ở biên cảnh Nam Tề tập kết mười vạn đại quân, lương thực quân lương cuồn cuộn không dứt, từ quốc nội vận chuyển ra đã bảy ngày, tuy rằng luôn án binh bất động, nhưng chờ chiến thời vận đến, khi nào sẽ khai chiến còn chưa biết!”

Hoàng đế cả kinh, cẩn thận tính thời gian, “Nam Tề nhậm chức quân vương ——Huynh trưởng của Mộ Dung Tần là Mộ Dung Địch sụp đổ bất quá mới hai năm, chưa đủ quốc tang ba năm, Mộ Dung Tần dám mạo hiểm không e dè tự tiện xuất binh?”

Đàn Kiếm gật đầu, nhớ tới Mộ Dung Tần suốt ngày mặt âm trầm, nhất thời thấy lạnh cả sống lưng. Ngoan cường đem cảm giác chán ghét đè ép xuống, mở miệng xin phép, “Thế cục trước mắt không rõ, vi thần nhất định phải trở lại Nam Tề lần thứ hai thám thính tin tức, việc trong triều, tạm thời không thể giúp Bệ hạ.”

Hoàng đế vuốt cằm: “Chuyện này không phải nhỏ, ngươi cần phải hết sức cẩn thận, hết thảy lấy an toàn bản thân làm trọng, thám thính được tin tức phải tức khắc trở về, không được tiếp tục can thiệp sự vụ hoàng gia Mộ thị.”

Ngẩng đầu tự tin cười, trong mắt thiếu niên lộ vẻ sắc sảo, “Bệ hạ yên tâm, thần từng ở Nam Tề ba năm, lần này nhất định không làm nhục sứ mệnh.”

“Thế cục như thế, gấp cũng vô dụng, ngươi ăn cơm xong rồi trở về! Sáng sớm khởi hành, không cần chạy trong đêm.” Nhớ tới vừa nãy nhìn thấy Mộ Dung Hồng, Hoàng đế ở trong lòng tính toán khả năng bắt hắn để đàm phán với Mộ Dung Tần.

Đàn Kiếm tuân mệnh ngồi xuống, đưa tay cướp đi dĩa móng heo yêu thích nhất trước mặt Ninh Bất Tịch, miệt mài ăn ngốn nghiến.

Ninh đại tướng quân ngơ ngác vươn đũa ra rồi thu hồi lại, còn đắm chìm trong tin tức Đàn Kiếm thật sự từng nằm vùng ở nước địch, bởi vì ngây người quá lâu, món gà bát bảo hắn yêu thích cũng tiến nhập vào trong bụng thiếu niên.

Lúc sau phóng mắt nhìn lại, nơi đũa Đại tướng quân có thể gắp được, chỉ còn lại đậu hủ cải trắng hắn ghét nhất.  >_<

Cho dù biết rõ thế cục trước mắt nguy cấp, Hoàng đế nhìn hai người trước mắt này, ý cười vẫn là không tự chủ được nhuộm lên khóe môi.

Nghĩ đến chuyện thiếu niên sắp phải tới Nam Tề xa xôi mạo hiểm tính mạng, Ninh đại tướng quân nhất thời mềm lòng, cũng chẳng muốn tính toán những chuyện nhỏ nhặt này với hắn, yên lặng gắp cải trắng, đang muốn cho vào trong miệng thì Hoàng đế đối diện gắp một miếng thịt hươu gần chỗ y cho vào trong bát hắn.

Ninh Bất Tịch cũng không khách khí, gắp lên ăn chung với cải trắng.

Hoàng đế liên tục gắp mấy đũa, sau đó rút tay lại, quay đầu đúng lúc đối mắt với Đàn Kiếm, thiếu niên vẻ mặt “Ngươi xem ngươi xem, ta đã nói các ngươi có thông dâm mà! Xem ngươi làm sao phủ nhận?”, diễn cảm đắc ý.

Dở khóc dở cười, Hoàng đế đành phải đồng dạng gắp một món cho Đàn Kiếm.

Thiếu niên dùng đũa gắp lên miếng cải xanh vừa bỏ vào trong bát hắn quơ quơ, tỏ vẻ kháng nghị Hoàng đế bất công.

Ninh đại tướng quân một bên tà tà liếc hắn một cái, an ủi, “Tiểu quỷ, ăn nhiều rau mới cao được, ngươi xem ngươi cùng Bổn tướng quân đoạt đồ ăn mặn hai năm, kết quả vóc dáng hai năm qua chẳng thay đổi chút nào.”

Cả đời Đàn Kiếm hận nhất là bị nhắc tới chiều cao, nghe vậy lập tức biến sắc, nhảy dựng lên vung một quyền vào Đại tướng quân.

Dường như bận tâm Hoàng đế mới dùng được một nữa, hai người rất ăn ý một đường đánh ra ngoài ngự thiện đường.

Bên ngoài nhất thời một mảnh thanh âm binh binh bang bang, Hoàng đế miễn cưỡng cười, trong lòng lại dấy lên một tia bất an rất nhỏ, Mộ Dung Tần là người không đạt được mục đích thề không bỏ qua, hai năm nay tiếp nhận ngôi vị Hoàng đế sở dĩ không làm ra một tiếng động nào, có lẽ là đang bình ổn quốc nội Nam Tề, hiện tại ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, ra tay sẽ xảy ra chuyện gì, thật sự là rất khó nói.

Hoàng đế sâu sắc hối hận hành động khinh xuất lén rời cung tám năm trước, nếu không xuất cung, cũng sẽ không gặp được Mộ Dung Tần hoang tưởng kia, hiện tại cũng sẽ không gặp cục diện phiền toái này.

Tiếng vang bên ngoài rất nhanh đã yên tĩnh lại, nghĩ thầm thông lệ tiêu cơm thường ngày của hai người đã chấm dứt, một người tiến vào chào tạm biệt Hoàng đế sau đó về nhà ngủ, người kia thì như ngày thường, chào một cái cũng không thèm mà tự động đi vào dục trì Triêu Dương tẩy rửa.

 —

Tuy xuân hàn se lạnh, nhưng mà cây đào được trồng trong Hoàng cung, đã có không ít cây đâm chồi nảy nụ.

Hoa tượng [2] cùng tôi tớ thường xuyên lui tới vườn cây vội vàng hành lễ với Hoàng đế, rồi nhanh chóng tháo xuống vải bố buộc trên cành đào giữ ấm cho mùa đông, bắt đầu xới đất bón phân, chỉ chờ mong đầu xuân hoa đào nở càng thêm sặc sỡ kiều diễm.

[2] người trồng, chăm sóc cây cỏ

Hoàng đế một thân một mình, im lặng đứng dưới tàng cây, nhìn mọi người bận rộn cùng chồi non xanh nhạt lốm đa lốm đốm, ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngẩn người.

Ninh Bất Tịch và Đàn Kiếm mấy ngày trước đã lần lượt rời kinh, không có thân ảnh của hai người thường xuyên xuất nhập xung quanh, cùng cãi nhau mỗi bữa trên bàn ngự thiên, Hoàng đế cảm giác quanh mình thanh tịnh không ít.

Chỉ là phần thanh tịnh này, cũng để lại một chút di chứng nho nhỏ.

Ví dụ sau khi phê xong một lượng lớn tấu chương, ở trong mắt cung nhân, thời gian Hoàng đế tự hỏi đại sự triều chính ( Trên thực tế chỉ là đơn thuần ngẩn người ) so với lúc trước càng nhiều hơn.

Lại như, tới giờ dùng bữa ngự thiện đường nhất định phải đi khắp nơi tìm Bệ hạ.

Thật vất vả tìm được người ở nơi nào đó trong cung, trở về dùng bữa thì Hoàng đế bất quá chỉ ăn qua loa ăn vài miếng, còn lại chỉ có thể bỏ đi.

Liên tiếp mấy ngày như thế, khiến nhóm ngự trù bí mật này đối với tay nghề bản thân nảy sinh hoài nghi nghiêm trọng, đồng thời, thân thiết hoài niệm hai vị dạ dày không đáy làm bạn với Vương mỗi ngày.

Hu hu hu, Ninh đại tướng quân, Đàn Kiếm thống lĩnh, bất luận là ai, các ngươi ít nhất quay về một người đi!

Khi dọn bàn ngự thiện nhìn thức ăn hầu như hoàn toàn không được động vào, cùng tình huống mấy ngày trước chén dĩa bàn ghế hỗn độn, thực sự là một ở trên trời, một ở dưới đất ah! Chẳng lẽ chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, trù nghệ bọn họ luyện mấy thập niên liền thoái hóa đến mức này sao?

Nhóm ngự trù ở dưới đáy lòng yên lặng khóc, bọn họ thật sự bị thái độ dùng bữa qua loa của Bệ hạ đả kích.

Mà đó, cũng chỉ là sự khác biệt trong mắt người ngoài, đối với Hoàng đế vốn chỉ có một mình mà nói, không phải là vấn đề.

. : .

Advertisements

3 thoughts on “Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 08 (2)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s